Chương 2: Nha hoàn thông phòng

Ta cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ bình đạm trôi đi một cách êm đềm.

Nhưng một tai ương bất ngờ ập đến đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của ta.

Vào một đêm trăng thanh gió mát, mọi thứ đều rất tuyệt vời cho đến khi chủ nhân trong phủ là Trần tướng quân lảo đảo về phủ.

Người giỏi kiềm chế và hay giữ lễ như ngài ấy... không biết bị con quỷ nào nhập vào người lại đè ta xuống khi đang thay y phục trên người ngài.

Vốn chẳng có gì vì ta đã nhanh tay hất ngài ấy xuống. Nhưng người vốn đang say mèm đáng lẽ ra nên sớm vào giấc lại tóm lấy vạt áo của ta, lôi xềnh xệch lên giường.

Suốt đêm hôm ấy, ta không nhớ mình đã cào lên lưng Trần Dự bao nhiêu vết móng tay. Còn ngài ấy... với sức lực của một võ tướng ở trên thao trường, nhiều lần khiến ta bất tỉnh thì cũng là ngất đi.

Kể từ đó, đại tướng quân có thêm một nô tỳ thân cận làm thông phòng, mà ta không thể trở thành một nô tỳ bình thường được nữa.

Vì ta chính là nàng tỳ nữ duy nhất được phép gần gũi với đại tướng quân.

Mặc dù Trần Dự không quan tâm đến ta, ta cũng thích được nhàn rỗi và được nhận một khoản tiền trợ cấp không hề nhỏ. Chỉ cần mỗi ngày chỉ ăn uống vui chơi không phải làm việc mà còn có người hầu hạ là đủ rồi. Ngoài ra, ta không mong cầu nhận thêm thứ khác, đặc biệt là tình cảm xa vời từ ngài ấy.

Còn một chuyện quan trọng không kém, ta được phép ra vào tự do hậu viện của ngài.

Chỉ là... không rõ là ta nghĩ nhiều hay gì mà mỗi lần chạm mặt Trần Dự đều tìm cách lảng tránh.

Chứng kiến cảnh đấy ta thở dài nhẹ nhõm, gánh nặng trong lòng coi như được trút bỏ.

Thế cũng tốt, ngài không muốn thấy mặt ta, còn ta hơi mất tự nhiên mỗi lần giáp mặt với ngài, làm như vậy cũng tránh cho hai bên đều không vui.

Vì lý do trên, phần lớn thời gian rảnh rỗi ta lén lẻn vào thư viện đọc trộm sách.

Chữ nghĩa thời cổ đại quá khác biệt với thời hiện đại, một cuốn sách chỉ cần đọc vài ngày là xong nay lại kéo dài hàng tuần lễ mới kết thúc.

Cũng phải nói thêm, ở thế giới kia ta chưa kết thúc kỳ tốt nghiệp, trình độ tiếng Trung không đến nỗi nào. Nhưng Hán tự thời này nào có giống hiện đại cơ chứ, nhìn mãi vẫn không hiểu nổi một từ.

Thôi, coi như là giết thời gian vậy...

Cơ mà điều khiến ta ngạc nhiên là, một người đàn ông nghiêm túc cổ hủ như tướng quân có sở thích sưu tầm những cuốn sách có tên là thoại bản, rất giống những cuốn ta hay lén đọc. Và cứ hai ngày lại thêm một cuốn mới trên kệ sách.

Ta nghi hoặc, là ngài ấy biết hay vô tình?

Lắc lắc cái đầu, ta nhanh chóng bác bỏ suy luận trên. Cái này chắc chỉ là vô tình thôi, ta hành động bí mật như thế sao ngài ấy biết được.

...***...

Hơn một tháng sau, cái bụng của ta phản chủ đã lớn lên theo quy luật của tự nhiên.

Người ta gọi là gạo nấu thành cơm, nhưng đằng này gạo nấu thành cháo loãng luôn rồi.

Ta lực bất tòng tâm, chẳng biết nên xử trí cái thai này như thế nào.

Kể từ khi ấy thân phận ta càng tế nhị hơn trước.

Chủ mẫu phủ tướng quân khi biết chuyện liền thưởng rất nhiều đồ tốt cho ta, nào là châu báu xiêm y gấm vóc lụa là... không thiếu một thứ nào. Thậm chí vào lần đầu diện kiến, bà ấy còn sai quản gia chuyển hết đồ đạc ta dùng vào viện Trần Dự ở nhưng ta không đồng ý.

Ta đề nghị chuyển ra ngoài trang viên ở, đợi khi sinh đứa bé an toàn sẽ rời đi.

"Con thật sự nỡ bỏ con của mình?" Chủ mẫu không tin hỏi lại ta.

Ta trả lời:

"Vâng, hiện đại tướng quân đang nắm giữ chức vụ lớn trong triều. Nếu để người ngoài biết ngài ấy có một nha hoàn thông phòng đang mang thai sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ sau này. Nô tỳ nghĩ đây là cách tốt nhất hiện giờ ạ."

"Con nói rất có lý."

Phu nhân hài lòng với thái độ của ta, lập tức thưởng thêm trăm lượng bạc để ta đến ở trang viên. Hứa sẽ cho ta đãi ngộ lớn nhất của một chủ nhân đáng được hưởng.

Ta vội vàng xua tay tỏ ra rất hiểu chuyện:

"Đợi thêm vài năm nữa khi đại tướng quân cưới vợ chắc chắn nhà gái sẽ tìm hiểu. Để phòng ngừa bất trắc người nên đối xử với chúng nô tỳ như một nông hộ bình thường ở ngoại ô."

"Con thấy ý kiến này thế nào?" Phu nhân quay sang ngỏ lời hỏi Trần Dự, người con trai duy nhất của bà.

"Nàng ấy muốn thế nào thì cứ đáp ứng như thế ấy, con không có ý kiến."

Từ lúc ta bước vào, Trần Dự không hề nhìn lấy ta một lần dù là nửa cái liếc mắt. Xem ra đại tướng quân rất ghét ta...

Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là ta đã rời khỏi phủ tướng quân kể từ giờ.

Ngày ta chuyển ra ngoài, có Tiểu Thúy cùng một người phụ nữ luống tuổi đi cùng ta đến trang viên.

Đó là Trương ma ma, một bà vú có kinh nghiệm dày dặn trong việc chăm sóc thai phụ.

Mới ngày đầu quan sát ta cảm nhận bà vú ấy không thuận mắt ta cho lắm nhưng dần dần ta chẳng buồn để ý.

Kệ đi, cứ để mọi thứ diễn ra theo quy luật của tự nhiên vậy...

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play