Một nửa linh hồn

Kyohaku bước trên hành lang dài và hẹp, những cơn gió mang theo hơi ẩm từ cơn mưa ngoài trời lùa vào trong khoảng không gian tối như hũ nút kêu vun vút. Những tấm ván gỗ cót két kêu dưới gót giày theo mỗi bước chân cô. Bọn họ vừa mới từ phủ Đại Tướng Quân về, và lão đã ngay lập tức cho gọi cô. Kyohaku bước vào phòng làm việc của cha mình. Không khí ấm áp và thơm mùi gỗ trầm hương bao trùm lấy cô, bất chấp việc bên ngoài dù có lạnh thế nào. Cha cô đang ngồi đọc sách, ánh sáng từ ngọn đèn dầu chiếu lên một nửa khuôn mặt hiền lành của lão. Khi nhìn thấy cô, lão Phong Thủy Gia Tenjin gật đầu và mỉm cười.

"Con đến rồi à, con gái yêu?" lão Tenjin hỏi.

Kyohaku gật đầu, và bước đến ngồi bên cạnh ông. Ông đặt cuốn sách xuống, xoay cả người lại nhìn cô. Nửa khuôn mặt còn lại lộ ra trong bóng tối, khác hẳn so với sự hiền từ vô hại của bên còn lại: một con mắt trắng dã đã không còn tiêu cự, những vết sẹo chằng chịt dọc ngang trên gò má như thể có ai rạch lên. Da thịt nhăn nhúm nhễu chảy xuống giống như sáp nóng bị hun chảy. Trông vị Phong Thủy Gia như thể đang nuôi một ai đó với tính cách dữ tợn và khô đắng trên một nửa khuôn mặt của mình vậy. Một vong hồn già nua, cay cú và nghiệt ngã.

"Con đã có một ngày tốt lành chứ?" ông hỏi, giọng vẫn hiền từ.

“Mọi thứ đều ổn, thưa cha.” Kyohaku nói “Con đã gặp được Towa.”

“Giữa hai đứa có chuyện gì không?” Ông lại hỏi. Chén trà ấm trôi đến trước mặt Kyohaku, giống như được đẩy tới bởi một bàn tay vô hình.

“Tạm thời chưa có chuyện gì.” Kyohaku đáp “Nhưng con thấy hai cha con bọn họ có vẻ lạ lắm.”

Phong Thủy Gia Tenjin nghe vậy, những động tác lật trang sách một cách chậm rãi của ông đột ngột khựng lại. Dáng vẻ hiền từ điềm tĩnh ngay lập tức bị rũ bỏ hẳn. Ông chồm lên bàn, rướn người về phía Kyohaku, giống như thể giờ đây, vong hồn cay cú và nghiệt ngã kia mới là người đang nói chuyện với cô.

“Lạ? Lạ thế nào?”

“Thông thường, nhà binh mà sinh con trai thì sẽ quý như vàng, giữ như ngọc. Nhưng mà lão Hikaru đó lại ghẻ lạnh chính đứa con trai ruột của mình.” Kyohaku đáp một cách bình thản, giống như thể cô đã quá quen với mặt tính cách này của cha mình rồi “Thằng nhóc ăn đòn tới mức trầy da tróc vảy, gầy yếu đến mức một thanh kiếm cũng phải cầm bằng hai tay. Chuyện này không hề bình thường chút nào.”

“Chỉ vậy thôi sao?” Giờ thì đến cả con mắt đen của ông cũng trợn lên rồi “Còn gì nữa không?”

“Thằng nhóc Towa đó không hề được học binh thư.” Kyohaku nói “Kể cả binh văn cũng không được đọc. Phòng của nó được bố trí ở trái nhà sau, là nơi hút gió và lạnh lẽo nhất.”

“Tốt… tốt lắm…” Phong Thủy Gia Tenjin điên cuồng nhảy chồm chồm trên chiếc bàn trà. Hai con mắt đen trắng hoàn toàn khác nhau, giờ cùng long sòng sọc một cách đầy hiểm ác. “Vậy là rõ rồi… Towa, chắc chắn đó là đứa bé mà chúng ta đang tìm kiếm.”

Kyohaku lặng lẽ nhìn cha mình, trong lòng cô cố gắng nén một tiếng thở dài. Có lẽ trong hàng trăm những nỗi niềm, niềm tin luôn là thứ đặc biệt và đáng sợ nhất. Con người ta có thể vì niềm tin mà làm rất nhiều điều, và biến rất nhiều thứ không thể thành có thể. Giống như cách mà cha cô khiến một người độc tài và vị kỷ như Hoàng Đế tin vào Đế Chế tâm linh mông muội mà ông đã dành cả đời để xây dựng nên, mà cũng giống như cái cách một lời tiên tri mơ hồ có thể khiến ông điên cuồng suốt mười sáu năm nay, từ lúc cô sinh ra trên cõi đời này.

Rằng một bé trai mang một cái huyền đạo sẽ nối liền lại phúc khí, mang lại quyền lực cho gia đình bọn họ.

Thời điểm Kyohaku ra đời, gia tộc Tenjin đã tự hào nói cho cả đất nước rằng họ đang chào đón một trưởng nam.

Một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn khóc ngào ngào, cố gắng hít thở, cố gắng sống sót, cố gắng khỏe mạnh đã là một phúc khí vô cùng lớn của nhà Tenjin rồi, lấy gì để nói lên chuyện mình là nam hay nữ? Chắc chắn là nhìn vào bộ phận nam căn rồi. Kyohaku được sinh dưỡng, nuôi dạy như một bé trai thực thụ. Kiếm đạo, võ thuật, binh thư, tất cả những gì cần thiết dạy dỗ cho một bé trai đều được dạy dỗ đủ cho cô cả. Thậm chí, cả gia đình Tenjin còn bàn đến chuyện tìm ngày lành tháng tốt, tổ chức lễ trưởng thành cho một trưởng nam vào ngày Kyohaku tròn mười sáu tuổi, sau khi cô ra đời chưa được bao lâu.

Cho đến khi bà đồng bấm độn gieo quẻ âm dương, và hoảng hốt nói lại với Phong Thủy Gia Tenjin:

“Bát tự của Thiếu Gia… nên thuộc về một trưởng nữ!”

Một câu nói đơn giản, lại giống như tiếng đại bác rền vang trong đêm mưa gió tĩnh mịch, khiến một trong những đại gia tộc thế gia bậc nhất trên dưới đều đảo lộn hết cả. Ánh dương chưa bao giờ lặn trên mảnh đất phúc khí của gia tộc Tenjin chỉ qua một đêm đã hoàn toàn vụt tắt.

“Vớ vẩn.” Phong Thủy Gia Tenjin khi ấy đã quát lên như vậy với bà đồng “Từ trước đến nay, gia tộc Tenjin vẫn luôn có một trưởng nam, làm sao lại có thể thuộc về trưởng nữ được?”

“Nếu gia tộc Tenjin không ngay lập tức có một trưởng nữ, toàn bộ gia tộc sẽ sụp đổ. Ngược lại, nếu lập trưởng nữ, và tìm được một bé trai mang một chiếc huyền đạo trên người nạp vào gia đình, phúc khí gia tộc sẽ lại được nối liền.” Tiếng quẻ bói rền vang như lời sấm truyền.

Chỉ nhờ có vậy, vị thiếu gia Tenjin ngay lập tức bị ‘khai tử’ trong đêm, ngã xuống giếng mà chết, và ‘thứ nữ’ Kyohaku ngay lập tức được tôn lên làm trưởng nữ của gia tộc Tenjin.

Có lẽ bởi vì lời tiên tri ứng nghiệm, Kyohaku lớn lên chẳng khác gì một thiếu nữ thực thụ. Cơ thể phổng phao tròn trịa, dương mặt trơn mượt xinh xắn, mái tóc dài như áng thơ trữ tình sâu lắng. Chỉ có những nữ tử hầu cận giúp Kyohaku thay đồ hằng ngày mới biết được cơ thể nữ nhân mọc ra thêm một chiếc nam căn trông dị thường tới mức độ nào.

“Cha… định làm gì với đứa trẻ đó?” Kyohaku hỏi. Cô đã quen với kiểu phản ứng điên cuồng này của cha mình rồi, không lấy gì làm lạ. Chỉ có điều, khi gặp Towa rồi, Kyohaku lại cảm thấy đứa trẻ đó có chút đáng thương. Vừa yếu ớt, lại vừa ngoan ngoãn, trở thành công cụ cho cuộc chiến quyền lực của bọn họ, quả thực vô cùng yểu mệnh.

“Làm sao?” Phong Thủy Gia Tenjin quay lại nhìn cô, “Con thương cho nó à?”

“Con chỉ hỏi thôi.” Kyohaku mặt không đổi sắc. “Chẳng phải con cũng là một phần quan trọng trong kế hoạch của cha sao? Nếu con không biết cha định làm gì với đứa trẻ đó, làm sao con có thể đi theo kế hoạch của cha một cách hoàn hảo được.”

Phong Thủy Gia Tenjin nghe con gái mình nói cũng cảm thấy có lý. Ông gật gù, dần dần thu mình ngồi lại xuống chiếu, giấu đi hoàn toàn bộ dạng nhảy nhót điên rồ khi nãy.

“Chúng ta phải chắc chắn.” Phong Thủy Gia Tenjin nói “Trước hết… phải làm thân với nhà lão già đó. Chỉ cần thằng nhóc Towa đó thích con, ta sẽ dễ dàng nói chuyện với Hoàng Đế xin liên hôn cho hai đứa.”

“Chuyện này thì đơn giản.” Kyohaku nói. “Cha cứ tin ở con.”

“Tốt.” Phong Thủy Gia Tenjin nói “Ta chỉ hỏi có vậy thôi, không còn chuyện gì nữa. Con hãy về phòng của mình đi.”

Kyohaku nghe vậy, cô cũng chẳng cãi lại cha mình, vội vàng cúi đầu chào ông, rồi rời khỏi căn phòng dù cho có bao nhiêu đèn cũng không tránh khỏi tối tăm của ông.

Kyohaku chậm rãi bước về phòng, đôi chân như chìm vào từng vũng nước đọng lại sau cơn mưa lớn. Ánh đèn dọc con đường lát đá và đổ sỏi thông qua hồ cá nhỏ hắt vào hiên trước phòng ngủ của cô, tạo nên những vệt sáng tối xen kẽ trên bức tường. Cô ngồi xuống chiếu trước chiếc bàn nhỏ bằng gỗ mun, thanh kiếm được tháo xuống đặt trên bàn. Những lời cha vừa nói vẫn còn ám ảnh Kyohaku.

Cô nhớ lại ánh mắt điên loạn xen lẫn lạnh lùng của cha khi nói về Towa. Giống như trong kế hoạch hoàn hảo của ông, Towa cũng chẳng hơn gì một quân cờ, một nước đi cần thiết để mang lại cái lợi về sau cho gia tộc Tenjin. Ánh mắt ấy, Kyohaku đã thấy khi còn nhỏ, lúc ông ra lệnh khai tử thân phận nam nhi của cô. Kyohaku không ghét việc trở thành con gái, bởi cô vẫn luôn cảm thấy cơ thể này, thân phận này mới chính là của cô, có lẽ đó là lý do vì sao Kyohaku vẫn luôn đồng thuận với kế hoạch của ông về Towa. Nhưng Kyohaku cũng cảm thấy thương cảm cho Towa, một thằng nhóc ngoan ngoãn, dễ gần và tươi sáng. Nếu thằng nhóc đó không phải người mà bọn họ vẫn luôn tìm, thật khó để nó giữ được mạng sống.

Chiếc gương đối diện bàn nước thu vào ánh sáng từ bên ngoài cửa phòng, hoàn hảo phản chiếu hình ảnh của Kyohaku bên trong nó. Một khuôn mặt nhăn nhó và lo âu, có chút tàn độc hơn dáng vẻ một thiếu nữ mười sáu tuổi nên có. Giành lấy vị trí đứng đầu cho thanh danh gia tộc Tenjin vẫn luôn là trò chơi quyền lực thú vị đối với Kyohaku, giờ đây lại chẳng còn là một trò chơi nữa rồi.

“Cộc cộc cộc…”

Tiếng gõ cửa vang lên phía bên ngoài, cùng ánh đèn lồng giấy quen thuộc phảng phất. Kyohaku giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ ngổn ngang, đứng dậy cởi áo khoác treo lên móc.

“Vào đi!” Cô nói.

Cánh cửa gỗ nhẹ nhàng kéo qua một bên. Là cô hầu nữ quen thuộc vẫn hay phục vụ bữa tối cho Kyohaku, đứng ở đó với chiếc bàn nhỏ cùng đồ ăn bên trên. Một gia đinh đứng bên cạnh, phụ nữ hầu kia mang đèn lồng.

“Tiểu thư!” Nữ hầu kia nhỏ nhẹ nói “Em mang bữa tối đến cho tiểu thư.”

“Đặt lên bàn rồi lui xuống đi.” Kyohaku nói.

Nữ hầu bước vào phòng, đánh mắt ý nhị nhìn gia đinh kia, ra hiệu cho anh ta để lại cái đèn lồng, đóng cửa rồi lui xuống. Còn lại hai người, cô chậm chạp bày đồ ăn lên bàn, rồi lặng lẽ ngồi đợi. Đến khi Kyohaku xuất hiện trở lại với bộ yukata màu tía thoải mái, nữ hầu kia liền mỉm cười vô hại.

“Sao còn chưa đi?” Kyohaku hỏi.

“Em muốn ở lại hầu Thiếu Gia dùng bữa.” nữ hầu kia mỉm cười đáp “Thiếu Gia, mau ngồi xuống ăn đi, đồ ăn hôm nay là tự tay em nấu, toàn những món Thiếu Gia thích cả đó.”

Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play