Đứa Con Dị Biệt

Đứa Con Dị Biệt

Tứ Trụ - Tứ Trấn

Trời mưa.

Dưới trái nhà tí tách những giọt gianh.

Mùi hoa nhài theo gió đưa vào trước hiên nhà, ướp thơm từng lớp vải, nếp tóc.

Đứa trẻ con mười ba, mười bốn tuổi, trên người mặc một bộ yukata gọn gàng màu tía, ngồi chơi những con gấu bằng bông đã cũ một cách vô cùng ngoan ngoãn. Những món đồ chơi ấy đã cũ đến độ trông như thể chúng đã được truyền qua tay mấy đời người, rồi cuối cùng bị quăng ra ngoài đường cho những đứa con nhà vô gia cư tới nhặt chơi. Bộ yukata mới cứng thẳng thớm vừa vặn ôm lên người nó, cái bộ đồ trông ra đắt đỏ đến mức vừa kệch cỡm lại vừa phô trương.

Towa chơi được một lúc đã bắt đầu thấy chán, như thường lệ. Nó không thích gấu bông. Gấu bông mới nó còn chẳng thích, nữa là cái con gấu cũ mèm sờn nát này. Towa nhìn ngang nhìn dọc, nhìn thấy một vũng nước mưa lớn ngay dưới hiên trước. Towa hớn hở vứt gấu bông qua một bên, ngồi trên mép sàn nhà bằng gỗ, thò chân ra nghịch nước. Nó còn cẩn thận vén vạt yukata lên và cởi tất vải ra cho bộ trang phục không bị ướt. Đôi bàn chân trần đụng đụng vào mặt vũng nước mưa, tạo nên những vệt loang.

Vừa chơi, Towa vừa nhìn quanh, lén lút như thể muốn chắc chắn không có ai mới tiếp tục tận hưởng trò đùa nghịch mà nó mới phát hiện ra. Nụ cười nhoẻn trên môi Towa vô cùng hạnh phúc, như thể lâu lắm rồi, ở căn biệt thự thâm sơn cùng cốc này, nó mới tìm ra được một niềm vui. Thứ mà những món đồ chơi cũ nát kia không thể sánh bằng.

Nhưng người ta vẫn thường nói, niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Giữa lúc Towa đang vô cùng tận hưởng mặt nước mưa ấm áp, một tiếng sẵng giọng gầm vang lên, xé tan bầu không khí yên bình như tiếng sấm.

“Thằng ranh con, ai cho mày chơi ở ngoài này?”

Towa giật mình, rụt chân lại, vội vã đứng lên như trời trồng nhìn người vừa mới lên tiếng. Đại Tướng Quân ra ngoài lúc sáng sớm giờ đã trở về, bắt gặp cảnh tượng thằng con trai của mình đang nghịch nước dưới hiên trước. Khuôn mặt ông ánh lên nét dữ tợn, bộ quân phục trên người trông càng tôn thêm vẻ nghiêm khắc. Nếu có một mức độ quan tâm nào đó thấp hơn cả việc không thèm để vào mắt, chắc đó sẽ là cảm xúc của ông trước việc Towa làm gì để giải trí. Nó vui thú với điều gì, chơi đùa với điều gì, không phải chuyện ông muốn hay cần biết. Nhưng nơi Towa chơi đùa lúc này không phải nơi mà ông muốn nhìn thấy khuôn mặt nó lai vãng tới. Và thứ mà Towa sợ nhất trần đời giắt ở một bên hông ông, im lìm chờ người sử dụng: một chiếc roi cuốn bằng da ngựa.

“Cha… con chào cha!” Towa lý nhí đầy sợ hãi và lo lắng. Nó quên cả việc thả vạt áo Yukata xuống, và hai cẳng chân gầy khẳng khiu trắng ngần lộ ra, khiến Đại Tướng Quân càng thêm nóng mắt.

“Chào hỏi gì? Tao hỏi ai cho mày ra hiên trước chơi?” Đại Tướng Quân bắt đầu rút chiếc roi da ở bên hông ra, cuộn nó lại vừa đủ, chỉ để lại một độ dài nhất định. Mảnh da có một vệt cong gập, như thể chủ nhân của nó đã thu đến độ dài ấy để sử dụng nhiều lần lắm rồi.

“Không… con không…” Towa bối rối đáp. Nó nhìn cái roi, hai cẳng chân khẳng khiu lùi về phía sau, run rẩy đầy sợ hãi. Towa không khỏi tưởng tượng ra những đau đớn mà nó sắp phải chịu đựng. Những vết đánh trên bắp chân từ lần phạt trước vẫn còn chưa phai, chưa thôi nhức nhối. “Con xin lỗi… không ai cho con lên đây hết cả.”

Ánh mắt Đại Tướng Quân nhìn con trai mình như quân thù hằn, ông lặng lẽ xắn tay áo lên, liếc nhìn Towa bằng ánh mắt ghét bỏ:

“Thứ dị hợm, kéo áo mày lên, quay đằng sau lại đây.”

Towa sợ hãi đến mức phát khóc cả lên rồi. Nó nắm tà áo, run rẩy vén lên, để lộ hai bắp đùi và cẳng chân sau chằng chịt những vết đánh. Những người hầu xung quanh đã giật mình từ lúc nghe ngài Đại Tướng sẵng giọng rồi, giờ lại càng vô thức trở nên sợ hãi hơn. Ai nấy đều cảm thấy thương cho Towa, muốn giúp nó giải vây. Nhưng người chuẩn bị đánh nó là Đại Tướng Quân Hikaru, nên không ai dám nói đỡ cho cậu chủ nhỏ, chỉ có thể lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác.

“Ối chà… Đại Tướng Quân đang dạy quý tử đó hả?”

Một đoàn người từ hướng cổng trước đi vào, cất tiếng vừa kịp lúc khiến hành động của Đại Tướng Quân Hikaru khựng lại. Nhìn thấy bọn họ, sắc mặt đại Tướng Quân ngay lập tức giãn ra, như thể nhìn thấy khách quý, như thể tôm đón rồng.

“Ôi chà, khách quý tới chơi.” Đại Tướng Quân nhìn đoàn người đang tiến vào trong sân nhà mình, chiếc roi da trên tay cũng được thu lại theo quán tính. Ông niềm nở ra hiệu cho người mang ô đón bọn họ cho khỏi trời mưa. Dẫu sao cũng cùng là người có chức sắc, không thể chỉ vì bực bội một hai chuyện cỏn con mà quên mất phần tiếp lễ. “Đừng để ý, thằng quỷ con này nghịch ngợm lắm, không đánh thì không thấm vào thân đâu.”

Đoàn người vừa bước vào nhà Đại Tướng Quân gồm bốn người khác nhau, ba nam một nữ. Có người lạ, có người quen, song ai nấy đều giống nhau, mang một bộ dáng quý phái lịch lãm. Towa quệt nước mắt, liếc nhìn ra ngoài sân. Nó thầm cảm ơn sự xuất hiện của bọn họ, cứu nó khỏi một trận đòn nhừ tử.

Towa đã nhiều lần nhìn thấy ba người đàn ông kia ngồi lại cùng với cha mình. Mỗi lần như vậy, Đại Tướng Quân lại đuổi hết tất cả người ở trong nhà xuống gian dưới, cùng bọn họ bàn luận chuyện riêng ở gian trên. Bọn họ là Tứ Trụ của Đất nước này. Hãy quên đi Tổng Thống, quên đi Hoàng Đế như con bù nhìn. Trong thời buổi Đế Quốc đi chinh phạt, bọn họ mới là những người reo rắc nỗi sợ hãi cho những Quốc gia chư hầu thấp cổ bé họng xung quanh.

Một Đại Tướng Quân nắm giữ cả quân đội, xông pha trăm trận trăm thắng, một nhà cầm binh kỳ tài.

Một Nhà Ngoại Giao với tài thương thảo đàm phán thần sầu, giành được thế chủ động trên tất thảy các bàn đàm phán chỉ trong vòng tối đa ba mươi phút.

Một Phong Thủy Gia tính cách âm u quái đản, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, tiên đoán mà ông đưa ra chưa từng sai lấy một lần.

Và một Kinh Tế Gia chẳng có gì ngoài tiền. Một ngọn núi đầy tiền và vàng, hào nhoáng và kệch cỡm.

Bốn người bọn họ cùng nhau nắm giữ dòng chảy của Quốc Gia này, tuy ngoài mặt là giúp đỡ lẫn nhau, song bên trong lại ngấm ngầm coi nhau như thù địch. Tuy là ngấm ngầm thù địch, song lại chẳng thể ra tay diệt trừ lẫn nhau.

Nhưng cô gái kia, đây là lần đầu tiên Towa nhìn thấy người ấy.

Dáng người cao lớn, thậm chí còn cao hơn cả ba người đàn ông đang đứng cùng với cô. Áo sơ mi tay bồng theo kiểu phương Tây, cùng với loại váy ngắn dành cho các tiểu thư hay mặc, loại xếp ly sáng màu chẳng che nổi đầu gối. Dáng người thon gầy bọc trong chiếc corset màu đồng, hông đeo một cây kiếm Âu dài. Cô đi bốt cao cổ, loại được thuộc bằng da ngựa thượng hạng, đế thấp bằng chỉ dành cho tiểu thư quý tộc mà thôi. Mái tóc đen óng ả thắt thành bím tóc hình đuôi cá, thả một bên vai vô cùng duyên dáng.

Cô gái đó trong mắt Towa, vừa có phần dịu dàng, lại vừa có phần uy nghiêm mà khó một người đàn ông nào bì kịp.

“Mang nó ra phía sau đi! Trông coi cho cẩn thận. Để nó lai vãng lên đây nữa là chúng bay mất đầu.” Đại Tướng Quân quay lại nói với đám người ở đứng bên cạnh ông, không quên liếc nhìn Towa bằng ánh mắt đầy ghét bỏ. Người làm nghe thấy ông nói liền rối rít y lệnh, mang Towa trở về phòng của nó ở phía trái nhà sau.

Nhà Ngoại Giao cười xòa, phẩy phẩy tay:

“Ôi trời, đàn ông con trai ai chẳng có chút nghịch ngợm. Có nghịch ngợm mới thông minh, sau này mới làm nên được chuyện lớn, không phải sao? Chẳng phải ngài là Đại Tướng Quân sao, ngài không muốn nó sau này có thể cầm binh ra trận giống ngài à?”

Đại Tướng Quân nghe vậy liền im bặt, trên mặt có chút âm trầm, không biết là đang ngầm đồng ý hay phản đối nữa.

Nói đoạn, Nhà Ngoại Giao vỗ vai vị Phong Thủy Gia đứng cạnh, nói:

“Lại nói, ngài Phong Thủy Gia đây có mong đẻ con trai giống như ngài cũng không được, đành phải mang con gái đi bàn chiến sự này, không phải sao? Sao vậy? Lúc vợ ngài sinh con, ngài quên mất không cầu thần linh cho mình một thằng con trai à?”

Một câu nói vu vơ chẳng biết mang ý gì, song khiến cho cơ mặt của cả hai người đàn ông đều vô thức co rút lại.

“Ôi, đúng là chuyện cười, làm sao lại gọi là cha cháu mang cháu đi bàn chiến sự được?”

Cô gái nãy giờ vẫn im lặng, mỉm cười lên tiếng, khiến cho cả bốn người đàn ông đều đồng loạt quay lại nhìn.

Lần đầu tiên có một người phụ nữ dám lên tiếng khi đàn ông nói chuyện, nói nhẹ thì là không hiểu phép tắc, còn nói nặng chính là thái độ ngông cuồng hỗn láo. Huống hồ, đây lại còn là con gái của một nhà Phong Thủy Gia, một người nổi tiếng là quan trọng lễ nghi, cực kỳ cổ hủ. Để cho con gái lên tiếng trong cuộc nói chuyện của nam nhi sao?

Ấy vậy mà, Phong Thủy Gia liếc nhìn con gái, khẽ lắc đầu. Đúng là không khỏi khiến người ta cảm thấy khả nghi.

“Ô hay, nếu không phải bàn chiến sự, vậy cháu tới đây làm gì?” nhà Kinh Tế Gia hỏi, một câu hỏi thừa thãi và ngu dốt. Ông ta cũng có một thằng con trai. Chỉ có điều, thằng quý tử nhà ông ta như một cục thịt thừa thãi vậy. Không học được gì, không luyện tập được gì, người thì béo lú mề, đầu óc lại vô cùng vô tri.

“Con gái mười sáu không phải tới tuổi liên hôn sao ạ?” Cô gái kia vui vẻ đáp. “Cha cháu nói nhà Đại Tướng Quân có con trai hợp tuổi. Cháu đến để gặp mặt.”

Câu trả lời theo đúng khuôn mẫu, khiến cho cả bốn người chẳng ai bắt bẻ được gì, nhưng cũng chẳng ai có thể tin tưởng được. Ăn mặc như diễu binh vậy, lại còn mang cả kiếm đến nhà một Đại Tướng Quân, chỉ để gặp đối tượng mong muốn liên hôn thôi sao?

Có đồ ngu mới tin vào những lời lừa gạt trẻ con đó.

“Ha ha ha, đúng thế, đúng thế.” Nhà Ngoại Giao phá lên cười “Con gái thì làm sao bàn chuyện quân được. Này, thằng nhóc khi nãy chẳng phải là con trai Đại Tướng Quân sao? Kyohaku, đối tượng liên hôn của cháu đó, đi gặp gỡ nó đi chứ. Tuy rằng ít hơn cháu đôi ba tuổi, nhưng mà dù sao cũng là Đại Tướng Quân tương lai đó. Lấy được chồng nhỏ tuổi là hời cho cháu rồi.”

Lời nói của Nhà Ngoại Giao chẳng nể nang gì ai, mang ngữ khí châm biếm rõ ràng, khiến cho những người đang nghe ai nấy đều nóng mặt. Bọn họ đương nhiên sẽ cảm thấy tức giận với những lời ông nói, nhưng tức thì cứ tức, tức rồi chỉ tổ hại thân, có thể làm gì được ông kia chứ.

Chỉ có duy nhất mình Kyohaku, cô không tỏ ra như mình đang để bụng, ngược lại còn mỉm cười vui vẻ, trong mắt không rõ là đang vui thật hay đang giả vờ. Cô chỉ lặng lẽ cúi đầu chào cả bốn người đàn ông, rồi sải bước ra phía nhà sau.

Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play