- Quan quan thư cưu\, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ\, quân tử hảo cầu.(*)
Tiếng đọc đồng thanh vọng ra từ đông cung khiến người ta không khỏi liên tưởng đến dáng vẻ khí chất của các đại công tử. Những hoàng tử, thế tử, công tử được vào đông cung làm đồng học với thái tử thì đều phải trải qua một kì thi khốc liệt. Phụ mẫu ai cũng muốn con mình được tiếp xúc với thái tử để sau này được nhờ nên rất khắt khe đối với việc ôn tập trước thi.
Gần qua giờ tỵ thì các hoàng tử, thế tử được ra về. Bọn họ đều là những thiếu niên mới mười mấy tuổi, nhỏ nhất ở đây chắc hẳn là Ngọc Trạch thái tử và thất hoàng tử Ngọc Thanh. Hai người họ vừa bước ra cửa thì đã thấy một đoàn người ăn mặc quý phái đi đến.
- Mẫu hậu? Sao người lại đến đây? Nhi thần cùng thất đệ đang định đến Phượng Nghi cung thăm người đó. - Thái tử bất ngờ lên tiếng.
- Mẫu hậu vừa từ chỗ Phụ hoàng con nên tiện đường đến đây xem Thần nhi học hành như nào.
- Thần tham kiến Hoàng hậu nương nương. - Thái phó chắp tay cúi người hành lễ.
- Thái phó miễn lễ. Dạo này thái tử và thất hoàng tử học hành như thế nào? Chúng nó không làm khó thái phó chứ?
Thái phó vội vàng xua tay:
- Nương nương nói đùa rồi. Thái tử và thất hoàng tử học hành rất tốt\, đặc biệt là thái tử\, rất am hiểu về binh pháp. Còn thất hoàng tử thì thiên về văn thơ\, sau này chắc chắn sẽ bổ trợ cho thái tử rất nhiều. - Vẻ mặt của thái phó vô cùng tự hào.
- Một văn một võ không thể rời nhau. - Hoàng hậu không thể giấu nổi nụ cười trên khuôn mặt mình.
Hoàng hậu chỉ có một người con đó là Ngọc Trạch thái tử, còn những hoàng tử, công chúa khác đều là con của phi tần. Nhưng Hoàng hậu đều yêu thương con của phi tần khác như chính con ruột của mình, không thiên vị một ai hết. Mẫu phi của Ngọc Thanh thất hoàng tử mất do sinh non nên Hoàng hậu nhận thất hoàng tử làm con thừa tự của mình, nuôi lớn hắn. Tới khi thái tử dọn ra đông cung ở thì cũng đón luôn vị đệ đệ này tới đông cung. Cũng chính vì thế nên tình cảm của hai huynh đệ rất tốt.
- Vậy Hoàng hậu\, thần xin cáo lui trước.
- Được\, Trần ma ma tiễn thái phó đi.
- Đa tạ Hoàng hậu nương nương.
- Mẫu hậu\, nhi thần đói. - Thất hoàng tử xoa xoa cái bụng đang kêu.
Cả Hoàng hậu và thái tử đều bật cười:
- Vậy giờ về Phượng Nghi cung nhé? Mẫu hậu cho người làm những món mà mấy đứa thích ăn rồi.
- Mẫu hậu là tốt nhất. - Thất hoàng tử vui sướng.
Ngọc Thanh thất hoàng tử chạy nhảy phía trước, chân nhỏ tung tăng hết nhìn trời rồi lại nhìn đất, chẳng để ý xung quanh:
- Ca ca\, huynh có nghe không? Con chim kia kêu "chíp chíp" thật là vui tai! Hay là lát nữa đệ với huynh đến Ngự hoa viên bắt chim nhé?
Thái tử bước chậm phía sau, ánh mắt hơi trầm ngâm. Hắn nhìn Ngọc Thanh rồi thầm nghĩ: "Đệ ấy thật khác mình. Cứ như cả thế gian này chỉ toàn ánh sáng và niềm vui vậy. Nếu có thể, ta muốn giữ đệ ấy mãi mãi ngây thơ thế này."
- Thần nhi có tâm sự sao?
- Bẩm mẫu hậu\, nhi thần vô tình nghe được Phụ hoàng cùng các đại thần bàn chuyện kinh doanh ở Hoài Nam nên có chút suy nghĩ.
Hoàng hậu có hơi ngạc nhiên, dẫu sao thái tử cũng mới mười tuổi, đã bắt đầu suy nghĩ những chuyện như vậy rồi:
- Vậy… Thần nhi có thể nói cho mẫu hậu nghe không?
- Thẩm gia ở Hoài Nam là thương nhân lớn nhất\, có thể nói là chi phối toàn bộ kinh doanh của Hoài Nam. Nhưng dạo trước không biết vì sao lại ngừng kinh doanh\, khiến cho những nơi làm ăn với Thẩm gia đều bị thiệt hại không nặng cũng nhẹ.
- Thẩm gia sao? À có nghe tổ phụ của con nhắc đến\, do Thẩm phu nhân qua đời nên Thẩm gia ngừng kinh doanh. Nhưng như thế thì sao lại khiến Thần nhi đau đầu suy nghĩ?
- Thẩm gia làm ăn kinh doanh nhưng chỉ ở những vùng gần Hoài Nam\, chưa bao giờ nhập vào kinh thành nên phụ hoàng muốn Thẩm gia tách một phần đến kinh thành. Mà như cách Thẩm lão gia làm vừa rồi thì là đang để việc tư lấn át việc công. - Thái tử nhíu mày nói.
Hoàng hậu bật cười, xoa đầu thái tử:
- Con đó… cứng nhắc y hệt phụ hoàng của con. Thẩm gia làm ăn lâu đời\, chút thiệt hại này có là gì chứ? Nếu con không tin thì cứ đợi một thời gian nữa xem\, Thẩm gia sẽ lấy lại cả vốn lẫn lãi. Huống hồ Thẩm gia chủ làm vậy là tôn trọng thê tử kết tóc của mình.
- Nhưng mà…
Trên đường về Phượng Nghi cung, Ngọc Trạch thái tử đi bên cạnh mẫu hậu, đôi mày hơi chau lại. Trong đầu hắn vẫn vương vấn câu chuyện về Thẩm gia: "Phụ hoàng muốn Thẩm gia đến kinh thành. Nhưng nếu ta làm hoàng đế, liệu ta có đủ sáng suốt để thuyết phục một gia tộc lớn như thế không? Hay rồi sẽ chỉ làm hỏng mọi chuyện?". Hắn khẽ lắc đầu, tự trách mình vì suy nghĩ như vậy: "Không, ta không được phép nghi ngờ chính mình. Phụ hoàng và mẫu hậu đều tin tưởng ta. Ta nhất định phải giỏi hơn, chín chắn hơn để xứng đáng với vị trí này."
Hoàng hậu nhìn thấy nhi tử của mình cứ chau mày suốt cả đoạn đường, bèn lên tiếng hỏi:
- Thần nhi\, con quan tâm đến Thẩm gia như vậy\, có phải con đã đọc qua thư của ngoại tổ phụ về Hoài Nam rồi không? - Hoàng hậu bất ngờ hỏi.
Ngọc Trạch khẽ cúi đầu, đôi mắt ánh lên sự nghiêm túc:
- Bẩm mẫu hậu\, đúng vậy. Ngoại tổ phụ từng viết thư gửi cho phụ hoàng\, trong đó có nhắc đến việc Thẩm gia không chỉ là một thương nhân lớn mà còn là một gia tộc có truyền thống văn hóa lâu đời. Nhi thần tò mò\, nên đã tìm hiểu thêm.
Hoàng hậu bật cười:
- Con thật giống phụ hoàng con lúc nhỏ\, luôn tò mò những chuyện của thiên hạ. Nhưng nếu con có duyên với Hoài Nam\, có lẽ Thẩm gia sẽ cho con những bài học đáng giá. - Hoàng hậu nhìn thái tử\, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng mang theo nỗi lo lắng. - Thần nhi\, con đã suy nghĩ nhiều như vậy\, mẫu hậu rất tự hào. Nhưng con cũng phải nhớ\, con vẫn chỉ là một đứa trẻ. Đừng để những suy nghĩ quá lớn ép con trưởng thành quá sớm.
Thái tử khẽ cúi đầu:
- Nhi thần biết. Nhưng mẫu hậu\, nếu con không trưởng thành\, thì làm sao gánh được những kỳ vọng mà phụ hoàng và mẫu hậu dành cho con?
Hoàng hậu chỉ có thể thở dài, trong lòng hơi xót cho đứa con này. Ba người bước vào Phượng Nghi cung. Mặt trời dần lặn, ánh sáng cam ấm áp trải dài trên hành lang, in bóng dáng của Hoàng hậu cùng hai hoàng tử.
Ngọc Trạch thái tử chậm rãi nhìn về phía trước, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả:
"Nếu ta có thể bảo vệ được ánh sáng này, bảo vệ được mẫu hậu và đệ đệ, thì mọi khó khăn đều xứng đáng."
--------------------
(*): Trích Quan thư 1, Thi Kinh của Khổng Tử
Updated 59 Episodes
Comments