Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát

Màn đêm yên tĩnh bao trùm khu vực quanh căn nhà nhỏ của Lý đại phu. Sau cuộc nói chuyện với Vân Thần, Ninh Lạc trở về phòng, ngồi lặng lẽ bên cửa sổ. Ánh trăng chiếu rọi qua khung gỗ, phản chiếu lên khuôn mặt nàng, để lộ đôi mắt mờ đục dù ánh nhìn vẫn tràn đầy nghị lực. Ký ức về trận đòn đau đớn của Triệu Thiên Tuyết vẫn còn hằn sâu trong tâm trí nàng.

Thẩm Ninh Lạc không thể quên khoảnh khắc kế mẫu cùng thứ nữ lạnh lùng đứng nhìn từng gậy đánh xuống người nàng dưới cái cớ rằng “nàng không biết dạy dỗ tì nữ, trộm cắp đồ chủ nhân”. Trận đòn ấy không chỉ để lại vết thương trên cơ thể mà còn cướp đi ánh sáng của đôi mắt nàng. Phụ thân - Thẩm lão gia, sau khi phát hiện mọi chuyện, vô cùng tức giận. Nhưng ông cũng biết rõ rằng nếu để Ninh Lạc ở lại Thẩm phủ, nàng sẽ còn chịu thêm nhiều đau khổ. Quyết định để nàng rời đi, sống trong sự che chở của Thẩm lão phu nhân, là cách duy nhất ông có thể bảo vệ đứa con gái mà ông thương yêu nhất. Nhưng Ninh Lạc không muốn rời xa Hoài Nam nên Thẩm lão phu nhân đã để nàng đến ở cùng Lý đại phu tiện thể chữa cho đôi mắt của nàng nhanh lành.

Bên ngoài, Vân Thần và Vân An đang trò chuyện dưới ánh trăng. Thất Hoàng tử Vân An với dáng vẻ lạnh lùng dựa lưng vào cây đào già, giọng nói trầm tĩnh nhưng không giấu được sự nghi hoặc:

- Hoàng huynh\, huynh vậy mà lại đến đây ở? Còn ăn cơm cùng thôn nữ? Đệ thật sự không hiểu huynh nghĩ gì. Huynh đừng quên nhiệm vụ chúng ta đến đây là gì. Ngày mai\, Phạm đại nhân sẽ đến Lý Khánh phát cháo\, huynh mau về đi.

- Lỡ như nàng ấy chính là Thẩm nhị tiểu thư thì sao? - Phó Vân Thần nhìn hoàng đệ của mình rồi trả lời.

- Cái gì? Thẩm nhị tiểu thư? - Vân An có chút bất ngờ.

- Lỡ như thôi\, ta vẫn chưa chắc chắn. Đợi Minh Dịch điều tra xem thế nào đã.

Sáng hôm sau, Ninh Lạc cùng Xuân Hỉ đến tiệm bánh của Thẩm gia ở Lý Khánh để giải quyết một số việc. Đến nơi thì đã thấy Xuân Nương đứng đợi trước cửa. Tiệm bánh nhỏ nằm ngay góc phố, mùi thơm của bánh nướng lan toả khắp nơi, khiến bất cứ ai đi qua cũng phải dừng chân.

- Mẫu thân\, người đến rồi. - Xuân Hỉ vui mừng khi thấy Xuân Nương.

Xuân Nương vội đi tới đỡ Ninh Lạc, nhẹ giọng hỏi:

- Dạo này sức khoẻ của tiểu thư thế nào rồi? Có đỡ hơn chút nào chưa?

- Vẫn là Hoài Nam hợp với tiểu thư\, sức khoẻ tốt hơn rồi. Mỗi ngày Lý bá bá đều giúp tiểu thư đắp thuốc\, người nói đắp một thời gian kết hợp với châm cứu là tiểu thư có thể nhìn thấy ánh sáng được rồi. Cũng tại mấy tên người hầu không may đánh trúng đầu của tiểu thư mới khiến máu đông không thể tan\, làm tiểu thư phải chịu khổ như vậy. - Xuân Hỉ có chút hờn dỗi.

- Được rồi\, ta vẫn ổn mà. - Ninh Lạc nhẹ giọng trấn an.

Khi ba người bước vào, ông chủ tiệm ban đầu chào mời vui vẻ, nhưng khi nhận ra Ninh Lạc và Xuân Hỉ, sắc mặt hắn lập tức thay đổi:

- Lại là các người\, không bán.

Xuân Nương nhíu mày:

- Ai nói chúng ta đến đây mua bánh?

Ông chủ tiệm lập tức trở mặt, lắp bắp:

- Xuân… Xuân Nương. Sao người lại đến đây? Còn đi cùng hai người này?

Xuân Nương lạnh lùng đáp:

- Hai người này? Không biết trên dưới dám ăn nói với tiểu thư như vậy? Hay nói cách khác ông không hề đặt tiểu thư vào mắt? - Giọng nói của bà nghiêm nghị.

- Cái gì? Thẩm tiểu… tiểu thư? - Ông chủ tiệm sợ hãi\, bàn tay đổ đầy mồ hôi. - Người là tiểu thư\, lão nô đáng chết không biết là người đến đây. - Hắn quỳ xuống van xin.

Ninh Lạc không vội trừng phạt, nàng chậm rãi hỏi:

- Dạo này thu nhập của tiệm giảm sút\, nguyên nhân là từ đâu? Là do ông chủ đây hay là do có kẻ hãm hại?

Ông chủ lắp bắp:

- Lão nô... không biết. Có thể là do thời vận không tốt\, người dân không chuộng bánh của chúng ta nữa.

Nàng gõ nhẹ lên mặt bàn:

- Không biết? Thời vận không tốt? Người dân không chuộng? Vậy tại sao tiệm bánh Thẩm gia trong trấn vẫn làm ăn tốt?

Không ai trả lời. Xuân Hỉ liền mua bánh từ một tiệm bên cạnh về. Ninh Lạc cầm bánh, nhẹ nhàng cảm nhận mùi vị.

- Phiền ông chủ đây nếm thử rồi nhận xét. Từ bao giờ mà bánh của tiệm chúng ta lại không bằng bánh được bán trên đường phố thế này?

- Tiểu thư tha mạng! Là lão nô không chú ý…

Ninh Lạc khẽ lắc đầu:

- Mình tội không chú ý thì vẫn chưa đủ đâu. Hôm trước ông còn lớn tiếng nói rằng bánh làm theo công thức của mẫu thân\, nếu để người nghe được\, tối sẽ đến hỏi tội ông đấy. Xuân Hỉ\, giúp ta kiểm tra nguyên liệu trong bếp xem.

Xuân Hỉ nhận lệnh đi vào trong bếp kiểm tra. Một lúc sau, nàng xách một túi bột ra, đặt xuống đất:

- Tiểu thư\, đều là nguyên liệu rẻ tiền\, bột còn là loại kém chất lượng nhất nữa. Không chỉ thế\, đầu bếp còn lược bỏ công thức\, thay bằng các bước tối giản hơn.

Ninh Lạc đập mạnh tay xuống bàn:

- Ông giải thích sao đây? Tiệm chúng ta không cần tốn tiền mua nguyên liệu. Mỗi tháng\, điền trang của Thẩm gia sẽ đem nguyên liệu đến. Vậy số nguyên liệu đó đi đâu rồi? Sao đống nguyên liệu vớ vẩn này lại ở đây?

Ông chủ rối rít cầu xin:

- Tiểu thư thứ tội. Là lão nô bị tiền làm mờ mắt\, đã đem số nguyên liệu đó bán cho các cửa tiệm khác. Tiểu thư thứ tội.

- Tại sao ông lại làm như vậy? Phu nhân tin tưởng ông vậy mà… - Xuân Nương thất vọng lên tiếng.

- Phu nhân qua đời\, mấy cửa tiệm ở Lý Khánh cũng chẳng mấy ai dòm ngó tới\, nhị tiểu thư thì chưa bao giờ đến kiếm tra. Cho nên…

- Ông nói vậy tức là lỗi của ta rồi? - Nàng kìm nén cơn lửa giận trong lòng.  -Hôm nay\, ta có thể không đuổi việc mấy người\, nhưng cũng sẽ không giữ những kẻ lòng dạ bất chính. Trong vòng một tháng\, nếu lợi nhuận của tiệm bánh này không tăng lên năm lần\, thì các người xác định đi.

Ông ta cúi đầu, biết không thể trốn tránh. Ninh Lạc đã không chỉ lấy lại quyền kiểm soát mà còn tạo một thế đứng mới cho chính mình tại Lý Khánh. Đây mới chỉ là bước đầu tiên trên con đường chấn hưng gia tộc của nàng mà thôi.

Từ hôm đó, danh tiếng tiệm bánh này bắt đầu thay đổi. Người dân ùn ùn kéo đến, muốn thử lại hương vị bánh xưa. Một số thương nhân cũng bắt đầu chú ý đến nữ chủ nhân đứng sau thương trường này. Một trận chiến mới đã chính thức bắt đầu, và Thẩm Ninh Lạc sẽ không để ai xem nhẹ nàng thêm một lần nào nữa.

Chapter
1 Chương 1: Thẩm gia không còn là nhà...
2 Chương 2: Suy nghĩ
3 Chương 3: Kế mẫu?
4 Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5 Chương 5: Đến kinh thành?
6 Chương 6: Đố kị?
7 Chương 7: Hắn thiếu đi thứ gì?
8 Chương 8: Bi kịch
9 Chương 9: Mất đi ánh sáng
10 Chương 10: Thẩm Yến
11 Chương 11: Đến Hoài Nam
12 Chương 12: Rời khỏi Thẩm phủ.
13 Chương 13: Gặp gỡ
14 Chương 14: Vân Thần
15 Chương 15: Thương lượng
16 Chương 16: Tò mò
17 Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát
18 Chương 18: Từ chối
19 Chương 19: Đến cả ta cũng rung động...
20 Chương 20: Khởi đầu của những âm mưu to lớn
21 Chương 21: Mật thám???
22 Chương 22: Hoài Nam có biến
23 Chương 23: Biết thân phận
24 Chương 24: Nguy hiểm ập đến
25 Chương 25: Ninh Lạc mất tích
26 Chương 26: Kỳ tuyển chọn mật thám (Thượng)
27 Chương 27: Kỳ tuyển chọn mật thám (Hạ)
28 Chương 28: Lại là Khánh quốc?
29 Chương 29: Thật nực cười!
30 Chương 30: Một đêm không ngủ
31 Chương 31: Muội ấy không cần tranh.
32 Chương 32: Thẩm Vi
33 Chương 33: Ta sẽ không để họ yên
34 Chương 34: Thoát thân
35 Chương 35: Hoành thôn (Thượng)
36 Chương 36: Hoành thôn (Trung)
37 Chương 37: Hoành sơn (Hạ)
38 Chương 38: Trúng tên
39 Chương 39: Nàng không phiền phức
40 Chương 40: Vận chuyển lương thực
41 Chương 41: Ta tha thứ cho muội
42 Chương 42: Vì bá tánh, ta nguyện bước tới!
43 Chương 43: Ta không muốn ta và nàng có khoảng cách
44 Chương 44: Mật thám
45 Chương 45: Kinh doanh
46 Chương 46: Thẩm gia trở thành hoàng thương.
47 Chương 47: Cá cược
48 Chương 48: Phi Ưng vệ
49 Chương 49: Ở lại kinh thành
50 Chương 50: Hắn dám tính kế ta?
51 Chương 51: Công tử thì sao?
52 Chương 52: Yến tiệc
53 Chương 53: Nịnh bợ
54 Chương 54: Rời cung
55 Chương 55: Lại là hắn!
56 Chương 56: Hắn tìm được nàng rồi
57 Chương 57: Cưỡi ngựa, bắn cung
58 Chương 58: Ta dạy nàng
59 Chương 59: Ta sợ bị cấm túc
Chapter

Updated 59 Episodes

1
Chương 1: Thẩm gia không còn là nhà...
2
Chương 2: Suy nghĩ
3
Chương 3: Kế mẫu?
4
Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5
Chương 5: Đến kinh thành?
6
Chương 6: Đố kị?
7
Chương 7: Hắn thiếu đi thứ gì?
8
Chương 8: Bi kịch
9
Chương 9: Mất đi ánh sáng
10
Chương 10: Thẩm Yến
11
Chương 11: Đến Hoài Nam
12
Chương 12: Rời khỏi Thẩm phủ.
13
Chương 13: Gặp gỡ
14
Chương 14: Vân Thần
15
Chương 15: Thương lượng
16
Chương 16: Tò mò
17
Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát
18
Chương 18: Từ chối
19
Chương 19: Đến cả ta cũng rung động...
20
Chương 20: Khởi đầu của những âm mưu to lớn
21
Chương 21: Mật thám???
22
Chương 22: Hoài Nam có biến
23
Chương 23: Biết thân phận
24
Chương 24: Nguy hiểm ập đến
25
Chương 25: Ninh Lạc mất tích
26
Chương 26: Kỳ tuyển chọn mật thám (Thượng)
27
Chương 27: Kỳ tuyển chọn mật thám (Hạ)
28
Chương 28: Lại là Khánh quốc?
29
Chương 29: Thật nực cười!
30
Chương 30: Một đêm không ngủ
31
Chương 31: Muội ấy không cần tranh.
32
Chương 32: Thẩm Vi
33
Chương 33: Ta sẽ không để họ yên
34
Chương 34: Thoát thân
35
Chương 35: Hoành thôn (Thượng)
36
Chương 36: Hoành thôn (Trung)
37
Chương 37: Hoành sơn (Hạ)
38
Chương 38: Trúng tên
39
Chương 39: Nàng không phiền phức
40
Chương 40: Vận chuyển lương thực
41
Chương 41: Ta tha thứ cho muội
42
Chương 42: Vì bá tánh, ta nguyện bước tới!
43
Chương 43: Ta không muốn ta và nàng có khoảng cách
44
Chương 44: Mật thám
45
Chương 45: Kinh doanh
46
Chương 46: Thẩm gia trở thành hoàng thương.
47
Chương 47: Cá cược
48
Chương 48: Phi Ưng vệ
49
Chương 49: Ở lại kinh thành
50
Chương 50: Hắn dám tính kế ta?
51
Chương 51: Công tử thì sao?
52
Chương 52: Yến tiệc
53
Chương 53: Nịnh bợ
54
Chương 54: Rời cung
55
Chương 55: Lại là hắn!
56
Chương 56: Hắn tìm được nàng rồi
57
Chương 57: Cưỡi ngựa, bắn cung
58
Chương 58: Ta dạy nàng
59
Chương 59: Ta sợ bị cấm túc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play