Chương 13: Gặp gỡ

Xuân Hỉ đưa miếng bánh cho Ninh Lạc nếm thử, tự mình cũng thử một miếng.

- Không giấu gì các vị, công thức làm bánh là của Thẩm phu nhân để lại, độc nhất vô nhị.

- Giá cả thế nào? - Ninh Lạc hỏi, giọng điềm tĩnh.

- Mười đồng. Quá rẻ đúng không? - Chủ tiệm cười đắc ý.

- Cái gì? Mười đồng? - Xuân Hỉ trợn mắt, suýt nữa đánh rơi miếng bánh trong tay. - Tiệm bánh Thẩm gia ở trong trấn chỉ bán ba đồng một cái, mà ở đây lại lấy mười đồng? Ông định làm giàu trên lưng khách hàng sao?

Ăn gian giá cả như vậy thì lấy đâu ra khách, chả trách dạo này thu nhập từ tiệm bánh ở Lý Khánh lại giảm sút.

- Vị cô nương này nói gì vậy? Một nha hoàn nửa chữ không biết còn đòi nói chuyện làm ăn với ta à? - Ông chủ khoanh tay trước ngực, nhìn Xuân Hỉ bằng ánh mắt khinh miệt.

- Ông ăn nói kiểu gì đấy? Có biết chúng ta…

Không để Xuân Hỉ kịp nói hết câu, Ninh Lạc đã nhẹ nhàng kéo nàng lại, giọng điềm đạm nhưng đầy uy quyền.

- Vỏ bánh vừa khô vừa cứng, nhân bánh thì lại ngọt gắt, ông dám nói đây là công thức Thẩm phu nhân để lại? Vừa thử đã biết ngay nguyên liệu rẻ tiền, nhưng bán ra lại giá trên trời, bảo sao chẳng ai đến mua.

Mặt ông chủ hơi biến sắc nhưng vẫn cố gân cổ lên cãi:

- Ta bán thế nào là chuyện của ta! Rốt cuộc có mua không? Không mua thì đi chỗ khác!

Một giọng nói trầm ổn từ ngoài cửa vang lên, thu hút ánh nhìn từ mọi người trong tiệm:

- Sao lại đuổi khách đi như vậy chứ?

Nam tử vận tử y bước vào, khí chất ung dung nhưng mang theo vẻ sắc bén khó đoán. Hắn đi đến bên cạnh Ninh Lạc, cầm một miếng đào hoa tô lên thử.

- Hôm qua ta vừa ăn bánh ở tiệm Tô Liễu trong trấn, quả thực ngon hơn ở đây rất nhiều. Như lời vị cô nương này nói, vỏ bánh vừa khô vừa cứng, cái giá mười đồng này không thích hợp.

- Coi như hôm nay ta xui! - Ông chủ tức giận, hất hàm ra hiệu cho hạ nhân.

Bọn họ vô lễ đến mức dùng gậy đẩy vai Ninh Lạc.

- Xuân Hỉ, viết thư bảo Xuân Nương tới đây một chuyến. - Ninh Lạc bình thản dặn dò.

Bọn họ bất đắc dĩ rời cửa tiệm. Sớm biết người làm không an phận như vậy thì nàng đã để tâm đến mấy cửa tiệm ở Lý Khánh nhiều hơn.

Ninh Lạc đứng bên đường đợi Xuân Hỉ đi gửi thư, nàng đứng nép mình gần một sạp hàng nhỏ để không cản trở dòng người qua lại. Nhưng người tính đâu bằng trời tính.

Bỗng nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Một con ngựa bất kham lao thẳng vào đám đông, vó đập mạnh xuống mặt đất, bụi tung mù mịt. Người cưỡi trên lưng cố kéo cương, giọng hoảng loạn hét lớn:

- Tránh ra! Mau tránh ra!

Tiếng hò hét vang lên khắp phố. Người ta nháo nhào né sang hai bên, nhưng Ninh Lạc lại đứng yên tại chỗ. Nàng nghe thấy tiếng hối thúc, nhưng không biết phải chạy theo hướng nào. Bàn tay nàng siết chặt mép áo, hơi thở dồn dập.

Ầm!

Con ngựa đâm vào sạp hàng cách nàng năm thước rồi hí lên một tiếng. Vị công tử trên lưng ngựa không kịp giữ thăng bằng, ngã xuống đất. Sạp hàng bị hất tung, đổ sập về phía Ninh Lạc.

- Cẩn thận!

Đột nhiên, một bàn tay rắn chắc vòng qua eo nàng, kéo mạnh về phía sau. Lưng nàng đập vào một lồng ngực ấm áp, hơi thở nam nhân phả nhẹ bên tai.

Một tiếng kêu đau khẽ vang lên, như thể người kia đã hứng trọn cú va chạm thay nàng.

- Cô nương không sao chứ? - Giọng nói trầm thấp, mang theo chút run rẩy vì đau đớn. Rõ ràng hắn mới là người bị thương, vậy mà lại quan tâm nàng trước.

- Tiểu nữ không sao... Công tử bị thương ở đâu? - Nàng lo lắng, muốn đưa tay tìm kiếm vết thương, nhưng mắt không thấy nên cũng không dám chạm lung tung.

- Cô nương không sao là tốt rồi… không sao là tốt… - dứt lời, hắn liền ngất đi trong vòng tay của nàng.

Vừa hay Xuân Hỉ quay về, thấy nàng ngồi dưới đất liền chạy tới đỡ nàng.

- Tiểu thư! Người không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Xin lỗi tiểu thư, Xuân Hỉ không nên để tiểu thư một mình. - Xuân Hỉ cuống quýt nhìn Ninh Lạc một lượt từ trên xuống dưới.

Ninh Lạc cầm tay Xuân Hỉ, giọng dịu dàng trấn an:

- Không sao, không phải lỗi của muội. Giúp ta đỡ vị công tử này lên xe ngựa.

Xuân Hỉ còn chưa hoàn hồn, nhưng khi nhận ra người ngất đi trong tay Ninh Lạc chính là vị công tử vừa lên tiếng giúp bọn họ ở tiệm bánh, nàng càng ngạc nhiên hơn.

- Là huynh ấy sao?

Mã phu lập tức đến đỡ hắn lên xe. Khi xe lăn bánh rời khỏi Lý Khánh, Xuân Hỉ quay sang nhìn vị công tử đang hôn mê, rồi nhỏ giọng nhận xét:

- Tiểu thư, vị công tử này cũng khá anh tuấn đó.,,

- Không được vô lễ. - Ninh Lạc khẽ trách. - Muội xem giúp ta xem vị công tử này bị thương chỗ nào, sau đó lấy thuốc cầm máu của ta bôi lên cho huynh ấy.

Xuân Hỉ vâng lời, liền kiểm tra vết thương.

- Ở vai bên trái có một vết thương hở, nhưng không sâu.

Mùi máu tanh nhàn nhạt lan trong không khí khiến Ninh Lạc có chút khó chịu. Nàng cau mày:

- Cầm máu trước đi, đợi đến chỗ Lý bá bá rồi tính tiếp.

Trong xe ngựa chở theo ba người, mỗi người một tâm trạng. Bánh xe lăn qua từng con đường nhỏ, đưa họ đến một nơi xa lạ nhưng cũng là khởi đầu của một câu chuyện mới.

Chapter
1 Chương 1: Thẩm gia không còn là nhà...
2 Chương 2: Suy nghĩ
3 Chương 3: Kế mẫu?
4 Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5 Chương 5: Đến kinh thành?
6 Chương 6: Đố kị?
7 Chương 7: Hắn thiếu đi thứ gì?
8 Chương 8: Bi kịch
9 Chương 9: Mất đi ánh sáng
10 Chương 10: Thẩm Yến
11 Chương 11: Đến Hoài Nam
12 Chương 12: Rời khỏi Thẩm phủ.
13 Chương 13: Gặp gỡ
14 Chương 14: Vân Thần
15 Chương 15: Thương lượng
16 Chương 16: Tò mò
17 Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát
18 Chương 18: Từ chối
19 Chương 19: Đến cả ta cũng rung động...
20 Chương 20: Khởi đầu của những âm mưu to lớn
21 Chương 21: Mật thám???
22 Chương 22: Hoài Nam có biến
23 Chương 23: Biết thân phận
24 Chương 24: Nguy hiểm ập đến
25 Chương 25: Ninh Lạc mất tích
26 Chương 26: Kỳ tuyển chọn mật thám (Thượng)
27 Chương 27: Kỳ tuyển chọn mật thám (Hạ)
28 Chương 28: Lại là Khánh quốc?
29 Chương 29: Thật nực cười!
30 Chương 30: Một đêm không ngủ
31 Chương 31: Muội ấy không cần tranh.
32 Chương 32: Thẩm Vi
33 Chương 33: Ta sẽ không để họ yên
34 Chương 34: Thoát thân
35 Chương 35: Hoành thôn (Thượng)
36 Chương 36: Hoành thôn (Trung)
37 Chương 37: Hoành sơn (Hạ)
38 Chương 38: Trúng tên
39 Chương 39: Nàng không phiền phức
40 Chương 40: Vận chuyển lương thực
41 Chương 41: Ta tha thứ cho muội
42 Chương 42: Vì bá tánh, ta nguyện bước tới!
43 Chương 43: Ta không muốn ta và nàng có khoảng cách
44 Chương 44: Mật thám
45 Chương 45: Kinh doanh
46 Chương 46: Thẩm gia trở thành hoàng thương.
47 Chương 47: Cá cược
48 Chương 48: Phi Ưng vệ
49 Chương 49: Ở lại kinh thành
50 Chương 50: Hắn dám tính kế ta?
51 Chương 51: Công tử thì sao?
52 Chương 52: Yến tiệc
53 Chương 53: Nịnh bợ
54 Chương 54: Rời cung
55 Chương 55: Lại là hắn!
56 Chương 56: Hắn tìm được nàng rồi
57 Chương 57: Cưỡi ngựa, bắn cung
58 Chương 58: Ta dạy nàng
59 Chương 59: Ta sợ bị cấm túc
Chapter

Updated 59 Episodes

1
Chương 1: Thẩm gia không còn là nhà...
2
Chương 2: Suy nghĩ
3
Chương 3: Kế mẫu?
4
Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5
Chương 5: Đến kinh thành?
6
Chương 6: Đố kị?
7
Chương 7: Hắn thiếu đi thứ gì?
8
Chương 8: Bi kịch
9
Chương 9: Mất đi ánh sáng
10
Chương 10: Thẩm Yến
11
Chương 11: Đến Hoài Nam
12
Chương 12: Rời khỏi Thẩm phủ.
13
Chương 13: Gặp gỡ
14
Chương 14: Vân Thần
15
Chương 15: Thương lượng
16
Chương 16: Tò mò
17
Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát
18
Chương 18: Từ chối
19
Chương 19: Đến cả ta cũng rung động...
20
Chương 20: Khởi đầu của những âm mưu to lớn
21
Chương 21: Mật thám???
22
Chương 22: Hoài Nam có biến
23
Chương 23: Biết thân phận
24
Chương 24: Nguy hiểm ập đến
25
Chương 25: Ninh Lạc mất tích
26
Chương 26: Kỳ tuyển chọn mật thám (Thượng)
27
Chương 27: Kỳ tuyển chọn mật thám (Hạ)
28
Chương 28: Lại là Khánh quốc?
29
Chương 29: Thật nực cười!
30
Chương 30: Một đêm không ngủ
31
Chương 31: Muội ấy không cần tranh.
32
Chương 32: Thẩm Vi
33
Chương 33: Ta sẽ không để họ yên
34
Chương 34: Thoát thân
35
Chương 35: Hoành thôn (Thượng)
36
Chương 36: Hoành thôn (Trung)
37
Chương 37: Hoành sơn (Hạ)
38
Chương 38: Trúng tên
39
Chương 39: Nàng không phiền phức
40
Chương 40: Vận chuyển lương thực
41
Chương 41: Ta tha thứ cho muội
42
Chương 42: Vì bá tánh, ta nguyện bước tới!
43
Chương 43: Ta không muốn ta và nàng có khoảng cách
44
Chương 44: Mật thám
45
Chương 45: Kinh doanh
46
Chương 46: Thẩm gia trở thành hoàng thương.
47
Chương 47: Cá cược
48
Chương 48: Phi Ưng vệ
49
Chương 49: Ở lại kinh thành
50
Chương 50: Hắn dám tính kế ta?
51
Chương 51: Công tử thì sao?
52
Chương 52: Yến tiệc
53
Chương 53: Nịnh bợ
54
Chương 54: Rời cung
55
Chương 55: Lại là hắn!
56
Chương 56: Hắn tìm được nàng rồi
57
Chương 57: Cưỡi ngựa, bắn cung
58
Chương 58: Ta dạy nàng
59
Chương 59: Ta sợ bị cấm túc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play