Cơn gió lạnh khẽ thổi qua, cuốn theo những cánh hoa đào rơi chầm chậm xuống hiên nhà. Dưới gốc cây, Ninh Lạc khẽ nhắm mắt, để lòng mình hòa vào thiên nhiên tĩnh lặng. Đôi mắt nàng giờ đã khôi phục được bảy phần, dù còn chút mờ nhòe, nhưng đủ để nhìn thấy mọi vật xung quanh. Lý đại phu bảo rằng, chỉ cần đắp thuốc một tuần nữa, nàng sẽ có thể nhìn thấy rõ như trước.
- Tiểu thư\, sao người lại ngồi đây? Trời lạnh như vậy\, cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn! - Xuân Hỉ hớt hải chạy đến\, trên tay còn cầm theo mấy túi bánh thơm lừng.
- Phó công tử đi rồi sao?" - Ninh Lạc khẽ hỏi\, ánh mắt nàng hướng về phía xa xăm.
- Vâng\, sáng sớm nay hắn đã từ biệt Lý đại phu rồi. - Xuân Hỉ thoáng ngập ngừng\, rồi tò mò hỏi tiếp: - Tiểu thư với Phó công tử giận nhau sao? Sao không thấy hắn đến từ biệt người?
Ninh Lạc chỉ cười nhạt. Trong mắt nàng, ánh nắng sớm mai lấp lánh như những mảnh vụn ký ức.
- Không cần thiết. Lý bá bá chữa bệnh cho hắn\, từ biệt người là đủ rồi.
- Nhưng không nhờ tiểu thư\, hắn đã sớm bỏ mạng ngoài kia rồi. - Xuân Hỉ bĩu môi\, bất bình thay cho tiểu thư nhà mình.
- Nhưng hắn cũng đã cứu ta. - Ninh Lạc nhẹ nhàng xòe bàn tay\, đón lấy những cánh hoa rơi. - Được rồi\, đưa thư của ca ca đây.
Xuân Hỉ nhanh nhẹn lấy từ trong tay áo ra một phong thư, đưa cho nàng. Ninh Lạc vui vẻ mở thư, những nét chữ quen thuộc dần hiện lên trước mắt. Hắn vẫn như mọi khi, dặn nàng ăn uống đầy đủ, ngủ sớm, không cần ngày nào cũng chạy ra cửa tiệm. Nếu gặp khó khăn, có thể nói với Xuân Nương hoặc trực tiếp báo cho hắn.
Ninh Lạc cúi đầu, môi khẽ cong lên một nụ cười dịu dàng, tựa như hoa đào nở giữa sương sớm, đẹp đến mức khiến thời gian cũng muốn dừng lại.
- Đại thiếu gia viết gì mà khiến tiểu thư vui vậy? - Xuân Hỉ tò mò ghé sát lại.
- Ca ca nói Mặc Huyền tướng quân cả ngày nhắc đến ta. Còn bảo lâu rồi không gặp\, không biết ta có còn hung dữ như hồi nhỏ không.
Xuân Hỉ bật cười:
- Mặc tướng quân đúng là kỳ lạ. Lần nào gặp tiểu thư cũng chọc giận người\, vậy mà còn dám nói tiểu thư hung dữ!
- Hắn ư? - Ninh Lạc che miệng cười khẽ. - Một kẻ già đầu đến giờ vẫn chưa cưới được thê tử.
- Tiểu thư! Người không thể nói vậy đâu! - Xuân Hỉ hoảng hốt\, vội vàng đưa tay che miệng Ninh Lạc. - Mặc tướng quân là chiến thần của Sở quốc đó!
- Được rồi\, được rồi\, không nói hắn vậy nữa. - Ninh Lạc buông tiếng cười khẽ\, ánh mắt vẫn lấp lánh những tia sáng tinh nghịch.
…
Tại thư phòng Phó gia, Phó Vân Thần chăm chú rà soát từng con số trong sổ sách. Hắn tính toán lượng lương thực vận chuyển từ kinh thành về đây, cẩn thận ghi chép từng khoản ngân lượng chi tiêu cho việc xây đê điều.
Bên cạnh, Phó Vân An đang liệt kê danh sách những hộ gia đình đã quyên góp cho đợt thiên tai lần này.
- Thẩm gia này đúng là giàu có. Ba lần quyên góp\, Thẩm gia đều góp cả vạn lượng bạc. - Hắn lắc đầu\, cảm thán. - Còn lớn hơn số tiền hai người chúng ta tiêu trong một năm đó ca!
Phó Vân Thần không ngẩng đầu, chỉ khẽ "ừ" một tiếng, tay vẫn chậm rãi lật trang sổ sách. Hắn không quá bất ngờ trước sự hào phóng của Thẩm gia. Bao năm qua, thương gia Hoài Nam luôn nổi danh giỏi tính toán. Tuyệt đối không có chuyện làm ăn lỗ vốn.
Phó Vân Thần khẽ nhíu mày, đặt bút xuống, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Thẩm gia hào phóng như vậy\, không khỏi khiến người ta phải suy nghĩ. Một số tiền lớn như vậy\, không phải ai cũng dễ dàng bỏ ra. Cho dù có là đại phú thương.
Phó Vân An gật đầu, ánh mắt lộ vẻ suy tư:
- Đúng vậy\, dù có giàu có đến đâu\, bỏ ra ba mươi vạn lượng trong thời gian ngắn cũng không phải chuyện nhỏ. Chẳng lẽ Thẩm gia có mục đích gì khác?
Phó Vân Thần lật giở sổ sách, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, giọng điềm đạm:
- Cần điều tra thêm về chuyện này. Nếu thật sự Thẩm gia chỉ đơn thuần muốn giúp dân thì đó là chuyện tốt\, nhưng nếu có ẩn tình gì khác\, chúng ta không thể không đề phòng.
Phó Vân An cười nhẹ, đẩy quyển sổ trong tay sang một bên:
- Dù sao đi nữa\, trước mắt số tiền này cũng giúp ích rất nhiều cho việc cứu trợ nạn dân. Nhưng ca\, huynh nghĩ xem\, Thẩm gia làm như vậy là vì điều gì?
Phó Vân Thần không trả lời ngay, chỉ khẽ nheo mắt, suy nghĩ sâu xa. Sau cuộc trò chuyện, Phó Vân Thần sai Minh Dịch điều tra về Thẩm gia. Kết quả nhanh chóng khiến hắn kinh ngạc:
Thẩm gia không chỉ quyên góp bạc mà còn âm thầm thu mua đất đai của những nạn dân với giá rẻ mạt. Nhưng chỉ vài tháng sau, khu vực này lại trở thành tuyến giao thương quan trọng do chính triều đình phê duyệt. Nói cách khác, Thẩm gia vừa "cứu trợ" vừa kiếm lời khổng lồ từ chính những người họ giúp đỡ.
Không chỉ vậy, trong danh sách hộ gia đình được cứu trợ, có một số cái tên hoàn toàn không phải nạn dân. Điều này không khỏi khiến Vân Thần suy nghĩ.
Updated 59 Episodes
Comments