Chương 8: Bi kịch

Không biết đó là sự trùng hợp hay một phép màu, nhưng ngay khi nàng vừa hỏi, ngôi sao ấy lại lấp lánh thêm lần nữa. Ninh Lạc mỉm cười nhìn ngôi sao đó, nhưng tại sao nụ cười của nàng chẳng còn giống như ngày trước nữa… rốt cuộc Ninh Lạc đã trải qua những gì?

Cuối cùng cũng đến ngày Lục Chiêu hồi kinh, hắn tuy chỉ là trạng nguyên nhỏ bé nhưng lại rất được lòng Hoàng thượng. Lần này hồi kinh là để tham dự Quán lễ của thái tử tôn quý nhất Sở quốc. Sau khi rời đi, Lục Chiêu nhận ra một điều rằng Ninh Lạc đã không còn nồng nhiệt như trước, ánh sáng trong mắt nàng cũng chẳng còn. Giờ nhìn thẳng vào mắt nàng cũng chỉ thấy một nét buồn bã, cô đơn khiến người khác không dám nhìn lâu.

Đến ngày cử hành Quán lễ, từ sáng sớm mọi việc đều đã chuẩn bị xong. Thái tử bắt đầu đi từ đông cung tới nơi tổ chức lễ nằm ở phía Bắc của hoàng cung. Hai nơi cao nhất của nơi tổ chức lễ, một là chỗ Hoàng thượng ngồi, hai là nơi đặt hương để thái tử bái lạy. Quán lễ chỉ có thái giám, hộ vệ đứng canh gác, tuyệt nhiên không có một cung nữ hay vị phi tần nào kể cả Hoàng hậu. Hộ vệ mặc giáp đen, bên trong là một lớp áo màu đỏ, màu sắc may mắn của hoàng triều Sở quốc. Những đội hộ vệ xếp thành từng hàng thẳng tắp, uy nghiêm. Tiếp đó là các vị quan đứng theo thứ tự từ thấp đến cao, càng gần thiên tử chức vị càng cao. Quan lại xếp thành hàng, y phục phân chia theo phẩm trật, từ màu lam của bát, cửu phẩm đến màu tía cao quý của tam phẩm trở lên. Hoàng thượng mặc áo bào màu vàng đất, đeo thắt lưng được trang trí bằng vàng, đội mũ lung cân nhiều viền nhất, người ngồi uy nghiêm trên long ỷ, ánh mắt hướng về con đường thái tử đang đi tới.

Thái tử sải bước trước sự chứng kiến của văn võ bá quan trong triều. Thay vì cột tóc đuôi ngựa như mọi ngày thì nay hắn đã búi tóc, tôn lên đường nét trưởng thành. Phó Vân Thần mặc áo bào màu xanh đậm, bên trong là lớp áo màu trắng, viền áo và mép áo là màu đỏ son càng tôn thêm làn da trắng của hắn, thắt thắt lưng làm bằng ngọc trắng gồm mười bốn ô vuông, hai bên hông là lệnh bài và ngọc bội, đi đôi giày màu đen đế trắng. Hắn đi về phía đài bên tay trái để bái lạy trời đất.

- Thái tử Quán lễ\, chúng thần bái lạy. - Tể tướng đứng bên cạnh Hoàng thượng hô to.

Khi thái tử quỳ xuống bái lạy, tất cả văn võ bá quan, thái giám, hộ vệ cũng đều quỳ xuống lạy một lạy. Sau khi thắp hương, Vân Thần di chuyển đến chỗ của Hoàng thượng. Hoàng thượng nhìn hắn với ánh mắt đầy kỳ vọng. Phía dưới, thất hoàng tử siết nhẹ tay áo, dường như cũng hồi hộp thay cho huynh trưởng.

Thái tử quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng, đồng thời tổng quản cũng bưng ra một chiếc mũ lung cân. Hoàng thượng rời long ỷ đi đến trước mặt thái tử.

- Thiên tử con trời\, không khác nhân sĩ. Cử hành Quán lễ\, là người trưởng thành.

- Tạ phụ hoàng.

Sau khi thái tử tạ ơn, Hoàng thượng liền đội mũ lên cho hắn, người mỉm cười dặn dò đôi điều rồi tuyên bố kết thúc buổi lễ. Từ nay về sau, mỗi khi thượng triều, thái tử đều sẽ đội mũ thay vì chỉ búi tóc như trước đây. Quán lễ xong, thái tử cũng có thể bắt đầu chọn thái tử phi.

Tại Thẩm phủ...

- Đừng đánh nữa! - Tiếng hét của Xuân Hỉ vang vọng cả hậu viện.

Hoá ra Xuân Hỉ đang bị gia nô giữ chặt, ép quỳ trước mặt Thẩm gia chủ mẫu, còn người đang bị đánh chính là Ninh Lạc…

- Đánh cho ta! Là nhị tiểu thư can tâm tình nguyện chịu phạt thay nô tì của mình\, quốc có quốc pháp\, gia có gia quy. - Thẩm Vi đứng bên cạnh đanh giọng nói.

Vẻ mặt của mẹ con Triệu Thiên Tuyết khi thấy Ninh Lạc bị đánh thì hả hê vô cùng.

- Các người vu oan\, ta không trộm đồ của Thẩm Vi. Các người cố tình làm vậy để làm khó tiểu thư nhà ta. - Xuân Hỉ vừa khóc vừa nói trong sự tức giận.

- Vậy thì sao chứ? Ta là chủ mẫu của Thẩm gia.

Đến trượng thứ hai mươi, cơn đau như xé nát từng thớ thịt, cuối cùng Ninh Lạc cũng không chịu nổi. Bàn tay vốn bám chặt vào thành ghế bất giác buông thõng, máu tràn ra từ khóe miệng, loang dần trên tay áo trắng. Ninh Lạc cảm thấy trước mắt mình mờ đi, nàng nhìn thấy mấy bóng người đang vội vàng chạy lại phía nàng… hình như họ đang nói gì đó nhưng nàng không nghe thấy, cũng không nhìn thấy nữa…

- Đang làm cái gì vậy? Người đâu mau đi gọi đại phu đến đây! - Thẩm lão gia đích thân chạy lại đỡ nữ nhi của mình về phòng.

Triệu Thiên Tuyết sợ hãi vì sự xuất hiện của Thẩm lão gia nên liền chạy theo vội vàng giải thích.

- Lão gia\, thiếp…

Thẩm lão gia dừng chân, ánh mắt sắc bén quét qua Triệu Thiên Tuyết và Thẩm Vi. Giọng ông trầm xuống, không cao nhưng lại đủ khiến người nghe lạnh sống lưng:

- Người đâu\, đưa họ về phòng tự kiểm điểm.

Xuân Nương sốt ruột sai người đi nấu nước, sắc thuốc; Xuân Hỉ thì chạy đi lấy một bộ y phục khác để thay cho Ninh Lạc. Máu từ những vết thương hở ở lưng không ngừng rỉ ra, mạch tượng của nàng cũng loạn vô cùng. Sự sống của Ninh Lạc như ngàn cân treo sợi tóc.

Chapter
1 Chương 1: Thẩm gia không còn là nhà...
2 Chương 2: Suy nghĩ
3 Chương 3: Kế mẫu?
4 Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5 Chương 5: Đến kinh thành?
6 Chương 6: Đố kị?
7 Chương 7: Hắn thiếu đi thứ gì?
8 Chương 8: Bi kịch
9 Chương 9: Mất đi ánh sáng
10 Chương 10: Thẩm Yến
11 Chương 11: Đến Hoài Nam
12 Chương 12: Rời khỏi Thẩm phủ.
13 Chương 13: Gặp gỡ
14 Chương 14: Vân Thần
15 Chương 15: Thương lượng
16 Chương 16: Tò mò
17 Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát
18 Chương 18: Từ chối
19 Chương 19: Đến cả ta cũng rung động...
20 Chương 20: Khởi đầu của những âm mưu to lớn
21 Chương 21: Mật thám???
22 Chương 22: Hoài Nam có biến
23 Chương 23: Biết thân phận
24 Chương 24: Nguy hiểm ập đến
25 Chương 25: Ninh Lạc mất tích
26 Chương 26: Kỳ tuyển chọn mật thám (Thượng)
27 Chương 27: Kỳ tuyển chọn mật thám (Hạ)
28 Chương 28: Lại là Khánh quốc?
29 Chương 29: Thật nực cười!
30 Chương 30: Một đêm không ngủ
31 Chương 31: Muội ấy không cần tranh.
32 Chương 32: Thẩm Vi
33 Chương 33: Ta sẽ không để họ yên
34 Chương 34: Thoát thân
35 Chương 35: Hoành thôn (Thượng)
36 Chương 36: Hoành thôn (Trung)
37 Chương 37: Hoành sơn (Hạ)
38 Chương 38: Trúng tên
39 Chương 39: Nàng không phiền phức
40 Chương 40: Vận chuyển lương thực
41 Chương 41: Ta tha thứ cho muội
42 Chương 42: Vì bá tánh, ta nguyện bước tới!
43 Chương 43: Ta không muốn ta và nàng có khoảng cách
44 Chương 44: Mật thám
45 Chương 45: Kinh doanh
46 Chương 46: Thẩm gia trở thành hoàng thương.
47 Chương 47: Cá cược
48 Chương 48: Phi Ưng vệ
49 Chương 49: Ở lại kinh thành
50 Chương 50: Hắn dám tính kế ta?
51 Chương 51: Công tử thì sao?
52 Chương 52: Yến tiệc
53 Chương 53: Nịnh bợ
54 Chương 54: Rời cung
55 Chương 55: Lại là hắn!
56 Chương 56: Hắn tìm được nàng rồi
57 Chương 57: Cưỡi ngựa, bắn cung
58 Chương 58: Ta dạy nàng
59 Chương 59: Ta sợ bị cấm túc
Chapter

Updated 59 Episodes

1
Chương 1: Thẩm gia không còn là nhà...
2
Chương 2: Suy nghĩ
3
Chương 3: Kế mẫu?
4
Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5
Chương 5: Đến kinh thành?
6
Chương 6: Đố kị?
7
Chương 7: Hắn thiếu đi thứ gì?
8
Chương 8: Bi kịch
9
Chương 9: Mất đi ánh sáng
10
Chương 10: Thẩm Yến
11
Chương 11: Đến Hoài Nam
12
Chương 12: Rời khỏi Thẩm phủ.
13
Chương 13: Gặp gỡ
14
Chương 14: Vân Thần
15
Chương 15: Thương lượng
16
Chương 16: Tò mò
17
Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát
18
Chương 18: Từ chối
19
Chương 19: Đến cả ta cũng rung động...
20
Chương 20: Khởi đầu của những âm mưu to lớn
21
Chương 21: Mật thám???
22
Chương 22: Hoài Nam có biến
23
Chương 23: Biết thân phận
24
Chương 24: Nguy hiểm ập đến
25
Chương 25: Ninh Lạc mất tích
26
Chương 26: Kỳ tuyển chọn mật thám (Thượng)
27
Chương 27: Kỳ tuyển chọn mật thám (Hạ)
28
Chương 28: Lại là Khánh quốc?
29
Chương 29: Thật nực cười!
30
Chương 30: Một đêm không ngủ
31
Chương 31: Muội ấy không cần tranh.
32
Chương 32: Thẩm Vi
33
Chương 33: Ta sẽ không để họ yên
34
Chương 34: Thoát thân
35
Chương 35: Hoành thôn (Thượng)
36
Chương 36: Hoành thôn (Trung)
37
Chương 37: Hoành sơn (Hạ)
38
Chương 38: Trúng tên
39
Chương 39: Nàng không phiền phức
40
Chương 40: Vận chuyển lương thực
41
Chương 41: Ta tha thứ cho muội
42
Chương 42: Vì bá tánh, ta nguyện bước tới!
43
Chương 43: Ta không muốn ta và nàng có khoảng cách
44
Chương 44: Mật thám
45
Chương 45: Kinh doanh
46
Chương 46: Thẩm gia trở thành hoàng thương.
47
Chương 47: Cá cược
48
Chương 48: Phi Ưng vệ
49
Chương 49: Ở lại kinh thành
50
Chương 50: Hắn dám tính kế ta?
51
Chương 51: Công tử thì sao?
52
Chương 52: Yến tiệc
53
Chương 53: Nịnh bợ
54
Chương 54: Rời cung
55
Chương 55: Lại là hắn!
56
Chương 56: Hắn tìm được nàng rồi
57
Chương 57: Cưỡi ngựa, bắn cung
58
Chương 58: Ta dạy nàng
59
Chương 59: Ta sợ bị cấm túc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play