Chương 14: Vân Thần

Đi thêm một khắc nữa là tới căn nhà của Lý đại phu, xe ngựa dừng lại trước cổng. Cánh cổng được làm bằng tre, bên trên đề bốn chữ “Tuế nguyệt như ca”. Bên trong sân là những giá phơi thuốc, còn có một khu vườn trồng thảo dược gần đấy nữa.

- Có ai ở nhà không? - Xuân Hỉ ngó vào trong sân, cất tiếng gọi.

- Đến đây. - Một giọng nói già nua vang lên, theo sau là bóng dáng Lý đại phu từ trong bếp lật đật chạy ra, trên tay vẫn còn cầm cái muỗng chiên trứng.

- Lý bá bá! - Xuân Hỉ vui mừng reo lên.

Lý đại phu ngẩn ra một chút, rồi bật cười:

- Nha đầu Xuân Hỉ lớn vậy rồi sao? Ninh Lạc đâu? Ta đang nấu cơm chờ mấy đứa đến ăn. Ta cứ nghĩ các con sẽ dừng chân ở Lý Khánh nửa ngày rồi mới đến đây cơ.

- Tiểu thư đang trong xe ngựa ạ.

- Lý bá bá. - Giọng nói dịu dàng nhưng có phần yếu ớt vọng ra từ xe ngựa.

Lý đại phu đưa muỗng cho Xuân Hỉ cầm rồi tiến lại gần.

- Lý bá bá giúp con chữa trị cho vị công tử này được không? Huynh ấy vì cứu con mà bị thương.

Lý đại phu lo lắng vén rèm lên xem tình hình, thấy sắc mặt vị công tử không được tốt, bèn hỏi ngay:

- Ninh Lạc có bị thương không?

- Con không sao, chỉ có vị công tử này bị thương thôi.

Lý đại phu gật đầu rồi nhờ Xuân Hỉ giúp một tay, đưa vị công tử vào trong nhà. Cũng may Xuân Hỉ đã cầm máu cho hắn, nên tình hình không nghiêm trọng lắm. Trong lúc Lý đại phu chữa trị cho vị công tử, Ninh Lạc và Xuân Hỉ cũng sắp xếp đồ đạc. Từ nay trở đi, đây chính là nơi ở mới của họ.

- Tiểu thư, nơi này yên tĩnh, ít người qua lại nhưng đồ dùng lại chẳng thiếu thứ gì, thật tốt.

- Lát nữa muội đi một vòng xem có việc gì có thể giúp được bá bá không. - Ninh Lạc vừa cởi chiếc mũ ra vừa nói.

Đi đường xa khiến nàng có chút mệt, nàng muốn tắm rửa thay y phục rồi mới đến thăm vị công tử kia. Nàng đã sớm quen với việc đôi mắt không thể nhìn thấy, dù không thuận tiện nhưng cũng không còn như những ngày đầu vừa đi vừa ngã.

Sau khi chữa trị cho vị công tử, Lý đại phu lại đến bắt mạch cho Ninh Lạc, lo nàng chưa quen với nơi ở mới.

- Lý bá bá không cần lo cho con, con thấy ở đây khá hợp ạ.

- Làm sao mà không lo được? Lão phu nhân đã nhờ ta chăm sóc con, mà cho dù không có lời nhờ vả ấy, ta vẫn coi con như nữ nhi của mình.

Ninh Lạc mỉm cười. Lý đại phu là bằng hữu thân thiết nhất của mẫu thân, từ nhỏ ông đã chăm sóc nàng như con ruột. Huống hồ, đến giờ ông vẫn sống một mình.

Đến tối, Ninh Lạc cùng Xuân Hỉ đến thăm vị công tử kia. Sau khi đặt bát cháo lên bàn, Xuân Hỉ lui ra ngoài, chỉ còn lại Ninh Lạc và hắn.

- Công tử còn chỗ nào không thoải mái không?

Nam tử khẽ mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm nhìn nàng, rồi từ từ ngồi dậy.

- Tại hạ không sao, làm phiền cô nương lo lắng rồi.

- Tiểu nữ nghe nha đầu Xuân Hỉ nói nhìn công tử không giống người Hoài Nam, vậy tiểu nữ nên xưng hô với công tử như thế nào đây?

Nam tử im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi cất giọng:

- Vân Thần. Thần trong “Ngoã chiểu thần triêu thuỷ tự thanh”.(*)

Nàng thoáng ngẩn ra, sau đó gật đầu.

- Cô nương đã biết tên của tại hạ, vậy còn cô nương?

Nàng hơi chần chừ, rồi khẽ đáp:

- A, tiểu nữ tên An Hòa. An trong bình an, Hòa trong hòa loan. Gọi An Hòa hoặc Hòa Hòa đều được.

- Cô nương họ An? - Hắn nhướng mày. - Sao tại hạ không nhớ ở Hoài Nam có nhà nào họ An nhỉ?

Nàng cười, giọng nói có chút dè dặt:

- Có lẽ vì nhà tiểu nữ chỉ là một gia đình bình thường... nên công tử không biết cũng phải.

- Cũng đúng. - Hắn gật đầu.

Bất giác, một tia tinh nghịch loé lên trong mắt hắn.

- May nhờ có cô nương ra tay cứu giúp, không thì ta đã mất mạng từ lâu. Vân Thần không có gì báo đáp, chỉ có tấm thân này... Nếu cô nương đồng ý, tại hạ sẽ đem sính lễ đến gả vào An gia.

Ninh Lạc khẽ giật mình, rồi bật cười nhẹ:

- Công tử nói đùa rồi. Là công tử đã cứu tiểu nữ, tiểu nữ nên báo đáp mới phải, sao lại để công tử báo đáp được?

Nàng khẽ nghiêng đầu, nụ cười dịu dàng như gió xuân chạm vào cánh hoa đào. Cả khuôn mặt nàng bừng sáng, tựa như dòng nước ngọt lành xoa dịu đi những mỏi mệt trong lòng người đối diện.

Vân Thần bất giác cảm thấy tim hơi loạn nhịp. Bỗng dưng, hắn có chút nóng, hai tai cũng bất giác đỏ lên. Nụ cười ấy, chẳng khác nào ánh nắng sưởi ấm cuộc đời hắn.

Khi Ninh Lạc rời đi, Minh Dịch bước vào phòng, cúi đầu nói:

- Điện hạ.

- Minh Dịch, tra xem nàng là tiểu thư nhà nào. "An Hoà" nghe giống tên tự hơn.

- Vậy bao giờ điện hạ về phủ?

- Ta còn đang bị thương, không thể để thất đệ thấy bộ dạng này được. Bằng không đệ ấy sẽ nói cho mẫu hậu mất.

- Nhưng mà điện hạ... Vết thương này còn không bằng lúc người luyện tập ở thao trường.

Phó Vân Thần im lặng, không biết đáp thế nào. Quả thật, hắn cố tình diễn cảnh bị thương nặng.

- Mau đi điều tra đi. Ngày mai ta sẽ tìm cớ về phủ, ngươi đến Lý Khánh đón ta.

- Rõ.

Khi Minh Dịch lui ra, Vân Thần lặng lẽ nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Hắn vô thức chạm vào ngực mình, nơi trái tim vừa lỡ mất một nhịp khi nàng cười.

----------------

(*) Trích Bồn trì kì 3_Hàn Dũ: nghĩa là "Ao gạch sớm mai nước tự trong"

Chapter
1 Chương 1: Thẩm gia không còn là nhà...
2 Chương 2: Suy nghĩ
3 Chương 3: Kế mẫu?
4 Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5 Chương 5: Đến kinh thành?
6 Chương 6: Đố kị?
7 Chương 7: Hắn thiếu đi thứ gì?
8 Chương 8: Bi kịch
9 Chương 9: Mất đi ánh sáng
10 Chương 10: Thẩm Yến
11 Chương 11: Đến Hoài Nam
12 Chương 12: Rời khỏi Thẩm phủ.
13 Chương 13: Gặp gỡ
14 Chương 14: Vân Thần
15 Chương 15: Thương lượng
16 Chương 16: Tò mò
17 Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát
18 Chương 18: Từ chối
19 Chương 19: Đến cả ta cũng rung động...
20 Chương 20: Khởi đầu của những âm mưu to lớn
21 Chương 21: Mật thám???
22 Chương 22: Hoài Nam có biến
23 Chương 23: Biết thân phận
24 Chương 24: Nguy hiểm ập đến
25 Chương 25: Ninh Lạc mất tích
26 Chương 26: Kỳ tuyển chọn mật thám (Thượng)
27 Chương 27: Kỳ tuyển chọn mật thám (Hạ)
28 Chương 28: Lại là Khánh quốc?
29 Chương 29: Thật nực cười!
30 Chương 30: Một đêm không ngủ
31 Chương 31: Muội ấy không cần tranh.
32 Chương 32: Thẩm Vi
33 Chương 33: Ta sẽ không để họ yên
34 Chương 34: Thoát thân
35 Chương 35: Hoành thôn (Thượng)
36 Chương 36: Hoành thôn (Trung)
37 Chương 37: Hoành sơn (Hạ)
38 Chương 38: Trúng tên
39 Chương 39: Nàng không phiền phức
40 Chương 40: Vận chuyển lương thực
41 Chương 41: Ta tha thứ cho muội
42 Chương 42: Vì bá tánh, ta nguyện bước tới!
43 Chương 43: Ta không muốn ta và nàng có khoảng cách
44 Chương 44: Mật thám
45 Chương 45: Kinh doanh
46 Chương 46: Thẩm gia trở thành hoàng thương.
47 Chương 47: Cá cược
48 Chương 48: Phi Ưng vệ
49 Chương 49: Ở lại kinh thành
50 Chương 50: Hắn dám tính kế ta?
51 Chương 51: Công tử thì sao?
52 Chương 52: Yến tiệc
53 Chương 53: Nịnh bợ
54 Chương 54: Rời cung
55 Chương 55: Lại là hắn!
56 Chương 56: Hắn tìm được nàng rồi
57 Chương 57: Cưỡi ngựa, bắn cung
58 Chương 58: Ta dạy nàng
59 Chương 59: Ta sợ bị cấm túc
60 Chương 60: Lựa chọn
Chapter

Updated 60 Episodes

1
Chương 1: Thẩm gia không còn là nhà...
2
Chương 2: Suy nghĩ
3
Chương 3: Kế mẫu?
4
Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5
Chương 5: Đến kinh thành?
6
Chương 6: Đố kị?
7
Chương 7: Hắn thiếu đi thứ gì?
8
Chương 8: Bi kịch
9
Chương 9: Mất đi ánh sáng
10
Chương 10: Thẩm Yến
11
Chương 11: Đến Hoài Nam
12
Chương 12: Rời khỏi Thẩm phủ.
13
Chương 13: Gặp gỡ
14
Chương 14: Vân Thần
15
Chương 15: Thương lượng
16
Chương 16: Tò mò
17
Chương 17: Lấy lại quyền kiểm soát
18
Chương 18: Từ chối
19
Chương 19: Đến cả ta cũng rung động...
20
Chương 20: Khởi đầu của những âm mưu to lớn
21
Chương 21: Mật thám???
22
Chương 22: Hoài Nam có biến
23
Chương 23: Biết thân phận
24
Chương 24: Nguy hiểm ập đến
25
Chương 25: Ninh Lạc mất tích
26
Chương 26: Kỳ tuyển chọn mật thám (Thượng)
27
Chương 27: Kỳ tuyển chọn mật thám (Hạ)
28
Chương 28: Lại là Khánh quốc?
29
Chương 29: Thật nực cười!
30
Chương 30: Một đêm không ngủ
31
Chương 31: Muội ấy không cần tranh.
32
Chương 32: Thẩm Vi
33
Chương 33: Ta sẽ không để họ yên
34
Chương 34: Thoát thân
35
Chương 35: Hoành thôn (Thượng)
36
Chương 36: Hoành thôn (Trung)
37
Chương 37: Hoành sơn (Hạ)
38
Chương 38: Trúng tên
39
Chương 39: Nàng không phiền phức
40
Chương 40: Vận chuyển lương thực
41
Chương 41: Ta tha thứ cho muội
42
Chương 42: Vì bá tánh, ta nguyện bước tới!
43
Chương 43: Ta không muốn ta và nàng có khoảng cách
44
Chương 44: Mật thám
45
Chương 45: Kinh doanh
46
Chương 46: Thẩm gia trở thành hoàng thương.
47
Chương 47: Cá cược
48
Chương 48: Phi Ưng vệ
49
Chương 49: Ở lại kinh thành
50
Chương 50: Hắn dám tính kế ta?
51
Chương 51: Công tử thì sao?
52
Chương 52: Yến tiệc
53
Chương 53: Nịnh bợ
54
Chương 54: Rời cung
55
Chương 55: Lại là hắn!
56
Chương 56: Hắn tìm được nàng rồi
57
Chương 57: Cưỡi ngựa, bắn cung
58
Chương 58: Ta dạy nàng
59
Chương 59: Ta sợ bị cấm túc
60
Chương 60: Lựa chọn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play