Chương 2 _ Quận chúa uống lộn thuốc?

_ Nương! Nương, người làm sao vậy? _ Có một tiểu cô nương ăn vận hoa lệ chạy tới, đỡ lấy Vương phi đang sắp ngã.

Thiếu nữ ỷ vào thân phận, tiến lên vài bước chặn đầu, ngăn đường của Bích Chiêu.

_ Bích Chiêu! Ngươi ác độc như vậy! Ngươi hại chết mẫu thân ngươi, bây giờ đến cả mẫu thân ta cũng không buông tha! Cái thứ sát phụ sát mẫu như ngươi, còn mặt mũi nào sống về sau?

Sát phụ sát mẫu? Sắc mặt Bích Chiêu khẽ thay đổi, đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo che lại sự tái nhợt trong nội tâm, cúi mắt nhìn tiểu cô nương đang chặn ở trước mình.

Nàng thất thần trong chốc lát, giọng thờ ơ:

_ Vậy ngươi có muốn tới thử một chút thủ đoạn của ta? _ Nàng cất bước, đi về phía người đối diện.

Tiểu cô nương không ngừng lui về sau, nhưng bị đám thân vệ chặn đường lui, trốn cũng không thoát. Cằm của tiểu cô nương bị nâng lên, Bích Chiêu trống rỗng nhìn nàng, giống như đang nghĩ xem là nên ra tay lúc nào.

_ Đừng làm hại Hoa nhi của ta! _ Nhìn thấy tiểu nữ nhi rơi vào trong tay của nàng, Vương phi không còn hôn mê nữa, gấp đến độ kêu to.

_ Nương! _ Triệu Lệ Hoa bị tỷ tỷ nắm cằm, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Như có thần linh trợ giúp, quanh thân xuất hiện vô số dũng khí, phấn đấu quên mình thoát khỏi vòng vây, chạy về phía Vương phi.

Bích Chiêu khoanh tay trước ngực nhìn triển lãm "mẫu hiền con hiếu" của đám người này: Ôm nhau khóc một đoàn, giống như nàng làm gì bọn họ không bằng!

Đối với sự "kích động" của bọn họ, nàng lại như một người qua đường, vô cảm mà xa lạ.

Thị nữ hầu cận Vương phi lớn tiếng kêu đại phu, Vương phi vỗ vỗ ngực thở mạnh, Lệ Hoa quỳ ở một bên lau nước mắt...

Bọn họ quan tâm lẫn nhau, nhưng lúc nhìn về phía nàng, ánh mắt lại phẫn hận như thế.

_ Ta thân là mẫu thân ngươi, hao tâm tổn ý lo lắng chu toàn cho hôn nhân đại sự của ngươi. Ngươi lại tỏ thái độ không coi ra gì! Bây giờ ngươi bỏ đi trong khi khách khứa ngồi đó chờ ngươi, ngươi nói xem mặt mũi ta nên để ở đâu? _ Giọng Vương phi run lẩy bẩy _ Phụ thân ngươi trở về, hắn cũng sẽ không tha cho ngươi!

_ "Mẫu thân"? Mẫu thân ta đã chết năm ta 6 tuổi, chết dưới hồ sen này! Là do ai hại chết, ngươi không nhớ sao? Hai tiếng "mẫu thân", ngươi xứng để ta gọi sao? Nếu ngươi đã hao tâm tốn sức đến vậy, sao không đem nữ nhi của ngươi ra mà tiếp khách? Biết đâu cô ta lại lọt vào mắt của Hàn Dực thiếu gia! Tấm lòng của ngươi, thứ cho bản tiểu thư ta nhận không nổi! _ Bích Chiêu nghiêng đầu, giọng đầy sự mỉa mai, càng khiến cho đám người nào đó thêm phẫn uất.

Ngữ điệu nàng bình tĩnh, giống như đang nói chuyện nhà. Nhưng nghĩ đến hành động phản kháng khác hẳn thái độ nhu thuận lúc trước của nàng, trên ngực bọn họ như có thêm ngàn cái chùy.

_ Ngươi... Ngươi... _ Vương phi lắp bắp.

_ Còn về phụ thân ta? Ông ta nào có thời gian để ý tới đứa con này! _ Nàng nói xong dẫn theo tiểu nha đầu phất áo rời khỏi.

Tiểu nha đầu gương mặt bầu bĩnh thanh tú líu ríu chạy theo tiểu thư, hỏi:

_ Chúng ta đi đâu vậy tiểu thư?

_ Tới nam uyển! _ Bích Chiêu không mặn không nhạt phán một câu làm đám nam nhân ngồi quanh đó ngóng chuyện không khỏi á khẩu, trợn mắt.

Vương phi thấy vậy không còn mặt mũi nào liền trực tiếp giả ngất để gia nhân khiêng về phòng trốn tránh hiện thực nhục nhã ê chề.

...****************...

_ Quận chúa, đây là Thiết Quan Âm năm nay An Khê cống tân thượng, vương phủ nhiều người như vậy, bệ hạ chỉ thưởng cho một mình quận chúa mà thôi.

_ Quận chúa, đây là điểm tâm Thượng Lâm Trai mới ra, ngày hôm qua thị nữ đã phải xếp hàng thật lâu, mới mua về được đấy.

_ Quận chúa, đây là hai bức ngự họa Chính Nguyệt ban thưởng, thị nữ vừa tìm ra, mời quận chúa xem.

_ Quận chúa, bộ bút chương này cũng vừa được chế tạo ra, người có thể luyện chữ to...

Bên trong xe ngựa rộng lớn, tiểu tỳ nữ mỹ mạo đang ngồi quỳ, dùng giọng điệu ngọt ngào, giới thiệu đồ chơi cho An Định quận chúa _ Triệu Bích Chiêu.

Trên một cái bàn gỗ lim kiễng chân, đã dọn giấy và bút mực đâu vào đó, thêm điểm tâm và trái cây, bài trí chạm ngọc.

Tì nữ vừa nói, vừa lặng lẽ dò xét phản ứng của quận chúa.

Một chiếc lư hương thơm ngát, khói trắng bay lên làm mơ hồ mặt mày người đang ngồi nhưng không hề ảnh hưởng tới mĩ mạo của nàng.

Bích Chiêu là người có được cốt tướng bề ngoài đều kinh diễm, mỏng manh mà trong trẻo. Gương mặt nàng lại xinh đẹp động lòng người, cho nên thị nữ cam tâm tình nguyện tìm kiếm niềm vui cho nàng.

Lúc này, đôi con ngươi đen của Bích Chiêu đang nhìn hư không, thần hồn du đãng bên ngoài, không biết đang nghĩ cái gì.

– Vương phi và tiểu quận chúa lại còn nói quận chúa giết người. Thật quá đáng, khẳng định là quận chúa mất hứng, mới trốn đi chơi...

Tì nữ nghĩ đến tác phong dũng mãnh vừa rồi của quận chúa nhà mình, da đầu tê rần cả lên: Đây là chuyện lạ trước nay chưa từng có!

_ Dừng xe! _ Bích Chiêu đột nhiên lên tiếng.

_ Sao thế quận chúa? Người khó chịu ở đâu à? _ Đông Nhi hốt hoảng.

_ Nam uyển ở phía trước kìa! _ Bích Chiêu lườm qua, tì nữ liền không nói gì.

Theo nàng xuống xe, Đông Nhi xoắn xuýt không biết nên nói hay không. Nếu nói thì sẽ bị chủ tử trách phạt, không nói thì lại trái với chức trách của mình.

_ Quận chúa! Người thân là khuê nữ, sao lại có thể đến những chốn trăng hoa như thế này chứ? Vương gia biết được chắc chắn sẽ nổi giận đó!

_ Tâm tư của ông ta làm gì rảnh rỗi mà đặt ở chỗ ta chứ! Ta làm gái ngoan chán rồi! Giữ gìn thanh danh tiết hạnh làm gì để rồi cũng bị người đời bôi nhọ thôi! Ta mặc kệ! Đã tới đây rồi, hôm nay sẽ không quay về khi chơi chưa đã đâu! Mau đặt cho ta một phòng thượng hạng!

Bích Chiêu mang tư thái ung dung tiến vào trong không gian tiếng đàn hát dập dìu. Trái ngược với nàng là Đông Nhi cùng biểu cảm không thể miễn cưỡng hơn.

"Haizz... Quận chúa nhà ta uống lộn thuốc gì thế này! Tiểu tổ tông của ta ơi!" _ Đông Nhi thầm ai oán trong lòng.

/End chương 2/

Chapter
1 Chương 1 _ Sống lại
2 Chương 2 _ Quận chúa uống lộn thuốc?
3 Chương 3 _ Gặp lại cố nhân
4 Chương 4 _ Ân đoạn nghĩa tuyệt
5 Chương 5 _ Quân tử trèo cửa sổ
6 Chương 6 _ Kế hoạch
7 Chương 7 _ Về kinh gặp biến
8 Chương 8 _ Thương lượng hay uy hiếp
9 Chương 9 _ Vì chàng
10 Chương 10 _ Chăm sóc
11 Chương 11 _ Tìm hiểu
12 Chương 12 _ Ngài ấy rất tốt
13 Chương 13 _ Hái nấm
14 Chương 14 _ Học cách chăm sóc
15 Chương 15 _ Liều lĩnh
16 Chương 16 _ Doạ
17 Chương 17 _ Qua đêm trong rừng
18 Chương 18 _ Chuyện cũ
19 Chương 19 _ Hàn Dực
20 Chương 20 _ Yêu ghét phân minh
21 Chương 21 _ Tránh mặt
22 Chương 22 _ Muốn gả cho chàng
23 Chương 23 _ Ta cút rồi!
24 Chương 24 _ Đi tìm
25 Chương 25 _ Lo lắng
26 Chương 26 _ Bênh vực
27 Chương 27 _ Trốn chạy
28 Chương 28 _ Rồi chàng sẽ chủ động với ta!
29 Chương 29 _ Cùng trải qua một đêm
30 Chương 30 _ Nhắc nhở
31 Chương 31 _ Đại nạn
32 Chương 32 _ Mưu kế
33 Chương 33 _ Thu phục bất thành
34 Chương 34 _ Quận chúa bị bắt
35 Chương 35 _ Vì nàng
36 Chương 36 _ Nếu có kiếp sau...
37 Chương 37 _ Bèo nước gặp nhau
38 Chương 38 _ Trêu ghẹo Tiêu đại nhân
39 Chương 39 _ Cô nương rắc rối
40 Chương 40 _ Tìm đường về
41 Chương 41 _ Nhìn trộm
42 Chương 42 _ Truy sát
43 Chương 43 _ Đâu mới là con người thật của nàng?
44 Chương 44 _ Bảo vệ chàng
45 Chương 45 _ Trao cho chàng trái tim
46 Chương 46 _ Tình yêu công bằng
47 Chương 47 _ Phó thác cho nhau
48 Chương 48 _ Là ai không chịu nổi trước?
49 Chương 49 _ Đấu tranh tâm lý
50 Chương 50 _ Tam thư lục lễ, kiệu tám người khiêng
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1 _ Sống lại
2
Chương 2 _ Quận chúa uống lộn thuốc?
3
Chương 3 _ Gặp lại cố nhân
4
Chương 4 _ Ân đoạn nghĩa tuyệt
5
Chương 5 _ Quân tử trèo cửa sổ
6
Chương 6 _ Kế hoạch
7
Chương 7 _ Về kinh gặp biến
8
Chương 8 _ Thương lượng hay uy hiếp
9
Chương 9 _ Vì chàng
10
Chương 10 _ Chăm sóc
11
Chương 11 _ Tìm hiểu
12
Chương 12 _ Ngài ấy rất tốt
13
Chương 13 _ Hái nấm
14
Chương 14 _ Học cách chăm sóc
15
Chương 15 _ Liều lĩnh
16
Chương 16 _ Doạ
17
Chương 17 _ Qua đêm trong rừng
18
Chương 18 _ Chuyện cũ
19
Chương 19 _ Hàn Dực
20
Chương 20 _ Yêu ghét phân minh
21
Chương 21 _ Tránh mặt
22
Chương 22 _ Muốn gả cho chàng
23
Chương 23 _ Ta cút rồi!
24
Chương 24 _ Đi tìm
25
Chương 25 _ Lo lắng
26
Chương 26 _ Bênh vực
27
Chương 27 _ Trốn chạy
28
Chương 28 _ Rồi chàng sẽ chủ động với ta!
29
Chương 29 _ Cùng trải qua một đêm
30
Chương 30 _ Nhắc nhở
31
Chương 31 _ Đại nạn
32
Chương 32 _ Mưu kế
33
Chương 33 _ Thu phục bất thành
34
Chương 34 _ Quận chúa bị bắt
35
Chương 35 _ Vì nàng
36
Chương 36 _ Nếu có kiếp sau...
37
Chương 37 _ Bèo nước gặp nhau
38
Chương 38 _ Trêu ghẹo Tiêu đại nhân
39
Chương 39 _ Cô nương rắc rối
40
Chương 40 _ Tìm đường về
41
Chương 41 _ Nhìn trộm
42
Chương 42 _ Truy sát
43
Chương 43 _ Đâu mới là con người thật của nàng?
44
Chương 44 _ Bảo vệ chàng
45
Chương 45 _ Trao cho chàng trái tim
46
Chương 46 _ Tình yêu công bằng
47
Chương 47 _ Phó thác cho nhau
48
Chương 48 _ Là ai không chịu nổi trước?
49
Chương 49 _ Đấu tranh tâm lý
50
Chương 50 _ Tam thư lục lễ, kiệu tám người khiêng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play