Nhạc Yên nghe vậy, cô mới nhìn anh chằm chằm tại đáng ngờ lắm. Nhưng lúc sau nghĩ lại, đúng là cô đang rất cần tiền, dù chạy ngược chạy xuôi làm việc thì vẫn không đủ để trả. Số tiền đang nợ đã lên con số quá lớn, đã hơn ba trăm triệu đồng rồi vì vay mượn trả tiền chữa bệnh cho mẹ, cô cũng chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
Thấy cô ngẫm nghĩ khá lâu nên anh đã hỏi:
- Sao? Ý cô như nào?
Cô gật đầu đồng ý, bảo:
- Được, nhưng tôi cần hợp đồng rõ ràng.
Anh nhếch môi, đưa ra tờ danh thiếp cực kỳ sang trọng cho cô mà đáp:
- Được, tôi sẽ đưa cô trong hôm nay. Cô đưa số hoặc mạng xã hội của cô cho tôi, tôi sẽ gửi qua. Đây là thông tin của tôi.
Cô cầm lấy mà trố mắt nhìn, tưởng đáng ngờ, ai dè uy tín, phó chủ tịch tập đoàn chính hiệu. Chính vì thế, cô cũng đã đưa số mình cho anh, vì cô nhìn màn hình điện thoại thấy đã tới giờ đi giao đơn lại rồi.
- Thôi, tôi đi giao nốt đơn đã.
Anh khẽ gật đầu. Cô nói lời tạm biệt rồi quay người lại, bước tới chỗ xe đang đậu mà leo lên chạy đi.
Diệp Khải thấy bóng dáng đã khuất dần mà có chút thở phào. Nhưng chỉ có được vài phút, anh lại chống cằm suy nghĩ chỗ để trú ẩn ngày hôm nay.
Còn cô thì vừa đi vừa suy nghĩ cái tình huống hoang đường hồi nãy, nhưng với điều kiện có thể giúp cô trả nợ thì cô không dễ dàng để mà tự chối được.
Rồi trời cũng chuyển sang buổi trưa, cô đã về nhà và chế một tô mỳ tôm để ăn. Giờ nhà còn gì ngoài mỳ tôm đâu, cô cũng không dám tiêu tiền vì để dành mua đồ bổ và thuốc cho mẹ ở bệnh viện. Đang húp rột rẹt tô mỳ thì điện thoại tự động phát sáng. Có một tin nhắn được gửi từ một số lạ.
"Tôi, Quách Diệp Khải đây, người khi sáng vừa đề nghị với cô. Tôi gửi cho cô hợp đồng, nhớ xem kỹ".
À, thì ra là anh nhắn. Cô vội mở file hợp đồng ra xem, rất nhiều điều khoản trong đó như không được tiết lộ thỏa thuận này cho bất kỳ ai, phải có mặt tại các sự kiện xã giao cùng anh ta, không được tự ý chấm dứt hợp đồng mà không có lý do chính đáng,... đang đọc vậy đó thì cô suýt sặc mỳ với một điều khoản rất gì và này nọ. Đó là "Không được yêu ai trong thời gian đang còn hiệu lực".
Cô nhăn mày suy nghĩ: "Ủa là...?", cô vội gọi anh ngay lập tức:
- Ê, là tôi không được quen ai trong khi đóng giả bạn gái anh á hả?
Diệp Khải đáp lại:
- Thế cô muốn gặp phiền phức không?
Nhạc Yên bảo:
- Không.
Diệp Khải nhàn nhã nói tiếp:
- Quyết định vậy đi ha. Mà giờ chiều nghỉ làm đi, tôi dẫn cô đi mua vài thứ.
Nhạc Yên lập tức nói lời phản đối:
- Ấy, không được. Tôi còn phải đi làm nữa chứ, chiều nay làm chỗ khác, sợ không nghỉ được. Với cả, tôi đâu có giàu như anh.
Diệp Khải bảo:
- Nghỉ hẳn đi. Giờ đã là "bạn gái" của tôi rồi thì tôi cũng phải chăm chút gì đó cho cô chứ. Đúng không?
Cô vừa húp mỳ vừa nói:
- Cũng đúng.
Bên kia anh nghe tiếng rột rột như tiếng húp mỳ nên hỏi:
- Sao ăn mỳ tôm?
Nhạc Yên giật mình, suýt chút nữa cắn trúng lưỡi. Cô liếc nhìn cái tô mỳ tôm gần cạn trước mặt, không khỏi cảm thấy mất mặt.
- Ờ thì...
Anh tặc lưỡi, hỏi:
- Gửi địa chỉ nhà đi, tôi dẫn cô đi ăn rồi mua sắm luôn.
Nghe vậy, cô xua tay mặc dù biết anh không thấy gì vì đang gọi điện mà, bởi theo phản xạ tự nhiên thôi. Cô nói:
- Thôi, tôi ăn rồi.
Diệp Khải lập tức cất giọng nửa trêu nửa thật:
- Ồ, ăn vậy cũng gọi là ăn ấy hả?
". . .", cô nghe vậy, có chút ngập ngừng. Anh bên kia chẹp miệng, gằn giọng bảo:
- Quyết định nhanh.
- Rồi. Tôi gửi.
Thở dài một hơi, cô mở vào mục tin nhắn mà gửi địa chỉ nhà cho anh. Tầm mười phút sau, anh đã tới nơi. Anh phát hiện ra ngôi nhà của cô đang sống rất cũ kỹ, khác xa với vẻ ngoài lộng lẫy của nhà anh. Thật không ngờ hoàn cảnh của cô lại khó khăn đến thế.
Rồi Nhạc Yên bước ra ngoài với bộ váy khá đơn giản, anh ra hiệu cho cô ngồi lên xe. Lát sau, anh nhìn cô mà hỏi:
- Muốn ăn gì?
Cô đáp lại:
- Thịt.
Diệp Khải gật đầu, bảo:
- Thế đi ăn lẩu.
Dứt câu, anh lập tức lấy xe đi, chiếc xe dần chuyển bánh. Tầm 15 phút sau, xe dừng lại ở một nhà hàng lớn, cô mở to tròn đầy ngạc nhiên.
- Xuống xe thôi.
Nghe anh nói vậy, cô cũng bước xuống xe. Cô nhìn quanh, hình như chưa bao giờ cô đặt chân tới đây.
- Đứng đơ ra đó làm gì, vào thôi.
Anh nhíu mày bảo rồi đi tiếp, cô vội chạy lại theo anh ở phía sau. Ngồi vào bàn, món được gọi ra, rất ít khi cô được ăn ngon đến thế nhưng rồi cô trầm mặc xuống, nhớ đến người mẹ đang ở bệnh viện, cô cũng muốn cho mẹ ăn những món ngon thế này, nhưng tiền bạc lại chẳng cho phép.
Diệp Khải tinh ý nhận ra sự thay đổi ấy nên liền hỏi:
- Sao thế?
Cô giật mình, lắc đầu:
- Không có gì. Chỉ là... thực ra mẹ tôi đang ở bệnh viện, tôi muốn bà cũng được ăn ngon như thế này.
Diệp Khải nghe đến đây, có lẽ anh hiểu ra vì sao cô lại nợ nhiều đến vậy nên có chút quan tâm, hỏi han:
- Thế bệnh viện mẹ ở tên gì?
Cô vừa ăn vừa đáp:
- Bệnh viện đa khoa Mí Nồ.
Diệp Khải gật đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho cô. Tự nhiên nhìn kỹ lại, thấy "bạn gái giả" này của anh cũng rất đáng yêu. Mà mới nửa ngày gặp thôi, mà anh đã bắt đầu có chút quan tâm đến cô hơn dự định ban đầu rồi. Hay do hoàn cảnh của cô nên anh có chút thương cảm?
Updated 45 Episodes
Comments
𝐒𝐞𝐫𝐞𝐢𝐧
Ôi nghe đây là cách xin số điện thoại người đẹp của tổng tài đó à/Facepalm/
2025-03-30
1
𝐒𝐞𝐫𝐞𝐢𝐧
Thương cô ấy quá, mong anh nhà sau này sẽ chăm sóc chị chu đáo
2025-03-30
1
Người đẹp Tây Đô
Mừng chị ra hố mới nho. Tặng chị 1 vote mở bát nò
2025-02-24
1