Trong lúc ba người bọn họ đang ngồi đợi ngoài phòng cấp cứu. Thiên Ân thì đã ngưng khóc, nhưng do dầm mưa, quần áo vẫn còn ướt sũng. Bên trong bệnh viện thì có máy lạnh, lạnh buốt cơ thể của cậu bé khiến cậu bé hắc hơi liên tục. Chàng trai bắt đầu để ý, liền cởi áo khoác ngoài của mình ra, khoác lên người Thiên Ân:
"Em mau vào nhà vệ sinh, thay bộ đồ ướt này ra. khoác áo anh vào đi cho đỡ lạnh. Kẻo lại bị cảm, thì không tốt." - Chàng trai nói giọng quan tâm.
Thiên Ân cầm áo khoác ngoài của chàng trai và gật đầu và leo xuống ghế tiến vào nhà vệ sinh. Trong lúc cậu bé đi, người bạn của chàng trai Quý Bình liền cất giọng. Giọng nói có phần khó chịu:
"Mày kêu tao láy xe đến đây chở ai đi viện vậy?" - Quý Bình tò mò hỏi.
Chàng trai lạnh lùng đáp: "Ai biết."
Quý Bình nheo mày khó hiểu nhìn chàng trai:
"Tao chở mày và 2 mẹ con thằng nhóc đó, đến đây. Chỉ để nghe câu trả lời của mày là ai biết?!"
Chàng không thèm đáp vẫn lạnh lùng nhìn vào phòng cấp cứu. Lúc này, Thiên Ân quay trở lại và ngồi cạnh chàng trai, lúc này Thiên Ân mới có thể nhìn rõ gương mặt và thân hình chàng trai ấy. Anh ta rất cao có lẽ tầm 1m85, thân hình rắn chắc lực lưỡng. Cơ thể anh ta đầy vết sẹo lớn cứ như là đã có những ẩu đã trước đó, nhưng cánh tay trái anh ta có hình xăm lớn từ bả vai đến mu bàn tay anh ta. Hình xăm con rồng đen đang uống lượng, từng đường nét về con rồng rất chi tiết và sống động như thật. Đôi mắt màu đỏ như rực lửa cũng với những hoa mẫu đơn, thể hiện sự kiêu hãnh và quyền lực. Phía dưới cánh tay có những hình xăm chữ hán cổ tự, ngay phía cơ bắp cánh tay, ý nghĩa là sức mạnh và lòng trung thành.
Thiên Ân cứ mãi mê nhìn chàng trai ấy. Khiến anh ta xoay lại và hỏi:
"Em nhìn anh đủ chưa?"
Thiên Ân giật mình và đáp: "Dạ..."
Chàng trai thấy thế liền hỏi:
"Em tên gì? Nhiu tuổi? Ba em đâu, sao lại để em lang thang tìm người giúp đỡ như vậy?"
Thiên Ân nghe nhắc đến ba mình, đôi mắt cho chút đượm buồn:
"Dạ... em tên Thiên Ân, 10 tuổi. Ba em..."
Chàng trai thấy Thiên Ân có vẻ buồn bả khi nhắc đến ba mình. Anh chàng đã nhanh chóng tự giới thiệu bản thân mình:
"Anh tên Vĩnh Thành, nay đã 20 tuổi rồi. Nếu em khó nói về ba em, anh sẽ không hỏi thêm. Người bên cạnh anh là bạn anh, tên Quý Bình."
Lúc này Thiên Ân mới ngó sang qua Quý Bình. Chàng trai nhìn rất cao lớn thân hình cũng rất rắn rỏi, không kém cạnh gì Vĩnh Thành.
Mái tóc anh được nhuộm màu bạch kim nổi bật, phần chân tóc đen nhẹ lộ ra tạo cảm giác hơi lười biếng, nhưng lại cực kỳ thu hút. Một bên tay trái đeo khuyên bạc sáng bóng phản chiếu ánh đèn mờ mờ. Trên cổ tay là một loạt vòng kim loại lấp lánh, mỗi lần cử động lại vang lên những âm thanh nhỏ, càng làm tăng thêm vẻ ngông nghênh bất cần của anh ta.
Khác với Vĩnh Thành có hình xăm full tay. Quý Bình chỉ có những hình xăm nhỏ nhưng đầy cá tính, một hình xăm con dao găm nhỏ nằm ngay bên trên xương quai xanh dưới nó có dòng chữ "Thất Bại Là Mẹ Thành Công." bằng tiếng anh. Bên cổ tay phải, một con bươm bướm đen được khắc tinh xảo như một biểu tượng của sự tự do và nổi loạn. Ở ngón tay giữa của bàn tay trái, một ký hiệu nhỏ bằng mật đen trong như biểu tượng của một băng nhóm nào đó, không rõ thật hay chỉ là một sự ngẫu hứng của anh ta.
Trang phục của Quý Bình cũng khác biệt hoàn toàn. Anh ta khoác cho mình một chiếc áo da mỏng, bên trong là áo thun trắng với dòng chữ tiếng Anh táo bạo. Quần jean rắc gối, đôi giày Sneaker hàng hiệu của nhưng vẫn giữ được vẻ sành điệu. Anh không cần phải cố gắng tỏ ra dân chơi, bởi vì chỉ cần đứng đó khí chất ngâm cùng vào bất cần của anh ta đã nói lên tất cả.
Một lát sau, bác sĩ bước ra thì Thiên Ân vội chạy lại hỏi tình trạng của mình:
"Bác sĩ, mẹ con có sao không ạ?"
Bác sĩ lắc đầu đáp:
"Bệnh nhân không sao, chỉ là tuột đường huyết nghiêm trọng nên mới như vậy. Chỉ cần truyền dịch là khỏe, lát có thể về. Mời người nhà theo tôi đi làm thủ tục xuất viện."
Nghe đến đây Thiên Ân ngơ ngác, Vĩnh Thành nghiêng người nhìn qua Quý Bình và nói:
"Mày mau trả đi, đứng ngơ ra làm gì vậy?"
Quý Bình lập tức phản ứng, giọng gay gắt:
"Cái gì? Sao lại là tao? Mày cứu vớt thì tự trả, tao không rảnh mà trả đâu."
Khi Quý Bình nói dứt câu, thì nhìn thấy Thiên Ân đôi mắt rưng rưng. Dường như cậu bé sắp khóc đến nơi, thấy vậy Quý Bình lúng túng nói:
"Ê nhóc con, đừng khóc nha. Anh sẽ trả cho đừng khóc, nam nhi là phải mạnh mẽ. Đứng đó đi nha nhóc."
Quý Bình vội theo bác sĩ nhưng lại liếc mắt nhìn qua Vĩnh Thành vừa đưa ngón giữa lên. Thể hiện sự khó chịu của mình mà không nói thành lời. Vĩnh Thành xoay người cuối xuống và đưa cho Thiên Ân một ít tiền và nói:
"Anh chỉ còn nhiêu đây, em giữ lấy mà mua thuốc cho mẹ. Anh giờ bận rồi, không tiện đưa mẹ em về được."
Nói rồi Vĩnh Thành đứng dậy, xoay lưng rời đi ra phía bệnh viện.
Updated 192 Episodes
Comments
Ruby's Park
Hay ghê á
2025-03-22
2
Thúy Quỳnh
hóng quá tg ơi
2025-02-24
1