Chương 3.

Rốt cuộc chuyện này là sao?

Cô mới mất ba ngày, Phúc Nguyên đã cưới vợ mới? Như Điệp thật không dám tin người đàn ông đã khóc than trước mộ cô đến ngất lịm, người đòi chôn cùng mồ với cô lại nhanh nhạt tình đến thế?

Ba ngày trước.

"Phúc Nguyên à, Như Điệp đã mất rồi! Con hãy cố gắng gượng sống để nuôi con!" Mẹ anh đã ôm anh, ngăn đầu anh đập vào bia mộ.

Phúc Nguyên ôm khư khư di ảnh cô, thân xác vật vã đau thương: "Không, mẹ ơi! Như Điệp mất rồi, con không thiết gì nữa. Vợ con đi đột ngột như vậy chắc là sợ lắm, hãy để con đi cùng vợ con!" Phúc Nguyên thình lình đứng bật lên, ôm di ảnh lao theo chiếc quan tài vừa hạ xuống ba thước đất.

Mẹ anh và mọi người ôm giữ anh, ngăn anh.

Nhìn mớ đất cát phủ dần lên nắp quan, Phúc Nguyên đau thương đến ngất lịm.

Hồn cô đứng bên cạnh anh đau thương muốn vỡ nát. Cô muốn ôm anh, nói với anh rằng: Em đi rồi, anh hãy sống thật tốt thay em nuôi nấng con lớn khôn. Ở suối vàng em sẽ phù hộ độ trì hai cha con luôn khỏe mạnh.

Nhưng cô nói không ra tiếng, cũng không thể chạm vào anh. Cô chỉ có thể lặng lẽ khóc tiếc thương, tiếc nuối một mái ấm gia đình đã vội sớm âm dương cách biệt.

Vậy mà, khi mồ cô còn chưa lên cỏ, nắm cát vun mồ còn mới nguyên...anh đã cưới vợ!

Thói đời thật mau đổi thay, người cứ ngỡ nặng tình lại dễ dàng xem tình như mây bay, gió thổi không chút nhớ thương?

Người còn thì tình còn, người mất tình cũng chớm tan.

Hồn cô lạnh lẽo chỉ còn nỗi niềm xót thương con vô hạn. Rồi đây, con trai bé bỏng của cô sẽ sống sao trong cảnh mẹ ghẻ con chồng? Mới ba ngày tuổi đã ăn nhéo của mẹ ghẻ. Tương lai sau này biết có tránh được đòn roi?

Cô muốn biết ả đàn bà mẹ ghẻ kia là ai? Vì cớ gì con cô nhỏ nhoi lại nỡ nhéo đau như vậy?

Cô buông nôi con, lặng lẽ theo người phụ nữ về phòng.

Phòng này là phòng vợ chồng cô nhưng mới ba ngày đã thay đổi. Không còn bức ảnh cưới hai vợ chồng ở đầu giường hạnh phúc. Trên giường cũng không còn cặp gối thêu hoa. Ở chỗ khiếm khuyết đó đã thay vật mới.

Cô bước lên giường nhìn kĩ bức ảnh vừa mới thế thay. Chú rể vẫn là Phúc Nguyên nhưng cô dâu đã là người phụ nữ kia.

Nhìn kĩ bức ảnh. Màu có hơi cũ, nụ cười hạnh phúc viên mãn của cả hai có vẻ hơi nhạt nhòa. Nếu so với ảnh cưới của cô, bức hình này không có gì gọi là mới chụp trong khoảng ba ngày gần đây.

Nó có từ khi nào? Hay nói rõ hơn, vị trí cô dâu đứng cạnh Phúc Nguyên, ai mới là người đến trước? Danh xưng 'mợ chủ' này, vốn dĩ thuộc về cô hay là người phụ nữ kia?

Cô quá tò mò.

Như Điệp ngồi xuống mép giường lặng lẽ ngắm đôi vợ chồng. Phúc Nguyên đã ngủ say. Người phụ nữ mới lên giường kia vẫn còn trằn trọc. Có lẽ, cô ta khó ngủ khi đã quá giờ. Cô ta nằm cách Phúc Nguyên một khoảng trống, không có ý nhích sơ vào anh, lặng lẽ kéo nhẹ phần chăn phủ lên người. Bây giờ, Như Điệp mới thấy rõ: Cô ta già dặn hơn cô rất nhiều.

"Chị là ai? Chị tên gì? Chị đến đây từ khi nào?"

Người phụ nữ đang lim dim mắt. cố gắng ru giấc ngủ chợt ngóc đầu dậy mở to mắt trừng trừng vào cô.

Như Điệp không biết chị ta có thấy cô không. Nhưng cô vẫn mỉm cười. Cô cười để trấn an chị ta rằng: Tôi không làm gì hại chị! Tôi chỉ hỏi để biết thôi!

Có lẽ, chị ta thấy được thiện chí của cô nên lại nằm xuống, nhắm đi ánh mắt sợ hãi, bất an.

Ò ó o.o...

Tiếng gà gáy tàn canh. Đâu đây lại vang tiếng chó sủa.

Như Điệp đứng lên về phòng con. Cô đến bên chiếc nôi, xem lại phần đùi non nơi có dấu đỏ bị ả đàn bà kia nhéo. Cô lấy nước mắt xoa xoa cho con, rồi khẽ hát ru con bài ru tạm biệt.

"À ơi...

Má ơi đừng gả con xa

Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu

À ơi...

Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều."

Như Điệp tự hỏi lòng: Ở miền quê xa xôi kia không biết ba mẹ cô có hay tin cô mất chưa mà từ bữa hạ quan đến giờ cô chưa thấy ai vào mộ viếng?

Quê cô ở một tỉnh miền Trung, theo mai mối của người dì ở miền Tây mà cưới Phúc Nguyên. Cưới anh, ba mẹ cô được anh cho tiền trả nợ, còn cô có ngay danh xưng 'mợ chủ'. Tuy xa nhà đi về có chút khó khăn. Nhưng nói như Phúc Nguyên ngay ngày ra dạm ngõ: "Thời buổi có máy bay, em muốn về thăm nhà dễ dàng như trở bàn tay."

Cô an tâm lên xe theo chồng, về làm dâu ở tận miền sông nước. Ngày đi là một tháng cuối đông, cô hẹn ba mẹ ngày lập xuân sẽ về.

Thế rồi cô mang thai sớm. Lời hẹn ấy đành tạm gác vì cô phải nghe lời nhà chồng an dưỡng cái thai.

Biết tin cô mất chắc ba mẹ cô buồn lắm.

Như Điệp lau nước mắt. Nghẹn ngào nhìn con, vẫy tay tạm biệt.

"Mẹ đi nha! Mai mẹ lại về với con!Bye con bé bỏng của mẹ...Byeeeeee....!!!" Tiếng bye tan theo nắng sớm...trở về nơi khu mộ lạnh lùng.

Hot

Comments

NT&TN

NT&TN

Còn nhiều khúc mắc lắm nhưng c chưa có đường lời giải đáp đâu từ từ trong vòng 49 ngày c sẽ biết tất cả thôi, nhưng cho c biết 1 điều c chỉ là người đẻ thuê nhưng theo c kể có thể ck c yêu c thật đấy lâu ngày sinh tình là thế . Còn người phụ nữ kia là mợ chủ danh chính môn thuận, cô ta cũng phải bóp bụng để ck mình lấy thêm vk lẻ ai cũng khổ cả nhưng cái khổ khác nhau . Mình rằng người mẹ ghẻ này k giống như những gì ông bà xưa thường nói " Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương con ck" mong rằng mẹ ghẻ k có con nên sẽ yêu thương con người vk sau đã mất....

2025-03-08

5

Phạm Nhung

Phạm Nhung

nghĩ mà tội Như Điệp, bị người ck phũ phàng dối lừa, còn ba mẹ c nữa chắc bị nhà ck mày dấu diếm rồi sao con gái mất lại ko biết dc, tội bé con phải sống ngay cạnh mẹ ghẻ/Frown/, rồi cuộc sống của bé phải ra sao đây?

2025-03-07

1

Phong Linh

Phong Linh

khổ nhất là đứa trẻ, nên những TH mẹ mang thai bị bệnh nan y ko chữa trị để con đc sống đều bị mẹ tui kết luận là ngu, mình chết con bỏ lại bơ vơ sống thế nào, dù mẹ kế có yêu đến đâu cũng ko bằng mẹ đẻ

2025-03-07

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play