Gã kia rốt cuộc cũng tìm được chút bình tĩnh ra, nói: "Không phải sợ, chỉ là một vài chỗ của ngươi đang không tốt. Không đến nỗi bị tiêu tán đâu."
Nam nghe xong không yên tâm lắm, khổ sở lắc đầu. Hắn không biết tên điên trước mặt là từ đâu nhảy vào, lòng càng thêm hoang mang lo lắng. Ý thức được căn bản mình không phải đối thủ của nó.
Người nọ lên tiếng mắng: "Ngươi đúng chẳng được tích sự gì ngoài đần độn và vô dụng. Vì thế toàn quyền quyết định phải ở ta. Ta phải vào trong đó! Nghe không?"
Nam cương quyết lắc đầu: "Ngươi thật vô lý, ta cùng ngươi rốt cuộc có quan hệ gì? Ngươi tự cho mình thông minh độc chiếm thân xác ta sao."
"Câm miệng! Ngươi nói ra thêm lần nữa ta nhất định tiễn ngươi hồn xiêu phách tán!"
Trông sự hung dữ đáng sợ hiện trên gương mặt điển trai của gã Nam hồi hộp căng thẳng nói.
"Ngươi cũng giống ta. Sao tính tình dã man con ngan thế?"
Mặt gã kia lập tức chuyển thành đen xì.
"Ta không có chút gì gọi là liên quan ngươi. Đó là một điều xấu hổ!"
Nam hồn nhiên tươi cười nói.
"Này. Ngươi đừng cái kiểu khó ở với ta nữa được không, mau giải thích giùm đi. Ngươi từ đầu chui ra?"
Gã hừ lạnh một cái, liếc xéo hắn: "Quên rồi?! Chết tiệt. Ngươi, mẹ nó sao ta lại được tạo ra từ một thằng cha tưng tửng thế này! Ta không muốn tính toán thì thôi đi, ngươi còn dám quên, mặc kệ ngươi... bây giờ thì miễn phận ngáng đường nha.Tránh ra cho con làm chuyện đại sự!"
Gã chưa để dứt lời liền tiếp tục công chuyện của gã, Nam tiếp tục liều lĩnh một phen, lại chắn ngang ở thân xác mình ngăn cản.
"Đây là đường sống duy nhất của ta, tuy nó mờ mịt nhưng ta cũng không đành lòng nhượng lại cho ngươi. Không được!"
Người trước mặt hắn lại giống hắn y trang khuôn đúc từ vóc dáng, mặt mũi, đến giọng nói cử chỉ, khác duy nhất là kiểu cách đầu tóc trang phục thôi.
Khả năng chính là hai kẻ không cùng một thời đại.
Cuối cùng gã không xuống tay, cố gắng kiềm chế nói: "Đứng lên nói chuyện đàng hoàng nhanh gọn chút đi. Ta không có thời gian lằng nhằng cùng ngươi đâu."
Nam đứng dậy. Nhìn mặt gã mười phần nghiêm túc. "Nói đi ta nghe.''
Gã nói: "Cùng ta hoán đổi thân phận đi. Đôi bên có lợi."
Nam nghe vậy liền kinh ngạc rồi.
"Ngươi điên à?"
Sau lại không khỏi nghi ngờ. "...Thân xác ngươi bị cái gì rồi à? tại sao cần đến cái thân thể tứ chi bất động này của ta. Hay là… bị hết hạn sử dụng?"
Có vẻ như gã muốn tiết kiệm thời gian bằng mọi giá lúc này, trực tiếp phớt lờ cơn bức xúc trong người, liền lạnh giọng nói tiếp.
"Hoàn toàn không, đảm bảo là không, nó nguyên vẹn không một vết sứt mẻ. Nhà ngươi cứ yên tâm sử dụng, còn nữa tu luyện đều đặn nó sẽ là cả nghìn năm, thậm chí mười nghìn năm nữa, ta đây đã sống được gần nghìn năm rồi vẫn giữ được vóc dáng ổn định như vậy, thấy không?!"
Gã không đủ kiên nhẫn đợi câu trả lời một mạch tiếp tục: "Nói cho ngươi, ta là bị người khác triệu tới đây, không ngờ có thể gặp ngươi còn biết Vũ Thiên Nam ngươi là làm ra những chuyện tốt gì, vĩ đại và ghê gớm cỡ nào…(gã nói mà nghiến răng nghiến lợi)... không phải ta chán ghét ngươi đâu mà thật sự rất muốn xé ngươi thành trăm mảnh nữa!"
"Thôi, ta xuôi xuôi ngược ngược cuối cùng vẫn là mở rộng từ bi độ ngươi một kiếp, cho ngươi mượn thân thể này sống lại, ta cũng sẽ ở đây phó trợ cái xác ngươi hồi phục. Ngươi thấy sao? Từ đầu ta e ngại phải dài dòng văn tự với ngươi mà cuối cùng tránh cũng không được."
Nam nghe liền nói: "Trên đời không có bữa ăn nào tự nhiên miễn phí cả. Cho nên…"
Gã rất thẳng thắn: "Đương nhiên, đối lại ngươi phải làm cho xong một việc. Chính là tự mình chịu trách nhiệm việc làm ngươi gây ra"
Vũ Thiên Nam càng nghe càng không hiểu, lại suy nghĩ thử rốt cuộc bản thân đã làm gì: "Ta có làm gì nên tội à?
Người kia như lường tới thất bại liền vội vàng đi cướp quyền lên tiếng của hắn:
"Ngươi nghe cho hết đã.. ta nói cho ngươi cái này rồi ngươi sẽ không thể nào từ chối đâu. Ngươi có biết vì sao ngươi phải nằm ở tại không?"
Nam như bị sét đánh: "Tại.. tại sao?"
Gã sờ tay lên cằm, gật gù ra chiều nghiền ngẫm: ''Ngươi có lẽ phải đoán ra những sự việc bất trắc liên tục sảy đến với ngươi không thể nào là tự nhiên trùng hợp đi."
Nam khó hiểu càng khẩn trương hối gã: "Biết được chuyện gì của ta thì nói mau xem nào! Đừng có ra chiều thần thần bí bí!"
"Ngươi yên tâm, dù lúc này không chịu sớm muộn ngươi cũng phải tới đó để thế chỗ ta thôi, sau đó từng bước ngoan ngoãn làm theo kế hoạch của chúng, giúp chúng thành công tái tạo thế giới khác, phiên bản tương tự như nơi này... Một quân chốt đặc biệt."
Nam nghe rồi tắm tình chấn động, cảm xúc hỗn loạn.
Gã kia còn không quên tặng kèm một câu mỉa mai móc máy cùng nụ cười: "Ngươi vĩ đại quá mà."
Nam vẻ ngơ ngác mịt mờ sau đó cười cười: "Ngươi… hoang tưởng quá rồi, nói mà ta chẳng hiểu gì cả. Nãy giờ ngươi tấu hài quá rồi, ta lại thấy ta không thấy vui gì hết, thật đó.''
Trước thái độ này của hắn, người kia có vẻ sốc rồi. "Ngươi không hiểu hay cố tình không hiểu vậy, mẹ nó, ta nói ngươi đang làm một con rối trong tay người khác đó!"
Hắn ngơ ngác: "Vậy ngươi là ai?"
Nghe xong chân gã như bị trượt một cái. Thất kinh:
"Ngươi!"
Gã kia đứng thẳng lại, trái ngược hoàn toàn với vài giây trước. Chỉ ngón tay vào mặt hắn, bộ dạng bùng nổ: "Ngươi ~ ta...ta Nhịn lại nhịn ngươi! Được, quên phải không? Dsể ta nhắc cho ngươi nhớ, Ta- Trần Nhan Việt, bị lôi ra từ cuốn sách thần kinh chết tiệt của ngươi kia kìa!"
Nam nhìn Theo hướng cửa gã nói thấy quá nhiên là có một cuốn sổ màu đen đã cũ ở góc bàn bên đó.
"Ngươi nói xem nó là ở đâu mà có?"
Nam bị cứng họng: "Là thật như vậy á."
Gã dứt khoát khẩn trương đáp: "Thật."
Vũ Thiên Nam không biết nên khóc hay cười lúc này.
Trần Nhan Việt liền phát tiết mắng hắn thẳng mặt, một chút khách khí cũng không có: "Thật đúng là khốn nạn!"
Vũ Thiên Nam càng tỏ ra ngơ ngác vô tội.
Cái gì đến cũng đến.
Tình huống về sau trở nên bị động và dồn dập hơn do phát hiện một đoàn người gấp gáp đang tiến vào trong phòng bệnh, Nam không biết đó là bác sĩ của bệnh viện hay là người của tổ chức bí ẩn gì đó mà tên Trần Nhan Việt kia đã nói với hắn, nhưng dù có là ai thì cũng không thể để cảnh tượng này rơi vào mặt họ được, phải nhanh chóng rời khỏi. Nam cứ vậy liền ngoan ngoãn làm theo lời gã.
Lúc đó, ngay sau khi hoán đổi thân xác với nhân vật nguyên bản…cái đó... nó có được gọi là tiểu thuyết không? Chắc là không đâu, cuốn sổ đó chỉ đơn giản là một công cụ hỗ trợ cho Nam luyện viết chữ hồi hắn còn nhỏ thôi. Càng không thể ghép lại thành văn.
Hôm trước một vài người bạn đã tới nhà của hắn trong lúc vô tình thế nào vớ được nó rồi ném vào mặt hắn mắng hắn là đồ rảnh rỗi sinh nông nổi!
"Viết cái gì không viết bày đặt làm tiểu thuyết! Lại chọn còn chọn lọc hết những người trong nhóm bạn bè đem làm hình mẫu thiết kế cho các nhân vật đó nữa."
"Thật là không còn gì để nói với cậu nữa luôn đó!..."
Hắn bị họ doạ một trận.
Giải thích đây là có chỗ hiểu lầm nhưng họ vẫn không chịu nghe còn nói sẽ kiện hắn vì tội sao chép hình tượng người khác mà không xin phép bản quyền!
Nam mới đầu còn không nhớ được cái đó là của mình nữa a.
Chỉ toàn một bộ dạng biểu tình ngơ ngác.
Đến khi mở ra coi thử phát hiện bọn họ mắng hắn quả nhiên cũng có cái lý của họ, cuốn sổ đó xem qua không khác gì một loại tài liệu phác thảo nhân vật làm tiểu thuyết nha, có điều khi tìm hiểu kĩ càng mấu chốt thời gian và nét bút đi kiểu non nớt, tất cả mới vỡ lẽ, cái đó là bằng chứng ngoại phạm vừa đủ cho Nam dùng.
Cuốn sổ đó vốn dĩ có từ quãng thời gian trước khi hắn gặp tai nạn và phải làm phẫu thuật não bộ mấy cái hồi ức tuổi thơ hắn sớm vì chuyện đó mà bị quên sạch sẽ rồi.
Cái thời điểm ấy hắn mới chỉ khoảng chín mười tuổi làm gì có khả năng quen biết chúng bạn, sao có thể cho rằng hắn dựa theo hình tượng của bọn họ mà thiết lập cho các nhân vật ấy.
Cuối cùng không ai trách tội hắn được liền nhanh chóng bỏ qua.
Có điều chuyện này chính là có gì rất lạ lùng và khó nắm bắt... nó quá ăn khớp!
Các nhân vật trong đó không chỉ tên tuổi, mà ngay cả tính cách cũng rất trùng khớp với người ngoài đời thực. Nam vẫn còn ấn tượng sâu sắc biểu cảm của từng người khi ấy, ngay cả hắn cũng không ngoại lệ. Nhìn nhau mà không biết nên nói gì, sống lưng âm thầm lạnh.
Ờ, nói chung thì ở đó còn ghi chép nhiều kiểu nhân vật khác, cũng không hẳn chỉ riêng biệt về những người bạn của hắn. Cho nên đều là trùng hợp ngẫu nhiên thôi mà.
Tạm thời gác lại chuyện xưa, trước khi rời khỏi thế giới thân thuộc, nhân vật hàng nguyên bản không rõ là chính hay phụ trong cuốn sổ liền không ngừng tíu tít dặn dò hắn đủ thứ…
Hắn ngơ ngác một hồi chẳng biết có để được lời nào trong đầu hay không.
Rốt cuộc trải qua một trận giống như bị điện giật, tê dại và rung lắc toàn thân.
Hắn đến nơi rồi.
Còn chưa kịp mở mắt, chân cũng chưa trụ vững lên mặt đất lại liền bị cú địa chấn làm cho chao đảo thân hình, cuối cùng rất nhanh, Nam mất thăng bằng trực tiếp ngã nhào còn ăn phải một mớ đất cát vào mồm nữa, lúc này khung cảnh hỗn loạn mịt mùng là không thể tưởng tượng được.
Xem xem xem!!! Ta xuyên đến nơi nào mà ác ôn thế này!
Updated 152 Episodes
Comments
Vĩnh Kỷ Thế Vũ
chết mịa tao đi:)))
2022-01-30
1
Vĩnh Kỷ Thế Vũ
giờ còn để ý hình tượng
2022-01-30
0
Vĩnh Kỷ Thế Vũ
là phổ thông mới đúng chớ
2022-01-30
1