Chương 4: Gặp gỡ (4)

Nhạc Tiêu Miêu liếc nhìn nàng từ đầu đến chân, giọng nói có phần châm biếm:

- Còn bày đặt ăn vận trang điểm. Sao cô không giống như mọi lần\, lấy cớ bị bệnh rồi thoái thác. Tới đây cũng chỉ làm mất mặt bọn ta.

Cảnh Hi không hề nhún nhường, lập tức phản bác:

- Tiếc quá! Hôm nay ta cứ muốn đến đây đó\, sao nào? Muốn đuổi ta sao? - Nàng cười khẩy. - Xin lỗi\, ta là khách của Thượng thư phu nhân không phải khách nhà cô!

Nhạc Tiểu Miêu tức giận giơ tay lên định tát thẳng vào mặt Cảnh Hi, vừa hay Thượng thư phu nhân đến.

- Ngôn Ngôn đến rồi sao?

Vị Thượng thư phu nhân và Mạch Ngôn có quen nhau từ trước nên xưng hô cũng rất thân mật.

- Tham kiến bá mẫu. - Mạch Ngôn chắp tay hành lễ\, sau đó mọi người cũng hành lễ với vị phu nhân.

- Hôm nay mọi người đến đây đều là khách của Vân phủ. Cứ vui chơi thỏa thích không cần câu nệ.

Giọng nói của người nhẹ nhàng, nét mặt ôn hòa, trên môi lúc luôn nở một nụ cười tươi. Quả không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân Tô Châu. Vân phu nhân nhìn mọi người rồi cất giọng:

- Tiệc chuẩn bị bắt đầu rồi\, mọi người mau vào trong đi.

Mạch Ngôn dắt theo Cảnh Hi nối gót phu nhân vào trong dự tiệc. Bữa tiệc được bắt đầu ngay sau đó, mọi người nói chuyện với nhau rất vui vẻ, nào là chuyện mua bán, son phấn...mà Cảnh Hi thì không hiểu họ đang nói gì. Lúc sau, nàng bèn xin phép ra ngoài đi dạo một mình cho đỡ chán. Đi đến bên hồ nhỏ đằng sau phủ thì nghe tiếng sáo thổi.

- Ai đang thổi sáo vậy? Nghe cũng hay nhưng giai điệu dường như rất buồn.

Nàng nghĩ ngợi một chút rồi lần theo tiếng sáo xem ai đang thổi.

Thanh niên áo bào tung bay, đang thổi sáo ngọc. Đường chân mày hắn đẹp như tranh vẽ, sống mũi cao cao, nếu có thể nở nụ cười nhất định sẽ áp đảo tất cả. Nhưng vẻ mặt lạnh lùng như tuyết trên núi, trăng giữa mây, xa xăm không cách nào chạm tới. Thiên nhiên cũng rất biết phối hợp, từng làn gió nhẹ nhàng thổi qua nơi đây, những cánh hoa tuyết anh bay lơ lửng giữa không trung tạo nên khung cảnh thật lãng mạn.

Cảm giác có người đang nhìn mình, vị thiếu niên liền ngừng thổi sáo rồi quay qua nhìn. Bốn mắt chạm nhau, trong khoảnh khắc nào đó trong mắt họ chỉ có đối phương.

- Ta...ta...đi ngang...ngang qua. - Cảnh Hi lúng túng trả lời.

Bầu không khí liền trở nên gượng gạo.

Vị thiếu niên chỉ gật đầu một cái. Cảnh Hi lại nghi hoặc hỏi tiếp:

- Huynh chính là Vân Lăng?

Thiếu niên ngạc nhiên hỏi:

- Muội không biết ta sao?

- Ta cũng không chắc. Có thể từng gặp qua huynh nhưng… đã quên mất rồi. - Thanh âm của nàng nhỏ dần.

- Thật sao? - Vân Lăng tò mò hỏi.

Cảnh Hi vội gật đầu:

- Mà huynh chưa trả lời câu hỏi của ta.

- Đúng vậy. Ta là Vân Lăng.

Cả kinh thành này có nữ nhân nào không biết đến y, chỉ duy nhất mình nàng vừa gặp đã quên. Cảnh Hi lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn vị thiếu niên trước mắt.

- Hôm nay không phải sinh thần huynh sao? Sao lại ra đây thổi sáo?

Vân Lăng đưa mắt nhìn về phía xa, tâm sự trùng trùng:

- Ta không thích náo nhiệt. Mẫu thân và mọi người vui là được.

- Làm gì có ai lại không vui trong sinh thần của mình cơ chứ?

- Ngốc. Ngày mai mới là sinh thần của ta.

Chỉ một câu nói vu vơ, nhưng Cảnh Hi lại nhớ mãi.

- Nhưng ta nghe a tỷ nói hôm nay còn là ngày để hai huynh đệ các người chọn ý trung nhân mà.

Hắn khẽ bật cười:

- Không phải đệ đệ ta có người thương rồi sao?

- Vậy còn huynh thì sao?

Hắn nhìn nàng rồi trả lời đầy miễn cưỡng:

- Ta...vẫn chưa có ý định đó.

- Không sao. Ta hiểu. - Nàng hồn nhiên đưa tay vô nhẹ vai hắn.

Vân Lăng bất ngờ với hành động của nàng, nhưng cũng không cự tuyệt.

- Vậy còn Cảnh nương tử\, sao lại ra đây?

Nàng khẽ thở dài:

- Ta không hợp nói chuyện với mọi người. Có thể do thường ngày ta không để ý nhiều đến vải vóc\, son phấn nên không thể bắt kịp được mọi người. Mà huynh biết ta sao?

- Chúng ta cùng chung một lớp học mà\, hơn nữa trí nhớ ta rất tốt không dễ quên. - Giọng nói trầm mặc\, từ tốn làm nàng ngượng ngùng không biết nói gì.

Vân Lăng lại tiếp lời:

- Trâm cài tóc đẹp đó.

Lời nói vừa thốt ra, Cảnh Hi liền đưa tay lên sờ thử cây trâm cài.

Hắn nhìn nàng rồi nói.

- Phù dung sớm nở tối tàn\, muội nghe qua chưa?

Cảnh Hi khẽ lắc đầu:

- A tỷ chỉ nói nó rất hợp với ta\, tự do phóng khoáng\, nếu giống như lời huynh nói vậy ta không cài nữa. Ta không muốn duyên phận của mình giống như đóa phù dung này.

Nàng định tháo xuống thì bị Vân Lăng ngăn lại:

- Mặc dù sớm nở tối tàn nhưng không vì thế mà hoa phù dung ngừng việc khoe sắc vào những ngày sau đó. Sắc hoa rực rỡ\, nở rộ dưới ánh nắng\, minh chứng cho sức sống mãnh liệt\, vứt bỏ hết ưu tư ngày hôm trước để lại rạng rỡ vào hôm sau. Cảnh Hi cũng giống như vậy.

Nụ cười của nàng vừa diễm lệ, vừa ngọt ngào, lại vừa rực rỡ. Rực rỡ tựa thiều hoa.

- Trời không còn sớm nữa\, ta đi trước đây nếu không a tỷ lại đi tìm. - Nàng lấy từ trong tay áo ra một cái quạt. - À cái quạt này tặng huynh\, coi như quà sinh thần sớm một ngày. Ta thấy nó cũng rất hợp với huynh\, với lại ta giữ nó cũng không có ích gì.

Vân Lăng nhận lấy cây quạt rồi mở ra xem:

- Trông thì có vẻ chỉ là một cây quạt giấy bình thường nhưng khi vẽ thêm bức tranh thủy mặc này lên cây quạt này liền trở nên rất đẹp mắt. Món quà này...ta nhận nhé.

Nàng chạy đi, để lại một lời hứa hẹn.

“Hẹn gặp ở tiết học Kinh thi ngày mai.”

Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ
2 Chương 2: Gặp gỡ (2)
3 Chương 3: Gặp gỡ (3)
4 Chương 4: Gặp gỡ (4)
5 Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6 Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7 Chương 7: Cảnh đại phu
8 Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9 Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10 Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11 Chương 11: Tử Chiến
12 Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13 Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14 Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15 Chương 15: Kết bái huynh muội*
16 Chương 16: Hồi kinh
17 Chương 17: Gia Luật Tuấn
18 Chap 18: Bệnh rồi sao?
19 Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20 Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21 Chap 21: Tết đến xuân về
22 Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23 Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24 Chap 24: Tử đằng khai hoa
25 Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26 Chap 26: Ai là Giang Ý?
27 Chap 27: Là cùng một người
28 Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29 Chap 29: Mật thám?
30 Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31 Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32 Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33 Chap 33: Mật các ta tới đây
34 Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35 Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36 Chap 36: Dịch dung thuật
37 Chap 37: Đa tạ nhé!
38 Chap 38: Hắn...thật đẹp
39 Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40 Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41 Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42 Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43 Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44 Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45 Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46 Chap 46: Dùng não nói chuyện
47 Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48 Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49 Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50 Chap 50: Giao đấu
51 Chap 51: Trúng độc
52 Chap 52: Hàn độc
53 Chap 53: Phát tác
54 Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55 Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56 Chap 56: Khương quốc có biến
57 Chap 57: Lăng ca ca
58 Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59 Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60 Chap 60: Tiết học đầu tiên
61 Chap 61: Tiểu thư lại không về
62 Chap 62: Về nhà
63 Chap 63: Bận!
64 Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65 Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66 Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67 Chap 67: Khương quốc sắp tới
68 Chap 68
69 Chap 69: Người ta yêu
70 Chap 70: Lạc Hi
71 Chap 71: Đã lập
72 Chap 72: Lên đường thuận lợi
73 Chap 73: Lục Ninh
74 Chap 74: Kế sách
75 Chap 75: Truyền tin
76 Chap 76: mật thám chết rồi
77 Chap 77: Thái Nguyên phản công
78 Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79 Chap 79: Hạ dược
80 Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81 Chap 81: Vũ nữ
82 Chap 82
83 Chap 83: Đại chiến
84 Chap 84: Kết thúc
85 Chap 85: Về An quốc
86 Chap 86
87 Chap 87: Đi Giang Nam
88 Chap 88
89 Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90 Chap 90
91 Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92 Chap 92
93 Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94 Chap 94: Từ biệt
95 Chap 95
96 Chap 96: Đại hôn
97 Chap 97
98 Chap 98: Lên đường
99 Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100 Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101 Chap 101: Trồng cho muội
102 Chap 102
103 Chap 103: Muội...xin lỗi
104 Chap 104: Không phải việc của cô
105 Chap 105: Về rồi sao
106 Chap 106: Cô gì mà cô
107 Chap 107: Ba năm?
108 Chap 108: Hạ quốc ???
109 Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110 Chap 110: Yến tiệc
111 Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112 Chap 112: Nếu ta không trở về...
113 Chap 113: Xuất cung
114 Chap 114: A Minh?
115 Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116 Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117 Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118 Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119 Chap 119: Không còn thời gian
120 Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121 Lời cảm ơn
Chapter

Updated 121 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ
2
Chương 2: Gặp gỡ (2)
3
Chương 3: Gặp gỡ (3)
4
Chương 4: Gặp gỡ (4)
5
Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6
Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7
Chương 7: Cảnh đại phu
8
Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9
Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10
Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11
Chương 11: Tử Chiến
12
Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13
Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14
Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15
Chương 15: Kết bái huynh muội*
16
Chương 16: Hồi kinh
17
Chương 17: Gia Luật Tuấn
18
Chap 18: Bệnh rồi sao?
19
Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20
Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21
Chap 21: Tết đến xuân về
22
Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23
Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24
Chap 24: Tử đằng khai hoa
25
Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26
Chap 26: Ai là Giang Ý?
27
Chap 27: Là cùng một người
28
Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29
Chap 29: Mật thám?
30
Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31
Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32
Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33
Chap 33: Mật các ta tới đây
34
Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35
Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36
Chap 36: Dịch dung thuật
37
Chap 37: Đa tạ nhé!
38
Chap 38: Hắn...thật đẹp
39
Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40
Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41
Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42
Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43
Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44
Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45
Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46
Chap 46: Dùng não nói chuyện
47
Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48
Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49
Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50
Chap 50: Giao đấu
51
Chap 51: Trúng độc
52
Chap 52: Hàn độc
53
Chap 53: Phát tác
54
Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55
Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56
Chap 56: Khương quốc có biến
57
Chap 57: Lăng ca ca
58
Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59
Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60
Chap 60: Tiết học đầu tiên
61
Chap 61: Tiểu thư lại không về
62
Chap 62: Về nhà
63
Chap 63: Bận!
64
Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65
Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66
Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67
Chap 67: Khương quốc sắp tới
68
Chap 68
69
Chap 69: Người ta yêu
70
Chap 70: Lạc Hi
71
Chap 71: Đã lập
72
Chap 72: Lên đường thuận lợi
73
Chap 73: Lục Ninh
74
Chap 74: Kế sách
75
Chap 75: Truyền tin
76
Chap 76: mật thám chết rồi
77
Chap 77: Thái Nguyên phản công
78
Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79
Chap 79: Hạ dược
80
Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81
Chap 81: Vũ nữ
82
Chap 82
83
Chap 83: Đại chiến
84
Chap 84: Kết thúc
85
Chap 85: Về An quốc
86
Chap 86
87
Chap 87: Đi Giang Nam
88
Chap 88
89
Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90
Chap 90
91
Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92
Chap 92
93
Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94
Chap 94: Từ biệt
95
Chap 95
96
Chap 96: Đại hôn
97
Chap 97
98
Chap 98: Lên đường
99
Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100
Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101
Chap 101: Trồng cho muội
102
Chap 102
103
Chap 103: Muội...xin lỗi
104
Chap 104: Không phải việc của cô
105
Chap 105: Về rồi sao
106
Chap 106: Cô gì mà cô
107
Chap 107: Ba năm?
108
Chap 108: Hạ quốc ???
109
Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110
Chap 110: Yến tiệc
111
Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112
Chap 112: Nếu ta không trở về...
113
Chap 113: Xuất cung
114
Chap 114: A Minh?
115
Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116
Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117
Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118
Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119
Chap 119: Không còn thời gian
120
Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121
Lời cảm ơn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play