Nhạc Tiêu Miêu liếc nhìn nàng từ đầu đến chân, giọng nói có phần châm biếm:
- Còn bày đặt ăn vận trang điểm. Sao cô không giống như mọi lần\, lấy cớ bị bệnh rồi thoái thác. Tới đây cũng chỉ làm mất mặt bọn ta.
Cảnh Hi không hề nhún nhường, lập tức phản bác:
- Tiếc quá! Hôm nay ta cứ muốn đến đây đó\, sao nào? Muốn đuổi ta sao? - Nàng cười khẩy. - Xin lỗi\, ta là khách của Thượng thư phu nhân không phải khách nhà cô!
Nhạc Tiểu Miêu tức giận giơ tay lên định tát thẳng vào mặt Cảnh Hi, vừa hay Thượng thư phu nhân đến.
- Ngôn Ngôn đến rồi sao?
Vị Thượng thư phu nhân và Mạch Ngôn có quen nhau từ trước nên xưng hô cũng rất thân mật.
- Tham kiến bá mẫu. - Mạch Ngôn chắp tay hành lễ\, sau đó mọi người cũng hành lễ với vị phu nhân.
- Hôm nay mọi người đến đây đều là khách của Vân phủ. Cứ vui chơi thỏa thích không cần câu nệ.
Giọng nói của người nhẹ nhàng, nét mặt ôn hòa, trên môi lúc luôn nở một nụ cười tươi. Quả không hổ danh là đệ nhất mỹ nhân Tô Châu. Vân phu nhân nhìn mọi người rồi cất giọng:
- Tiệc chuẩn bị bắt đầu rồi\, mọi người mau vào trong đi.
Mạch Ngôn dắt theo Cảnh Hi nối gót phu nhân vào trong dự tiệc. Bữa tiệc được bắt đầu ngay sau đó, mọi người nói chuyện với nhau rất vui vẻ, nào là chuyện mua bán, son phấn...mà Cảnh Hi thì không hiểu họ đang nói gì. Lúc sau, nàng bèn xin phép ra ngoài đi dạo một mình cho đỡ chán. Đi đến bên hồ nhỏ đằng sau phủ thì nghe tiếng sáo thổi.
- Ai đang thổi sáo vậy? Nghe cũng hay nhưng giai điệu dường như rất buồn.
Nàng nghĩ ngợi một chút rồi lần theo tiếng sáo xem ai đang thổi.
Thanh niên áo bào tung bay, đang thổi sáo ngọc. Đường chân mày hắn đẹp như tranh vẽ, sống mũi cao cao, nếu có thể nở nụ cười nhất định sẽ áp đảo tất cả. Nhưng vẻ mặt lạnh lùng như tuyết trên núi, trăng giữa mây, xa xăm không cách nào chạm tới. Thiên nhiên cũng rất biết phối hợp, từng làn gió nhẹ nhàng thổi qua nơi đây, những cánh hoa tuyết anh bay lơ lửng giữa không trung tạo nên khung cảnh thật lãng mạn.
Cảm giác có người đang nhìn mình, vị thiếu niên liền ngừng thổi sáo rồi quay qua nhìn. Bốn mắt chạm nhau, trong khoảnh khắc nào đó trong mắt họ chỉ có đối phương.
- Ta...ta...đi ngang...ngang qua. - Cảnh Hi lúng túng trả lời.
Bầu không khí liền trở nên gượng gạo.
Vị thiếu niên chỉ gật đầu một cái. Cảnh Hi lại nghi hoặc hỏi tiếp:
- Huynh chính là Vân Lăng?
Thiếu niên ngạc nhiên hỏi:
- Muội không biết ta sao?
- Ta cũng không chắc. Có thể từng gặp qua huynh nhưng… đã quên mất rồi. - Thanh âm của nàng nhỏ dần.
- Thật sao? - Vân Lăng tò mò hỏi.
Cảnh Hi vội gật đầu:
- Mà huynh chưa trả lời câu hỏi của ta.
- Đúng vậy. Ta là Vân Lăng.
Cả kinh thành này có nữ nhân nào không biết đến y, chỉ duy nhất mình nàng vừa gặp đã quên. Cảnh Hi lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn vị thiếu niên trước mắt.
- Hôm nay không phải sinh thần huynh sao? Sao lại ra đây thổi sáo?
Vân Lăng đưa mắt nhìn về phía xa, tâm sự trùng trùng:
- Ta không thích náo nhiệt. Mẫu thân và mọi người vui là được.
- Làm gì có ai lại không vui trong sinh thần của mình cơ chứ?
- Ngốc. Ngày mai mới là sinh thần của ta.
Chỉ một câu nói vu vơ, nhưng Cảnh Hi lại nhớ mãi.
- Nhưng ta nghe a tỷ nói hôm nay còn là ngày để hai huynh đệ các người chọn ý trung nhân mà.
Hắn khẽ bật cười:
- Không phải đệ đệ ta có người thương rồi sao?
- Vậy còn huynh thì sao?
Hắn nhìn nàng rồi trả lời đầy miễn cưỡng:
- Ta...vẫn chưa có ý định đó.
- Không sao. Ta hiểu. - Nàng hồn nhiên đưa tay vô nhẹ vai hắn.
Vân Lăng bất ngờ với hành động của nàng, nhưng cũng không cự tuyệt.
- Vậy còn Cảnh nương tử\, sao lại ra đây?
Nàng khẽ thở dài:
- Ta không hợp nói chuyện với mọi người. Có thể do thường ngày ta không để ý nhiều đến vải vóc\, son phấn nên không thể bắt kịp được mọi người. Mà huynh biết ta sao?
- Chúng ta cùng chung một lớp học mà\, hơn nữa trí nhớ ta rất tốt không dễ quên. - Giọng nói trầm mặc\, từ tốn làm nàng ngượng ngùng không biết nói gì.
Vân Lăng lại tiếp lời:
- Trâm cài tóc đẹp đó.
Lời nói vừa thốt ra, Cảnh Hi liền đưa tay lên sờ thử cây trâm cài.
Hắn nhìn nàng rồi nói.
- Phù dung sớm nở tối tàn\, muội nghe qua chưa?
Cảnh Hi khẽ lắc đầu:
- A tỷ chỉ nói nó rất hợp với ta\, tự do phóng khoáng\, nếu giống như lời huynh nói vậy ta không cài nữa. Ta không muốn duyên phận của mình giống như đóa phù dung này.
Nàng định tháo xuống thì bị Vân Lăng ngăn lại:
- Mặc dù sớm nở tối tàn nhưng không vì thế mà hoa phù dung ngừng việc khoe sắc vào những ngày sau đó. Sắc hoa rực rỡ\, nở rộ dưới ánh nắng\, minh chứng cho sức sống mãnh liệt\, vứt bỏ hết ưu tư ngày hôm trước để lại rạng rỡ vào hôm sau. Cảnh Hi cũng giống như vậy.
Nụ cười của nàng vừa diễm lệ, vừa ngọt ngào, lại vừa rực rỡ. Rực rỡ tựa thiều hoa.
- Trời không còn sớm nữa\, ta đi trước đây nếu không a tỷ lại đi tìm. - Nàng lấy từ trong tay áo ra một cái quạt. - À cái quạt này tặng huynh\, coi như quà sinh thần sớm một ngày. Ta thấy nó cũng rất hợp với huynh\, với lại ta giữ nó cũng không có ích gì.
Vân Lăng nhận lấy cây quạt rồi mở ra xem:
- Trông thì có vẻ chỉ là một cây quạt giấy bình thường nhưng khi vẽ thêm bức tranh thủy mặc này lên cây quạt này liền trở nên rất đẹp mắt. Món quà này...ta nhận nhé.
Nàng chạy đi, để lại một lời hứa hẹn.
“Hẹn gặp ở tiết học Kinh thi ngày mai.”
Updated 121 Episodes
Comments