Bọn họ tụ tập quanh tấm bản đồ, ánh mắt chăm chú, cẩn trọng suy tính chiến lược.
- Ta cho rằng quân Khương sẽ tìm cách dụ chúng ta rời khỏi thành\, rồi nhất kích tất sát. - Vân Lăng trầm giọng nói\, ánh mắt sắc bén.
Chủ soái khẽ nhíu mày, tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Tại sao ngươi lại nghĩ vậy?
Vân Lăng chậm rãi giải thích, giọng điệu điềm tĩnh:
- Địa bàn của chúng ta tuy không gần vương đô\, nhưng lại giáp Tuyền Châu\, nơi cung cấp lương thảo dồi dào. Phía tây và phía đông là đường núi hiểm trở\, địa hình bất lợi cho quân Khương tiến công. Nếu chúng cứ tiếp tục công thành\, chúng ta có thể cố thủ bao lâu tùy ý\, nhưng bọn chúng thì không thể chờ đợi. Vậy nên\, cách duy nhất là dụ chúng ta ra khỏi thành.
- Bằng cách nào? - Mục Tử An khẽ hỏi\, vẻ mặt đầy suy tư.
- Có vô vàn cách để dụ chúng ta\, nhưng Cảnh Hi cho rằng cách chúng ta ứng phó mới là then chốt. -Nàng khẽ lên tiếng\, ánh mắt kiên định.
Bọn họ nhìn nhau, ánh mắt giao nhau đầy quyết tâm, khóe môi nở một nụ cười tự tin. Kế hoạch đã định, chỉ mong mọi sự thành công, để muôn dân không còn phải chịu cảnh binh đao liên miên.
Cảnh Hi đã quen với hình ảnh đám người Vân Lăng mặc giáp ra trận, nhưng hôm nay là lần đầu tiên nàng cùng họ xông pha chiến trường, cảm xúc có phần đặc biệt hơn.
- Tiểu nha đầu mặc lên mình khôi giáp này\, trông thật có khí chất nữ tướng. - Mục Tử An khẽ cười\, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng.
- Đa tạ huynh quá khen. - Nàng khẽ đáp\, khóe môi cong lên.
Tiểu Miêu đứng cạnh Vân Lăng, khẽ ngước mắt nhìn chàng, e thẹn hỏi xem bản thân hôm nay thế nào, nhưng chỉ đổi lại được một tiếng "Ừ" lạnh lùng.
- Cảnh Hi\, lát nữa nhớ cẩn trọng. - Vân Lăng khẽ dặn dò\, giọng điệu có chút lo lắng.
- Ngôn Ngôn\, ở đây đợi ta trở về. - Vân Dật cũng quyến luyến từ biệt người yêu.
Năm Kiến Viêm thứ sáu, ngày Long Tiềm (*) hai mươi lăm, trải qua gần một năm giằng co tranh giành vùng đất phía nam An quốc, cuối cùng cũng đi đến một trận tử chiến. Bằng cách phá vỡ đê điều, khiến đời sống nhân dân rơi vào cảnh lầm than, quân Khương đã thành công dụ quân An ra khỏi thành.
- Ta còn tưởng bọn chúng sẽ lợi dụng thời tiết để tạo nên một trận hỏa hoạn\, không ngờ chúng lại làm tới mức này. Cho dù thắng trận này\, cũng mất vài năm để xây dựng lại đê. - Vân Dật tức giận nói\, nắm tay siết chặt.
- Đệ lại quên chủ soái đã sớm sai người xây một đường dẫn nước đến con đê khác sao? - Vân Lăng bình thản đáp\, ánh mắt không chút gợn sóng.
Hơn mười vạn quân binh đã tập trung đầy đủ trước cổng thành, chờ đợi quân Khương đang phi ngựa tiến đến.
- Đến rồi sao?
Quân địch dừng lại trước tiếng hô vang dội của chủ soái, đứng đối diện quân ta. Lát sau, binh lính vội vàng nhường đường cho một người cưỡi ngựa tiến lên. Đó là một vị thiếu niên trạc tuổi Vân Lăng, thân mặc giáp vàng, khí thế bất phàm, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
- Món quà bổn thái tử tặng\, các ngươi có hài lòng?
- Gia Luật thái tử\, biệt lai vô dạng (*). - Mục Tử An đột nhiên lên tiếng\, khiến vị thái tử phía đối diện có phần bất ngờ.
- Ồ\, hóa ra là Mục tiểu tướng quân. - Hắn liếc mắt sang chỗ Vân Lăng. - Còn có Vân đại công tử. Không ngờ lần gặp mặt này lại trong tình cảnh như vậy.
- Trên chiến trường\, ai cũng là kẻ thù. - Mục Tử An lạnh lùng đáp lời.
- Gia Luật Tuấn\, tương lai còn dài\, hôm khác chúng ta sẽ hàn huyên sau. Còn hôm nay\, hãy đánh cho xong\, để mọi người cùng thoải mái.
- Vân công tử sao lại nóng nảy như vậy?! Nhưng mà\, bổn điện rất thích.
Trên cổng thành, Cảnh Hi và Nhạc Tiểu Miêu đứng sóng vai, bọn họ phụ trách bảo vệ cổng thành khỏi sự công phá của quân địch.
Cảnh Hi khẽ hất cằm, nhìn về phía Nhạc Tiểu Miêu:
- Nhạc nương tử\, cô có tò mò xem bọn họ đang nói gì không?
- Ta chỉ để ý sắc trời hôm nay không tốt\, sắp mưa rồi. - Gương mặt Nhạc Tiểu Miêu không chút cảm xúc\, giọng điệu lạnh lùng đáp.
- Cô đúng là nhạt nhẽo.
Nói xong, Cảnh Hi liền bước đến bên chiếc trống lớn, tay cầm dùi trống, chuẩn bị tư thế. Tư Mã Luật Cơ hô lớn một tiếng: "Giết!", các binh sĩ theo sau liền không màng sống chết mà lao lên. Tiếng trống của Cảnh Hi vang lên dồn dập, hừng hực khí thế, Vân Lăng bất chợt quay lại nhìn nàng, khẽ nở một nụ cười, sau đó thúc ngựa theo mọi người hòa vào trận chiến. Tư Mã Luật Cơ dẫn theo một toán binh lính tiến về phía cổng thành, Nhạc Tiểu Miêu hạ lệnh bắn tên. Từng cơn mưa tên trút xuống, xác chết chồng chất, nhưng bọn chúng vẫn dẫm lên xác chết tiếp cận cổng thành. Trên đỉnh thang mây đều có binh lính, quân ta liên tục bắn tên, đổ dầu, ném đuốc, tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi. Chỉ cần có quân địch trèo lên được, Nhạc Tiểu Miêu sẽ cùng binh lính rút kiếm chém giết đối phương. Cảnh Hi nhường hai dùi trống lại cho một tên lính khác, rồi cùng Nhạc Tiểu Miêu đối phó với đám người này.
Dưới cổng thành, khói bụi mù mịt, từng cơn gió nổi lên, mang theo mùi tanh của máu. Ba vị thiếu niên cùng chiến mã phi đến đâu, quân địch ngã đến đó, máu sớm đã nhuộm đỏ lớp giáp bạc. Trong thành, người dân cùng với một vạn binh lính đang củng cố con đê bị phá, tiếng cổng thành bị tấn công vang vọng đến chỗ bọn họ.
"Cổng thành bị phá rồi sao?"
"Giờ chúng ta phải làm sao?"
Người dân trong phút chốc trở nên hoang mang, lo sợ.
- Mọi người đừng lo lắng\, đây chỉ là tiếng quân địch dùng gỗ nhọn lớn cố đâm vào cổng thành thôi. Mọi người quên mất là ai canh giữ cổng thành sao? Là muội muội ta và Nhạc nương tử. Hai người họ có thể cầm chân quân địch\, thì cũng có thể giữ vững cổng thành. Hơn nữa\, chủ soái của chúng ta là Mục tướng quân\, chúng ta có gì phải sợ? Chúng ta mau chóng làm tốt công việc của mình\, là đã tiếp thêm sức mạnh cho bọn họ rồi. - Mạch Ngôn dứt khoát trấn an mọi người\, phá tan sự sợ hãi.
Trên cổng thành, Cảnh Hi đang đấu tay đôi với Tư Mã Luật Cơ. Dù sao hắn cũng là dũng sĩ của Khương quốc, mỗi chiêu hắn tung ra đều hiểm ác, muốn đoạt mạng nàng. Nếu không phải thân thủ nàng nhanh nhẹn, e rằng đã trở thành hồn ma dưới lưỡi đao của hắn rồi.
Chú thích
(): long tiềm: tháng mười một
(): biệt lai vô dạng: đã lâu không gặp
Updated 121 Episodes
Comments