Câu nói “Hẹn gặp lại ở tiết học Kinh thi” như gieo vào tim hắn một hạt giống hạnh phúc.
Lúc nàng chạy về vừa hay mọi người cũng vừa tan tiệc. Nhìn thấy Cảnh Hi, Mạch Ngôn liền vẫy tay, mọi lo lắng như được xua tan.
- A Hi\, qua đây!
- Muội chạy đi đâu vậy?
- Muội chỉ đi dạo một chút thôi không gây chuyện đâu. À lúc nãy muội gặp Vân Lăng. - Nàng vừa đi vừa nói.
Mạch Ngôn có chút bất ngờ:
- Gặp rồi?
Nàng gật đầu:
- Muội còn biết ngày mai mới là sinh thần của huynh ấy.
- Huynh ấy nói với muội sao? - Mạch Ngôn nhìn muội muội hỏi.
Cảnh Hi khẽ “ừm” một tiếng.
Sau đó Mạch Ngôn nói tiếp:
- A Dật từng kể với ta\, lúc còn nhỏ bọn họ đều đón sinh thần riêng. Lớn lên một chút\, tính cách Vân Lăng thay đổi không thích náo nhiệt nên đề nghị với phụ mẫu làm chung\, dù sao cũng sát ngày.
- Thật ra muội cảm thấy Vân Lăng cũng không quá lạnh lùng như lời mọi người nói.
Mạch Ngôn chỉ nhìn nàng rồi mỉm cười lắc đầu.
Ánh hoàng hôn khẽ len lỏi vào trong sân viện. Từng cây hoa dưới bàn tay chăm sóc của Cảnh tướng đều nở rộ. Cảnh Hi bước vào thấy phụ thân đang tưới cây liền đi tới.
- Con gái đi chơi về rồi sao?
- Dạ phụ thân. Người đã dùng bữa chưa?
- Dùng rồi. Con có đói không ta kêu người dọn cơm cho con?
- Con vừa ăn xong sao mà đói được\, con về phòng trước đây. - Nàng vừa nói vừa xoa xoa cái bụng đã no.
Về đến phòng, nàng liền nằm dài ra giường, Tuệ Nương thấy thế liền kéo nàng dậy rồi nói:
- Nương tử đi tắm thôi.
Nàng chỉ đành làm theo, nếu không nha đầu Tuệ Nương sẽ cằn nhằn y như mẫu thân nàng. Lúc dọn đồ, không thấy cây quạt đâu nên Tuệ Nương cất tiếng hỏi:
- Nương tử\, lúc chiều thấy người mua một cây quạt sao bây giờ không thấy nữa ạ?
- Ta tặng rồi\, à mà muội biết làm bánh không?
- Bánh sao? Muội đương nhiên biết. Nương tử muốn làm sao? - Tuệ Nương nghi hoặc.
- Ừ\, ta muốn làm chút bánh quế hoa.
- Nương tử đói sao?
Nàng vội xua tay:
- Không phải không phải\, ta làm...tặng người khác.
Lúc này vẻ mặt Tuệ Nương lại càng khó hiểu:
- Tặng? Nương tử\, bình thường người ghét nhất là việc bếp núc sao tự nhiên...với lại Mục công tử còn chưa về đến kinh thành…
- Ai nói ta làm cho Mục Tử An ăn? Huynh ấy không có diễm phúc ấy đâu.
- Không nhẽ...tặng Vân đại công tử? Nương tử người gia nhập cuộc đua giành lang quân với mấy vị nương tử nhà quyền quý rồi à? - Tuệ Nương không tin nhìn vị đang ngồi trước mặt.
- Thôi ngay\, mai đem mấy quyển thoại bản đi vứt liền đi\, ta thèm tranh với bọn họ chắc. Giữa ta với Vân Lăng chỉ là tình đồng môn\, hơn nữa mai mới là sinh thần của y nên ta muốn...
- À à muội hiểu rồi\, vậy sáng mai nương tử nhớ dậy sớm đó.
Đằng sau cánh cổng màu đỏ thẫm là hoàng cung lộng lẫy nhưng cũng đầy khắc nghiệt.
Hoàng thượng mặc long bào đang ngồi trên long ỷ, tức giận gạt hết số tấu chương, sổ sách trên bàn xuống dưới đất.
- Phụ hoàng bớt giận. - Thiếu niên quỳ ở phía dưới lên tiếng.
- Tức chết trẫm. Đánh trận nào thua trận đó\, tiêu hao biết bao nhiêu là binh lực rồi vẫn để quân giặc chiếm được tòa thành. - Sự tức giận thể hiện rõ trên mặt\, gân xanh hai bên thái dương nổi lên. - Cho các vị tướng tài giỏi ra trận cũng chỉ hòa chứ không thắng\, con nói xem bây giờ phải làm sao?
- Nhi thần nhận được tin Mục Tử An đang về kinh thành cầu thêm viện binh. Chi bằng chúng ta đánh liều một phen: chiêu binh ngay kinh thành. Con cháu thế gia bắt buộc phải đi\, để làm gương cho những người khác.
Giữa đêm khuya thế này mà đang còn bàn việc chính sự thì chỉ có thể là hoàng thất. Hoàng thượng đau đầu suy nghĩ kế sách, còn vị thiếu niên quỳ ở dưới điện chính là Nguyên Ý thái tử - cũng là một trong ba vị thiếu niên nổi tiếng nhất kinh thành. Hắn có nhan sắc, có địa vị, có tài cán, là đối tượng thích hợp nhất cho các vị quý nữ muốn leo lên cành cao.
Sau đêm hôm đó, thánh chỉ được ban ra. Có nhiều công tử không muốn đi, tìm đủ mọi cách nhưng phạm tội khi quân sẽ bị chém đầu, bọn họ không tình nguyện cũng phải đi.
Sáng sớm ngày hôm sau, theo thường lệ tiết học của tiên sinh vẫn diễn ra như bình thường.
- Được rồi\, Tuệ Nương về trước đi ta tự vào được. - Cảnh Hi cầm lấy hộp bánh rồi dặn dò nha hoàn.
Đợi tới khi Tuệ Nương khuất bóng nàng mới vào lớp học. Nàng bước vào lớp đầu tiên là tìm kiếm bóng hình Vân Lăng. Hôm nay hắn đến sớm hơn mọi hôm và cũng đọc sắp xong cuốn thư pháp trên tay. Nàng đi lại chỗ hắn, đặt hộp bánh lên bàn:
- Sinh thần khoái lạc. Giọng nói phát ra vừa đủ để đối phương nghe thấy.
Vân Lăng đầy vẻ nghi hoặc nhìn nàng:
- Đây là...
- Nếm thử đi. Đây là bánh quế hoa ta tự tay làm đó\, hi vọng huynh ở năm mười tám tuổi lúc nào cũng vui vẻ\, bình an.
Vân Lăng cầm miếng bánh lên cắn thử:
- Chỉ năm mười tám tuổi thôi sao?
- Đây là lời chúc của năm mười tám tuổi. Đợi đến sinh thần tiếp theo ta sẽ lại tặng quà cho huynh. Mỗi năm đều chúc. - Đáy mắt nàng tràn ngập sự vui vẻ\, nhìn hắn đầy dịu dàng.
Vân Lăng mỉm cười rồi đưa một miếng bánh cho nàng nếm thử tay nghề của mình.
- Huynh cười lên đẹp như vậy sao không hay cười?
- Có sao?
Nàng gật đầu lia lịa:
- Đẹp đến mức hoa nhường nguyệt thẹn. Ta cũng không biết miêu tả như vậy có đúng không\, nhưng tóm lại rất rất đẹp.
Updated 121 Episodes
Comments