Chương 7: Cảnh đại phu

Mục Tử An bất chợt cất giọng, ngữ điệu có phần trầm lắng hơn thường ngày:

- Tiểu nha đầu\, muội có dự định gì cho tương lai chưa?

Cảnh Hi hơi ngẩn ra, sau đó nghiêng đầu đáp:

- Dự định à? Đợi khi chiến thắng trở về\, muội sẽ thi vào Mật Các. Ngôn Ngôn a tỷ cũng định như vậy.

Mục Tử An bật cười, lắc đầu:

- Không phải ý này. Ý ta là… muội có định thích ai không? Nếu chưa\, có thể cân nhắc ta.

Hắn dừng một chút rồi tiếp tục, giọng điệu nửa đùa nửa thật:

- Ta không có gì ngoài nhan sắc\, còn biết võ công có thể bảo vệ muội\, lại tinh thông kinh thương\, nếu gả cho ta\, muội không cần lo cái ăn cái mặc. Sao rồi\, cảm động chưa?

Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt chờ mong. Cảnh Hi trừng mắt nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng phì cười, hừ nhẹ:

- Nghĩ cũng đừng nghĩ\, muội không xuất giá\, muội muốn làm mật thám cả đời!

Mục Tử An chắp tay làm bộ than trời:

- Cô nãi nãi của ta ơi\, cha mẹ muội chỉ có một mình muội\, lẽ nào không muốn gả đi? Lẽ nào muội không thích ta? Vậy mà Tuệ Nương lại nói muội ngày đêm thương nhớ ta...

Hắn còn chưa nói hết câu, Cảnh Hi đã vội vã đưa tay bịt miệng hắn, khuôn mặt thoáng chốc ửng hồng:

- Huynh... huynh nói bậy!

Mục Tử An híp mắt, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, giọng điệu đầy ý cười:

- Muội không thích sao lại đỏ mặt?

Hắn tiến sát thêm một chút, thì thầm bên tai nàng:

- Ta thích muội. Nếu muội gật đầu\, ta liền đem tam thư lục lễ\, thập lý hồng trang đến rước muội về.

Cảnh Hi rụt tay lại, lảng tránh ánh nhìn chăm chú của hắn:

- Để xem xét đã!

Nhìn dáng vẻ e lệ của nàng, Mục Tử An không nhịn được nở nụ cười mãn nguyện.

Ba ngày ba đêm sau, đoàn người rốt cuộc cũng đặt chân đến doanh trại. Tân binh lập tức được đưa vào luyện tập, nữ nhân ở hậu phương thì chăm sóc thương binh, hái thảo dược, điều chế thuốc men.

Một tháng sau, hai bên lại khai chiến. Nhờ có sự chuẩn bị chu đáo, cùng kinh nghiệm rút ra từ những trận đánh trước, đại quân toàn thắng. Lòng quân phấn chấn, sĩ khí dâng cao hơn bao giờ hết.

Màn đêm buông xuống, ánh lửa trại bập bùng soi sáng một góc trời. Tiếng cười nói vang vọng khắp nơi.

Mục Khởi, vị chủ soái của đại quân, giơ cao chén rượu, trầm giọng nói:

- Nào nào\, Mục mỗ kính mọi người một ly! Cố gắng đánh xong trận này còn về nhà đoàn tụ cùng gia quyến!

Khác với vẻ phong lưu bất cần của con trai mình, Mục đại nhân mang dáng vẻ trầm ổn, nghiêm nghị, đích thực là một vị tướng dày dạn sương gió, lớn lên trên lưng ngựa, sống chết cùng đao kiếm.

Đây là lần đầu tiên Cảnh Hi thấy bầu không khí náo nhiệt như vậy. Không còn những ánh mắt nặng nề như khi nàng mới đến đây, giờ đây ai ai cũng tràn đầy sức sống.

Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:

- Cảnh Hi.

Nàng quay đầu lại, có chút ngạc nhiên:

- Vân Lăng? Huynh không cùng mọi người uống rượu sao?

Vân Lăng ngồi xuống bên cạnh nàng, khẽ lắc đầu:

- Ta uống rồi. Thấy muội ngồi một mình\, liền qua xem thử.

- Huynh có bị thương không?

Vân Lăng cười nhạt, ánh mắt thản nhiên:

- Bọn họ chưa thể làm ta bị thương được. Còn muội thì sao? Thời gian này\, muội cũng mệt mỏi rồi đúng không?

Cảnh Hi lắc đầu, giọng điệu có chút buồn bã:

- Ta có là gì chứ\, so với các huynh\, ta đâu có vất vả bằng. Nếu như ta cũng có thể cầm kiếm xông pha sa trường thì tốt rồi...

Vân Lăng nghiêm túc nhìn nàng, chậm rãi nói:

- Tuy muội không ra trận\, nhưng đã giúp mọi người rất nhiều. Công lao của muội\, còn lớn hơn những kẻ chỉ biết cầm kiếm mà không biết suy nghĩ.

Cảnh Hi sững người, rồi bật cười. Lời khen này nghe có chút vụng về, nhưng lại là lời thật lòng.

Giữa lúc hai người đang trò chuyện, một hồi trống dồn dập vang lên từ xa.

Cảnh Hi giật mình, nghi hoặc:

- Giờ này ai lại đánh trống... Không đúng! Đây là trống khai trận!

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai lập tức lao nhanh về phía doanh trại.

Quân lính dồn dập báo tin:

- Quân Khương bất ngờ tập kích! Số lượng địch nhân tăng gấp đôi so với trước!

Nhưng dù vậy, trong mắt binh sĩ vẫn không hề có sự sợ hãi, tất cả đều đã sẵn sàng nghênh chiến.

Mục Tử An tiến đến, giọng nói trầm thấp:

- Nha đầu.

Cảnh Hi ngước lên, chạm phải ánh mắt hắn.

- Tử An ca ca!

Hắn vươn tay xoa nhẹ đầu nàng, nghiêm túc dặn dò:

- Chăm sóc bản thân và mọi người. Đợi ta trở về.

Dứt lời, hắn cùng Vân Lăng xoay người khoác giáp, hòa vào đội quân đang xông ra chiến trường.

Cảnh Hi nhìn theo bóng lưng hai người, khẽ nắm chặt tay, hít sâu một hơi, trấn an những người ở lại:

- Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng. Quân lính ngoài kia chiến đấu\, hậu phương cũng không thể lơ là. Mọi người nhớ lấy\, hậu phương vững chắc thì đại quân mới yên tâm đánh trận!

"Nhất định chiến thắng! Nhất định chiến thắng!"

Tiếng hô vang dội cả doanh trại, một bầu không khí hừng hực ý chí chiến đấu tràn ngập nơi này.

Trận đánh kéo dài từ đêm khuya đến tận rạng sáng vẫn chưa phân thắng bại.

Trong lều chữa trị, một người đàn ông trung niên quỳ sụp xuống, nước mắt lưng tròng:

- Cảnh nương tử\, xin hãy cứu con trai ta!

Cảnh Hi vội đỡ ông ta dậy, nhìn thiếu niên nằm trên giường. Hắn bị trúng tên, mũi tên đã gãy mất hai phần ba, cắm sâu vào lồng ngực, chỉ cách tim một khoảng ngắn. Nếu không nhanh chóng rút ra, e rằng khó giữ được mạng.

Nàng quay sang hỏi Nhạc Tiểu Miêu:

- Ngôn Ngôn a tỷ đâu?

- Đang chữa trị ở lều bên cạnh\, hiện tại không thể qua đây.

Cảnh Hi cắn môi. Việc rút tên đòi hỏi sự chính xác cao, chỉ có Mạch Ngôn mới thành thạo, nhưng giờ nàng ấy không ở đây…

Người cha lại khóc lóc cầu xin:

- Nương tử\, ta chỉ có một đứa con trai này\, xin người cứu lấy nó!

Bàn tay Cảnh Hi khẽ run lên.

- Ta... ta sợ... mũi tên đã gãy\, nếu xử lý không khéo sẽ...

- Không ai ngoài cô có thể làm được! - Nhạc Tiểu Miêu quát khẽ.

- Chúng ta tin cô!

Nhìn những ánh mắt tràn đầy hy vọng, Cảnh Hi siết chặt nắm tay, cuối cùng hít sâu, dứt khoát nói:

- Vậy... ta làm. Tiểu Miêu\, chuẩn bị nước sạch! Văn tỷ\, giữ chặt bệnh nhân!

Nàng cúi người, đưa miếng khăn cho người bệnh cắn chặt rồi bắt đầu xử lý vết thương. Mồ hôi túa ra trên trán, nhưng bàn tay vẫn vững vàng.

Lần đầu tiên, Cảnh Hi thực sự cảm nhận được trọng trách đặt trên vai mình.

Hot

Comments

@le_10

@le_10

Tác giả ơi, còn mấy bữa nữa mới ra chương mới thế?? 😢

2023-07-14

1

Cleopatra

Cleopatra

Tớ thấy tác giả có tài năng viết truyện lắm đấy, cứ cố gắng phát huy khả năng để nhận được nhiều sự động viên nhé! 🤗

2023-07-14

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ
2 Chương 2: Gặp gỡ (2)
3 Chương 3: Gặp gỡ (3)
4 Chương 4: Gặp gỡ (4)
5 Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6 Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7 Chương 7: Cảnh đại phu
8 Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9 Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10 Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11 Chương 11: Tử Chiến
12 Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13 Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14 Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15 Chương 15: Kết bái huynh muội*
16 Chương 16: Hồi kinh
17 Chương 17: Gia Luật Tuấn
18 Chap 18: Bệnh rồi sao?
19 Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20 Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21 Chap 21: Tết đến xuân về
22 Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23 Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24 Chap 24: Tử đằng khai hoa
25 Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26 Chap 26: Ai là Giang Ý?
27 Chap 27: Là cùng một người
28 Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29 Chap 29: Mật thám?
30 Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31 Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32 Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33 Chap 33: Mật các ta tới đây
34 Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35 Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36 Chap 36: Dịch dung thuật
37 Chap 37: Đa tạ nhé!
38 Chap 38: Hắn...thật đẹp
39 Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40 Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41 Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42 Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43 Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44 Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45 Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46 Chap 46: Dùng não nói chuyện
47 Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48 Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49 Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50 Chap 50: Giao đấu
51 Chap 51: Trúng độc
52 Chap 52: Hàn độc
53 Chap 53: Phát tác
54 Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55 Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56 Chap 56: Khương quốc có biến
57 Chap 57: Lăng ca ca
58 Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59 Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60 Chap 60: Tiết học đầu tiên
61 Chap 61: Tiểu thư lại không về
62 Chap 62: Về nhà
63 Chap 63: Bận!
64 Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65 Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66 Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67 Chap 67: Khương quốc sắp tới
68 Chap 68
69 Chap 69: Người ta yêu
70 Chap 70: Lạc Hi
71 Chap 71: Đã lập
72 Chap 72: Lên đường thuận lợi
73 Chap 73: Lục Ninh
74 Chap 74: Kế sách
75 Chap 75: Truyền tin
76 Chap 76: mật thám chết rồi
77 Chap 77: Thái Nguyên phản công
78 Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79 Chap 79: Hạ dược
80 Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81 Chap 81: Vũ nữ
82 Chap 82
83 Chap 83: Đại chiến
84 Chap 84: Kết thúc
85 Chap 85: Về An quốc
86 Chap 86
87 Chap 87: Đi Giang Nam
88 Chap 88
89 Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90 Chap 90
91 Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92 Chap 92
93 Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94 Chap 94: Từ biệt
95 Chap 95
96 Chap 96: Đại hôn
97 Chap 97
98 Chap 98: Lên đường
99 Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100 Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101 Chap 101: Trồng cho muội
102 Chap 102
103 Chap 103: Muội...xin lỗi
104 Chap 104: Không phải việc của cô
105 Chap 105: Về rồi sao
106 Chap 106: Cô gì mà cô
107 Chap 107: Ba năm?
108 Chap 108: Hạ quốc ???
109 Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110 Chap 110: Yến tiệc
111 Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112 Chap 112: Nếu ta không trở về...
113 Chap 113: Xuất cung
114 Chap 114: A Minh?
115 Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116 Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117 Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118 Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119 Chap 119: Không còn thời gian
120 Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121 Lời cảm ơn
Chapter

Updated 121 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ
2
Chương 2: Gặp gỡ (2)
3
Chương 3: Gặp gỡ (3)
4
Chương 4: Gặp gỡ (4)
5
Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6
Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7
Chương 7: Cảnh đại phu
8
Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9
Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10
Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11
Chương 11: Tử Chiến
12
Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13
Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14
Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15
Chương 15: Kết bái huynh muội*
16
Chương 16: Hồi kinh
17
Chương 17: Gia Luật Tuấn
18
Chap 18: Bệnh rồi sao?
19
Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20
Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21
Chap 21: Tết đến xuân về
22
Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23
Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24
Chap 24: Tử đằng khai hoa
25
Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26
Chap 26: Ai là Giang Ý?
27
Chap 27: Là cùng một người
28
Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29
Chap 29: Mật thám?
30
Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31
Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32
Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33
Chap 33: Mật các ta tới đây
34
Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35
Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36
Chap 36: Dịch dung thuật
37
Chap 37: Đa tạ nhé!
38
Chap 38: Hắn...thật đẹp
39
Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40
Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41
Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42
Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43
Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44
Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45
Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46
Chap 46: Dùng não nói chuyện
47
Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48
Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49
Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50
Chap 50: Giao đấu
51
Chap 51: Trúng độc
52
Chap 52: Hàn độc
53
Chap 53: Phát tác
54
Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55
Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56
Chap 56: Khương quốc có biến
57
Chap 57: Lăng ca ca
58
Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59
Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60
Chap 60: Tiết học đầu tiên
61
Chap 61: Tiểu thư lại không về
62
Chap 62: Về nhà
63
Chap 63: Bận!
64
Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65
Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66
Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67
Chap 67: Khương quốc sắp tới
68
Chap 68
69
Chap 69: Người ta yêu
70
Chap 70: Lạc Hi
71
Chap 71: Đã lập
72
Chap 72: Lên đường thuận lợi
73
Chap 73: Lục Ninh
74
Chap 74: Kế sách
75
Chap 75: Truyền tin
76
Chap 76: mật thám chết rồi
77
Chap 77: Thái Nguyên phản công
78
Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79
Chap 79: Hạ dược
80
Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81
Chap 81: Vũ nữ
82
Chap 82
83
Chap 83: Đại chiến
84
Chap 84: Kết thúc
85
Chap 85: Về An quốc
86
Chap 86
87
Chap 87: Đi Giang Nam
88
Chap 88
89
Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90
Chap 90
91
Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92
Chap 92
93
Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94
Chap 94: Từ biệt
95
Chap 95
96
Chap 96: Đại hôn
97
Chap 97
98
Chap 98: Lên đường
99
Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100
Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101
Chap 101: Trồng cho muội
102
Chap 102
103
Chap 103: Muội...xin lỗi
104
Chap 104: Không phải việc của cô
105
Chap 105: Về rồi sao
106
Chap 106: Cô gì mà cô
107
Chap 107: Ba năm?
108
Chap 108: Hạ quốc ???
109
Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110
Chap 110: Yến tiệc
111
Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112
Chap 112: Nếu ta không trở về...
113
Chap 113: Xuất cung
114
Chap 114: A Minh?
115
Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116
Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117
Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118
Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119
Chap 119: Không còn thời gian
120
Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121
Lời cảm ơn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play