Chương 16: Hồi kinh

- Tử An còn là người đặc biệt nhất con từng gặp.

Mọi người quay đầu lại, thấy Cảnh Hi đang đứng cách đó không xa, đôi mắt nàng long lanh, đẫm lệ. Nàng từ từ tiến lại gần, ngay cả áo khoác cũng chưa kịp khoác, giày cũng chưa kịp xỏ. Nàng nghe thấy tiếng nổ tí tách từ những cành củi cháy dở, mùi khói bay sộc thẳng vào mũi, nên vội vàng chạy ra.

- Hi nhi tỉnh rồi à? - Mục tướng ân cần hỏi thăm\, giọng trầm buồn.

- Dạ\, bá phụ. - Nàng khẽ đáp\, giọng nghẹn ngào.

- Ta sẽ đem nó về kinh thành\, chôn cất ở gần cây tử đằng ngoài thành\, nơi hai đứa thường xuyên lui tới\, con muốn gặp nó cũng tiện hơn. Còn nữa\, hai phong thư này\, Tử An dặn hạ nhân đưa cho con một bức\, Vân Lăng một bức. - Mục tướng lấy trong tay áo ra hai phong thư\, đưa cho Cảnh Hi và Vân Lăng\, rồi nói tiếp: - Nó dặn qua năm mới thì hai đứa mới được mở thư ra đọc. Lần cuối cùng An nhi quay về kinh thành là xin viện binh\, lúc đó nó có lên chùa xin một quẻ bói\, sư thầy ở đó nói An nhi sống không quá mười tám tuổi… - Mục tướng dừng lại một lát\, rồi nói tiếp: - Sư thầy còn nói nhân duyên hiện tại của nó chỉ là hữu duyên vô phận. Cho nên Hi nhi đừng tự trách bản thân\, có hai người khiến nó không yên tâm nhất trên đời này\, một là lão già đang đứng ở đây\, hai chính là Hi nhi.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn trời, cố kìm nén những giọt lệ chực trào:

- Con biết rồi\, bá phụ.

Tại chốn hoàng cung

- Tham kiến phụ hoàng. - Vị thái tử chắp tay hành lễ.

Hôm nay hắn mặc một bộ y phục màu xanh dương, bên ngoài khoác chiếc áo lông sói màu xám, tôn lên vẻ đẹp tuấn tú, pha lẫn chút gian xảo.

- Miễn lễ! - Hoàng thượng ngồi trên long ỷ\, tay cầm tấu chương\, ánh mắt chăm chú.

- Phụ hoàng cho gọi nhi thần\, không biết là vì chuyện gì?

- Ta đã hạ thánh chỉ cho đám người Mục Khởi hôm nay xuất binh về kinh\, ta gọi con tới để con nghĩ phần thưởng cho họ. - Tay của vị hoàng thượng vẫn lật giở tấu chương\, xem đi xem lại.

- Nhi thần nghĩ nên nghe theo ước muốn của họ. Nhi thần còn nghe nói con trai Mục tướng...

- Ta định phong Mục Tử An làm Phong tướng quân\, dù sao hắn cũng có công\, cũng đã tận trung với An quốc rồi.

- Phụ hoàng nói phải.

Đột nhiên, hoàng thượng gập tấu chương lại, nói:

- Còn đám người Vân Lăng đó\, trẫm nghĩ mãi cũng không biết nên cho họ chức quan gì.

- Bọn họ sẽ không đồng ý đâu\, thưa phụ hoàng. - Thái tử cúi người nói\, giọng điệu chắc chắn.

- Tại sao? Vào triều làm quan có gì không ổn? - Hoàng thượng nhíu mày\, tỏ vẻ khó hiểu.

- Chí hướng của họ không nằm trong triều đình\, chi bằng phong chức quận chúa\, thế tử cho họ.

- Để trẫm xem đã. Con lui ra đi.

Thái tử cúi người hành lễ, rồi lui ra ngoài.

- Thái tử điện hạ\, sao người lại đề xuất cho bọn họ chức thế tử với quận chúa? - Ngọc Tiêu\, vệ sĩ thân cận của thái tử\, lên tiếng\, giọng đầy thắc mắc.

- Ta muốn kỵ binh của hai võ tướng Cảnh Cơ và Mạch Du Hiệu\, thì bắt buộc phải cưới một trong hai cô con gái nhà họ. Nhưng mà Mạch Ngôn đã có ý trung nhân\, cả kinh thành đều biết\, bổn thái tử không thèm dùng đồ của người khác\, nên chỉ có Cảnh Hi là thích hợp. Nhưng gia thế của cô ta không được lớn như nhà Vân thượng thư\, cho cô ta chức quận chúa cũng là giữ thể diện cho ta.

- Vậy... điện hạ có ý trung nhân không? - Ngọc Tiêu hỏi\, ánh mắt tò mò.

Thái tử khựng lại một chút, rồi trả lời, ánh mắt xa xăm:

- Ý trung nhân của ta... chính là nha đầu không sợ trời không sợ đất đó. - Ánh mắt hắn khi nói đến vị cô nương đó\, như chứa đựng ngàn vì sao.

- Người còn nhớ cô ấy sao? Nhiều năm như vậy rồi\, khéo người ta đã quên mất người là ai\, nếu như có nhớ\, cũng không thích người. - Ngọc Tiêu lẩm bẩm.

Thái tử liếc hắn một cái, ánh mắt sắc bén:

- Tự đến Hình bộ nhận ba mươi gậy đi.

- Không phải... thái tử điện hạ... hôm qua thần vừa mới ăn hai mươi gậy\, vẫn còn đau... hôm nay lại bị nữa\, thần sẽ chết mất. - Ngọc Tiêu lẽo đẽo theo thái tử\, cầu xin\, giọng đầy thảm thiết.

Bên phía Mục tướng, họ đã gỡ hết lều trại, vừa khởi hành về kinh. Bởi vì trời đang vào mùa đông, thi thoảng tuyết lại rơi, nên các tiểu thư và nữ quyến được ngồi xe ngựa.

- A Hi\, bôi thuốc này vào chân đi\, lúc nãy muội không đi giày mà dám dẫm trên nền tuyết. - Mạch Ngôn lấy thuốc ra\, định ngồi xuống bôi vào chân cho Cảnh Hi.

- A tỷ\, để muội tự làm\, tỷ nghỉ ngơi đi. - Nàng vội cầm lấy lọ thuốc\, rồi đỡ tỷ tỷ ngồi xuống ghế\, ánh mắt đầy quan tâm.

Nhạc Tiểu Miêu ở bên cạnh, đã soi gương từ lúc lên xe cho tới bây giờ, vẻ mặt chăm chú, như muốn tìm ra một tỳ vết.

- Nhạc tiểu thư\, gương sắp bị cô soi vỡ ra rồi kìa. - Mạch Ngôn chỉ vào gương\, trêu chọc.

- Cô mặc kệ ta\, ta phải thật xinh đẹp trước mặt Vân công tử. - Nhạc Tiểu Miêu đáp\, không hề để ý đến lời trêu chọc.

Cảnh Hi bật cười, sau ngày hôm đó, đây là lần đầu tiên nàng cười tươi như vậy.

- A Hi\, muội cười rồi! - Mạch Ngôn reo lên\, ánh mắt ngạc nhiên.

Cảnh Hi bất giác đưa tay lên sờ thử mặt mình, như không tin vào điều đó.

- A muội muội của ta cười lên thật đẹp\, đẹp hơn hoa nở! - Mạch Ngôn ôm lấy cánh tay nàng\, rồi dựa đầu vào vai nàng\, giọng đầy vui mừng.

- Làm như có mình cô ta biết cười vậy. Bổn tiểu thư cười còn đẹp hơn. - Nhạc Tiểu Miêu bĩu môi\, chế giễu\, ánh mắt không phục.

- Cô biết cười\, nhưng muội muội ta cười đẹp nhất. Ta cứ khen\, cô làm gì được ta\, đánh ta đi. - Mạch Ngôn lè lưỡi ra\, chọc tức cô nàng.

Nhạc Tiểu Miêu tức đến đỏ cả mặt, nghiến răng nghiến lợi:

- Được\, ta không thèm chấp với cô!

- Được rồi\, tức giận mau có nếp nhăn lắm đó. - Cảnh Hi lên tiếng\, hòa giải\, giọng đầy trêu chọc.

- Cô! - Nhạc Tiểu Miêu tức không nói nên lời\, chỉ hậm hực quay mặt đi.

Vân Dật và Vân Lăng cưỡi ngựa ở bên ngoài, cũng đang tán dóc, giọng nói hòa lẫn vào tiếng vó ngựa.

- Ca\, tại sao tướng quân lại cho ba vị thần này ngồi chung một xe ngựa vậy\, lỡ may xe ngựa bốc khói thì sao? - Vân Dật hỏi\, ánh mắt đầy tò mò.

- Đệ còn nói nữa\, là đầu đệ bốc khói luôn đấy. - Vân Lăng đáp\, giọng lạnh lùng\, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ bất lực.

Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ
2 Chương 2: Gặp gỡ (2)
3 Chương 3: Gặp gỡ (3)
4 Chương 4: Gặp gỡ (4)
5 Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6 Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7 Chương 7: Cảnh đại phu
8 Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9 Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10 Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11 Chương 11: Tử Chiến
12 Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13 Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14 Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15 Chương 15: Kết bái huynh muội*
16 Chương 16: Hồi kinh
17 Chương 17: Gia Luật Tuấn
18 Chap 18: Bệnh rồi sao?
19 Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20 Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21 Chap 21: Tết đến xuân về
22 Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23 Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24 Chap 24: Tử đằng khai hoa
25 Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26 Chap 26: Ai là Giang Ý?
27 Chap 27: Là cùng một người
28 Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29 Chap 29: Mật thám?
30 Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31 Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32 Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33 Chap 33: Mật các ta tới đây
34 Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35 Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36 Chap 36: Dịch dung thuật
37 Chap 37: Đa tạ nhé!
38 Chap 38: Hắn...thật đẹp
39 Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40 Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41 Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42 Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43 Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44 Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45 Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46 Chap 46: Dùng não nói chuyện
47 Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48 Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49 Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50 Chap 50: Giao đấu
51 Chap 51: Trúng độc
52 Chap 52: Hàn độc
53 Chap 53: Phát tác
54 Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55 Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56 Chap 56: Khương quốc có biến
57 Chap 57: Lăng ca ca
58 Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59 Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60 Chap 60: Tiết học đầu tiên
61 Chap 61: Tiểu thư lại không về
62 Chap 62: Về nhà
63 Chap 63: Bận!
64 Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65 Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66 Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67 Chap 67: Khương quốc sắp tới
68 Chap 68
69 Chap 69: Người ta yêu
70 Chap 70: Lạc Hi
71 Chap 71: Đã lập
72 Chap 72: Lên đường thuận lợi
73 Chap 73: Lục Ninh
74 Chap 74: Kế sách
75 Chap 75: Truyền tin
76 Chap 76: mật thám chết rồi
77 Chap 77: Thái Nguyên phản công
78 Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79 Chap 79: Hạ dược
80 Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81 Chap 81: Vũ nữ
82 Chap 82
83 Chap 83: Đại chiến
84 Chap 84: Kết thúc
85 Chap 85: Về An quốc
86 Chap 86
87 Chap 87: Đi Giang Nam
88 Chap 88
89 Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90 Chap 90
91 Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92 Chap 92
93 Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94 Chap 94: Từ biệt
95 Chap 95
96 Chap 96: Đại hôn
97 Chap 97
98 Chap 98: Lên đường
99 Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100 Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101 Chap 101: Trồng cho muội
102 Chap 102
103 Chap 103: Muội...xin lỗi
104 Chap 104: Không phải việc của cô
105 Chap 105: Về rồi sao
106 Chap 106: Cô gì mà cô
107 Chap 107: Ba năm?
108 Chap 108: Hạ quốc ???
109 Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110 Chap 110: Yến tiệc
111 Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112 Chap 112: Nếu ta không trở về...
113 Chap 113: Xuất cung
114 Chap 114: A Minh?
115 Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116 Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117 Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118 Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119 Chap 119: Không còn thời gian
120 Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121 Lời cảm ơn
Chapter

Updated 121 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ
2
Chương 2: Gặp gỡ (2)
3
Chương 3: Gặp gỡ (3)
4
Chương 4: Gặp gỡ (4)
5
Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6
Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7
Chương 7: Cảnh đại phu
8
Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9
Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10
Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11
Chương 11: Tử Chiến
12
Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13
Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14
Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15
Chương 15: Kết bái huynh muội*
16
Chương 16: Hồi kinh
17
Chương 17: Gia Luật Tuấn
18
Chap 18: Bệnh rồi sao?
19
Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20
Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21
Chap 21: Tết đến xuân về
22
Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23
Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24
Chap 24: Tử đằng khai hoa
25
Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26
Chap 26: Ai là Giang Ý?
27
Chap 27: Là cùng một người
28
Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29
Chap 29: Mật thám?
30
Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31
Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32
Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33
Chap 33: Mật các ta tới đây
34
Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35
Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36
Chap 36: Dịch dung thuật
37
Chap 37: Đa tạ nhé!
38
Chap 38: Hắn...thật đẹp
39
Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40
Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41
Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42
Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43
Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44
Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45
Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46
Chap 46: Dùng não nói chuyện
47
Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48
Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49
Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50
Chap 50: Giao đấu
51
Chap 51: Trúng độc
52
Chap 52: Hàn độc
53
Chap 53: Phát tác
54
Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55
Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56
Chap 56: Khương quốc có biến
57
Chap 57: Lăng ca ca
58
Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59
Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60
Chap 60: Tiết học đầu tiên
61
Chap 61: Tiểu thư lại không về
62
Chap 62: Về nhà
63
Chap 63: Bận!
64
Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65
Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66
Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67
Chap 67: Khương quốc sắp tới
68
Chap 68
69
Chap 69: Người ta yêu
70
Chap 70: Lạc Hi
71
Chap 71: Đã lập
72
Chap 72: Lên đường thuận lợi
73
Chap 73: Lục Ninh
74
Chap 74: Kế sách
75
Chap 75: Truyền tin
76
Chap 76: mật thám chết rồi
77
Chap 77: Thái Nguyên phản công
78
Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79
Chap 79: Hạ dược
80
Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81
Chap 81: Vũ nữ
82
Chap 82
83
Chap 83: Đại chiến
84
Chap 84: Kết thúc
85
Chap 85: Về An quốc
86
Chap 86
87
Chap 87: Đi Giang Nam
88
Chap 88
89
Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90
Chap 90
91
Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92
Chap 92
93
Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94
Chap 94: Từ biệt
95
Chap 95
96
Chap 96: Đại hôn
97
Chap 97
98
Chap 98: Lên đường
99
Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100
Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101
Chap 101: Trồng cho muội
102
Chap 102
103
Chap 103: Muội...xin lỗi
104
Chap 104: Không phải việc của cô
105
Chap 105: Về rồi sao
106
Chap 106: Cô gì mà cô
107
Chap 107: Ba năm?
108
Chap 108: Hạ quốc ???
109
Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110
Chap 110: Yến tiệc
111
Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112
Chap 112: Nếu ta không trở về...
113
Chap 113: Xuất cung
114
Chap 114: A Minh?
115
Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116
Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117
Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118
Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119
Chap 119: Không còn thời gian
120
Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121
Lời cảm ơn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play