- Tử An còn là người đặc biệt nhất con từng gặp.
Mọi người quay đầu lại, thấy Cảnh Hi đang đứng cách đó không xa, đôi mắt nàng long lanh, đẫm lệ. Nàng từ từ tiến lại gần, ngay cả áo khoác cũng chưa kịp khoác, giày cũng chưa kịp xỏ. Nàng nghe thấy tiếng nổ tí tách từ những cành củi cháy dở, mùi khói bay sộc thẳng vào mũi, nên vội vàng chạy ra.
- Hi nhi tỉnh rồi à? - Mục tướng ân cần hỏi thăm\, giọng trầm buồn.
- Dạ\, bá phụ. - Nàng khẽ đáp\, giọng nghẹn ngào.
- Ta sẽ đem nó về kinh thành\, chôn cất ở gần cây tử đằng ngoài thành\, nơi hai đứa thường xuyên lui tới\, con muốn gặp nó cũng tiện hơn. Còn nữa\, hai phong thư này\, Tử An dặn hạ nhân đưa cho con một bức\, Vân Lăng một bức. - Mục tướng lấy trong tay áo ra hai phong thư\, đưa cho Cảnh Hi và Vân Lăng\, rồi nói tiếp: - Nó dặn qua năm mới thì hai đứa mới được mở thư ra đọc. Lần cuối cùng An nhi quay về kinh thành là xin viện binh\, lúc đó nó có lên chùa xin một quẻ bói\, sư thầy ở đó nói An nhi sống không quá mười tám tuổi… - Mục tướng dừng lại một lát\, rồi nói tiếp: - Sư thầy còn nói nhân duyên hiện tại của nó chỉ là hữu duyên vô phận. Cho nên Hi nhi đừng tự trách bản thân\, có hai người khiến nó không yên tâm nhất trên đời này\, một là lão già đang đứng ở đây\, hai chính là Hi nhi.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn trời, cố kìm nén những giọt lệ chực trào:
- Con biết rồi\, bá phụ.
Tại chốn hoàng cung
- Tham kiến phụ hoàng. - Vị thái tử chắp tay hành lễ.
Hôm nay hắn mặc một bộ y phục màu xanh dương, bên ngoài khoác chiếc áo lông sói màu xám, tôn lên vẻ đẹp tuấn tú, pha lẫn chút gian xảo.
- Miễn lễ! - Hoàng thượng ngồi trên long ỷ\, tay cầm tấu chương\, ánh mắt chăm chú.
- Phụ hoàng cho gọi nhi thần\, không biết là vì chuyện gì?
- Ta đã hạ thánh chỉ cho đám người Mục Khởi hôm nay xuất binh về kinh\, ta gọi con tới để con nghĩ phần thưởng cho họ. - Tay của vị hoàng thượng vẫn lật giở tấu chương\, xem đi xem lại.
- Nhi thần nghĩ nên nghe theo ước muốn của họ. Nhi thần còn nghe nói con trai Mục tướng...
- Ta định phong Mục Tử An làm Phong tướng quân\, dù sao hắn cũng có công\, cũng đã tận trung với An quốc rồi.
- Phụ hoàng nói phải.
Đột nhiên, hoàng thượng gập tấu chương lại, nói:
- Còn đám người Vân Lăng đó\, trẫm nghĩ mãi cũng không biết nên cho họ chức quan gì.
- Bọn họ sẽ không đồng ý đâu\, thưa phụ hoàng. - Thái tử cúi người nói\, giọng điệu chắc chắn.
- Tại sao? Vào triều làm quan có gì không ổn? - Hoàng thượng nhíu mày\, tỏ vẻ khó hiểu.
- Chí hướng của họ không nằm trong triều đình\, chi bằng phong chức quận chúa\, thế tử cho họ.
- Để trẫm xem đã. Con lui ra đi.
Thái tử cúi người hành lễ, rồi lui ra ngoài.
- Thái tử điện hạ\, sao người lại đề xuất cho bọn họ chức thế tử với quận chúa? - Ngọc Tiêu\, vệ sĩ thân cận của thái tử\, lên tiếng\, giọng đầy thắc mắc.
- Ta muốn kỵ binh của hai võ tướng Cảnh Cơ và Mạch Du Hiệu\, thì bắt buộc phải cưới một trong hai cô con gái nhà họ. Nhưng mà Mạch Ngôn đã có ý trung nhân\, cả kinh thành đều biết\, bổn thái tử không thèm dùng đồ của người khác\, nên chỉ có Cảnh Hi là thích hợp. Nhưng gia thế của cô ta không được lớn như nhà Vân thượng thư\, cho cô ta chức quận chúa cũng là giữ thể diện cho ta.
- Vậy... điện hạ có ý trung nhân không? - Ngọc Tiêu hỏi\, ánh mắt tò mò.
Thái tử khựng lại một chút, rồi trả lời, ánh mắt xa xăm:
- Ý trung nhân của ta... chính là nha đầu không sợ trời không sợ đất đó. - Ánh mắt hắn khi nói đến vị cô nương đó\, như chứa đựng ngàn vì sao.
- Người còn nhớ cô ấy sao? Nhiều năm như vậy rồi\, khéo người ta đã quên mất người là ai\, nếu như có nhớ\, cũng không thích người. - Ngọc Tiêu lẩm bẩm.
Thái tử liếc hắn một cái, ánh mắt sắc bén:
- Tự đến Hình bộ nhận ba mươi gậy đi.
- Không phải... thái tử điện hạ... hôm qua thần vừa mới ăn hai mươi gậy\, vẫn còn đau... hôm nay lại bị nữa\, thần sẽ chết mất. - Ngọc Tiêu lẽo đẽo theo thái tử\, cầu xin\, giọng đầy thảm thiết.
Bên phía Mục tướng, họ đã gỡ hết lều trại, vừa khởi hành về kinh. Bởi vì trời đang vào mùa đông, thi thoảng tuyết lại rơi, nên các tiểu thư và nữ quyến được ngồi xe ngựa.
- A Hi\, bôi thuốc này vào chân đi\, lúc nãy muội không đi giày mà dám dẫm trên nền tuyết. - Mạch Ngôn lấy thuốc ra\, định ngồi xuống bôi vào chân cho Cảnh Hi.
- A tỷ\, để muội tự làm\, tỷ nghỉ ngơi đi. - Nàng vội cầm lấy lọ thuốc\, rồi đỡ tỷ tỷ ngồi xuống ghế\, ánh mắt đầy quan tâm.
Nhạc Tiểu Miêu ở bên cạnh, đã soi gương từ lúc lên xe cho tới bây giờ, vẻ mặt chăm chú, như muốn tìm ra một tỳ vết.
- Nhạc tiểu thư\, gương sắp bị cô soi vỡ ra rồi kìa. - Mạch Ngôn chỉ vào gương\, trêu chọc.
- Cô mặc kệ ta\, ta phải thật xinh đẹp trước mặt Vân công tử. - Nhạc Tiểu Miêu đáp\, không hề để ý đến lời trêu chọc.
Cảnh Hi bật cười, sau ngày hôm đó, đây là lần đầu tiên nàng cười tươi như vậy.
- A Hi\, muội cười rồi! - Mạch Ngôn reo lên\, ánh mắt ngạc nhiên.
Cảnh Hi bất giác đưa tay lên sờ thử mặt mình, như không tin vào điều đó.
- A muội muội của ta cười lên thật đẹp\, đẹp hơn hoa nở! - Mạch Ngôn ôm lấy cánh tay nàng\, rồi dựa đầu vào vai nàng\, giọng đầy vui mừng.
- Làm như có mình cô ta biết cười vậy. Bổn tiểu thư cười còn đẹp hơn. - Nhạc Tiểu Miêu bĩu môi\, chế giễu\, ánh mắt không phục.
- Cô biết cười\, nhưng muội muội ta cười đẹp nhất. Ta cứ khen\, cô làm gì được ta\, đánh ta đi. - Mạch Ngôn lè lưỡi ra\, chọc tức cô nàng.
Nhạc Tiểu Miêu tức đến đỏ cả mặt, nghiến răng nghiến lợi:
- Được\, ta không thèm chấp với cô!
- Được rồi\, tức giận mau có nếp nhăn lắm đó. - Cảnh Hi lên tiếng\, hòa giải\, giọng đầy trêu chọc.
- Cô! - Nhạc Tiểu Miêu tức không nói nên lời\, chỉ hậm hực quay mặt đi.
Vân Dật và Vân Lăng cưỡi ngựa ở bên ngoài, cũng đang tán dóc, giọng nói hòa lẫn vào tiếng vó ngựa.
- Ca\, tại sao tướng quân lại cho ba vị thần này ngồi chung một xe ngựa vậy\, lỡ may xe ngựa bốc khói thì sao? - Vân Dật hỏi\, ánh mắt đầy tò mò.
- Đệ còn nói nữa\, là đầu đệ bốc khói luôn đấy. - Vân Lăng đáp\, giọng lạnh lùng\, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ bất lực.
Updated 121 Episodes
Comments