Ba người còn lại đều giật mình khi nghe tiếng nàng.
- Cô tỉnh lúc nào vậy? - Vân Dật ngạc nhiên hỏi\, ánh mắt vẫn còn chút hoang mang. - Làm ta hết hồn\, ca ca của ta còn hết hồn hơn.
Nàng vỗ vai Vân Lăng, khẽ nói:
- Thả ta xuống đi.
Vân Lăng nghe theo, nhẹ nhàng đặt nàng xuống nền tuyết trắng xóa.
- Nào\, A Hi\, ô của muội. - Mạch Ngôn đưa cho nàng chiếc ô giấy dầu\, vẽ hình hoa mai đỏ thắm\, nổi bật trên nền tuyết trắng.
- Đa tạ a tỷ. - Cảnh Hi bung ô\, những bông tuyết trắng muốt đậu trên tán ô\, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng\, buồn thương. Bọn họ cùng nhau bước về phía trước.
- Ta tỉnh dậy lúc mà Vân Dật nói cái gì mà... muốn cùng nhau trải qua khó khăn gì gì đó.
- Ta nói không đúng sao? - Hắn ngập ngừng một chút\, rồi lí nhí nói tiếp: - Ca của ta đợi ngày được đi cùng cô lâu lắm rồi.
- Nói gì vậy\, nói to lên\, tiếng gió còn to hơn giọng huynh. - Cảnh Hi nhăn mặt nói\, cố gắng nghe rõ lời Vân Dật.
- Hay là như vầy đi\, hôm nay là đầu tháng\, thời tiết lại đẹp\, chúng ta kết nghĩa huynh muội được không? - Mạch Ngôn đề nghị\, ánh mắt lấp lánh như ánh sao đêm.
- Ca\, huynh thấy thế nào? - Vân Dật quay sang hỏi Vân Lăng\, ánh mắt chờ mong.
- Ta nghe theo mọi người. - Vân Lăng khẽ đáp\, giọng trầm ấm như tiếng gió thổi qua rừng thông. Y tuy ít lời\, bề ngoài có phần lạnh lùng\, nhưng lại rất chiều chuộng đệ đệ và "người khác".
- Vậy được\, tại đây luôn\, không cần đợi về đến doanh trại. - Cảnh Hi bật cười\, tán thành ý kiến của Mạch Ngôn.
Bọn họ quỳ xuống trên nền tuyết trắng xóa, bóng dáng đổ dài về phía trước, tà áo khẽ bay trong gió lạnh.
- Nguyệt lượng soi sáng\, thiên địa chứng giám\, ta\, Cảnh Hi.
- Vân Lăng.
- Mạch Ngôn.
- Vân Dật.
Cảnh Hi tiếp lời:
- Gia Bình(*) ngày mùng hai\, tại nơi này...
Cả bốn người đồng thanh:
- Kết bái huynh muội\, nguyện nửa đời còn lại cùng nhau vượt qua khó khăn\, từ lúc loạn lạc đến khi cùng ngắm thái bình thịnh thế.
Sau đó, họ cúi người bái tạ trời đất.
- Xong rồi. Từ nay về sau\, chúng ta là người một nhà. - Khuôn mặt Mạch Ngôn rạng rỡ niềm vui\, đôi mắt ánh lên vẻ hạnh phúc.
- Kết bái rồi\, thì chúng ta cũng phải có quy tắc chứ nhỉ? - Cảnh Hi khẽ nói\, ánh mắt nhìn mọi người\, ẩn chứa sự nghiêm túc.
Vân Lăng quay sang nhìn nàng, còn hai người kia thì đồng thanh hỏi:
- Quy tắc gì?
Nàng vỗ vai Vân Lăng:
- Huynh là người đáng tin nhất ở đây\, huynh nói đi.
Lúc đầu, y có chút bất ngờ, suy nghĩ một lúc, rồi cũng đưa ra ý kiến:
- Ta nghĩ là cả bốn người chúng ta đều muốn vào mật các\, vậy thì... quy tắc sẽ là tính mạng là quan trọng nhất\, còn có không được làm hại người vô tội.
Cảnh Hi gật đầu tán thành:
- Chúng ta phải bảo vệ tính mạng chu toàn cho bản thân và cả những người khác.
Vân Dật và Mạch Ngôn nhìn nhau, hiểu ý Cảnh Hi, rồi cũng gật đầu đồng ý.
- Được rồi\, mau về thôi\, ngày mai chúng ta còn phải lên đường về kinh thành. - Vân Lăng thở dài nói\, ánh mắt nhìn về phía xa xăm.
- Được. - Bọn họ đồng thanh đáp lời\, rồi cùng nhau tiến về doanh trại\, bóng dáng hòa vào màn tuyết trắng xóa.
Tuyết rơi về đêm mỗi lúc một dày, gió lạnh cũng thi nhau thổi tới, rít gào qua những cành cây khẳng khiu. Trong lều đốt than sưởi, nhưng vẫn không ngăn nổi cái lạnh thấu xương.
- A Hi\, uống xong… - Mạch Ngôn bê vào một bát thuốc cho Cảnh Hi\, nhưng chưa kịp nói hết\, đã thấy muội muội lăn ra ngủ\, gương mặt thanh tú vùi vào gối.
Nàng tiến đến, đắp lại chăn cho muội muội, khẽ nói:
- Thôi vậy\, để sáng sớm mai ta nấu bát khác cho muội. Ngủ một giấc thật ngon\, mai tỉnh dậy lại làm một Cảnh Hi vô lo vô nghĩ\, cả ngày chạy theo tỷ tỷ nha.
Trời còn chưa sáng, những binh lính đã dọn bớt đồ đạc, chuẩn bị vận chuyển. Còn về thi thể của Tử An, được hỏa thiêu ngay tại nơi này, sau đó đem tro cốt về kinh thành chôn cất, dù sao đó cũng là nơi huynh ấy sinh ra và lớn lên.
- A Ngôn\, muội chắc chắn không kêu Cảnh Hi dậy chứ? - Vân Dật dè dặt hỏi\, nhìn về phía chiếc lều\, ánh mắt đầy lo lắng.
Mạch Ngôn lắc đầu:
- Muội ấy tinh thần không ổn định\, không chịu được đâu. Ta biết làm vậy là có lỗi với muội ấy\, nhưng ta cũng không thể trơ mắt nhìn muội ấy ngày ngày đau khổ.
Vân Dật thở hắt ra một hơi, rồi im lặng đứng cạnh Mạch Ngôn, nhìn về phía đống lửa đang bùng cháy.
- Bắt đầu.
Mục tướng quân ra lệnh, giọng khàn đặc, đầy đau thương. Hai người lính cầm đuốc châm vào đống củi, ngọn lửa bùng lên, liếm láp những thân gỗ, hắt lên khuôn mặt hốc hác, tiều tụy của Mục tướng quân. Chứng kiến cảnh con trai ngã xuống ngay trước mắt, không thể làm gì được, giờ đây lại chứng kiến thi thể con trai hóa thành tro bụi, nỗi đau mất con không ai có thể thấu hiểu được. Khoảng thời gian này, Mục tướng quân đã tiều tụy đi nhiều, những sợi tóc bạc ngày càng nhiều, hằn sâu trên gương mặt những nếp nhăn của sự đau khổ.
- Mục bá bá\, sau khi về kinh thành\, người nên nghỉ ngơi một khoảng thời gian\, sức khỏe của… - Mạch Ngôn chưa nói xong\, đã bị Mục tướng quân ngăn lại\, ánh mắt ông nhìn nàng\, ẩn chứa sự đau thương tột cùng.
- Ngôn nhi cũng cùng với An nhi lớn lên từ nhỏ\, đúng không?
Mạch Ngôn gật đầu, giọng nghẹn ngào:
- Con\, A Hi\, Tử An ca\, còn có cả ca ca ruột của con\, đều cùng nhau lớn lên dưới sự chăm sóc của trưởng bối ba nhà.
Mục tướng quân gật đầu, rồi nói tiếp:
- An nhi còn chơi thân với Vân Lăng\, Vân Dật nữa\, đúng không?
Vân Lăng lên tiếng, giọng trầm buồn:
- Đúng.
- Mấy đứa nói xem\, An nhi là một người thế nào? Có phải là một đứa con ngoan\, một người bằng hữu tốt không? Tại sao nó mới chỉ mười tám tuổi\, đã phải kết thúc sinh mệnh? Thằng bé còn cả một con đường dài nở đầy hoa chờ nó phía trước mà. - Nước mắt của Mục tướng quân cứ thế rơi xuống\, lăn dài trên gò má\, thấm vào lớp áo choàng lông cáo.
- Mục Tử An là một người con ngoan\, hắn đối với tướng quân rất tốt. Mục Tử An cũng là một người bạn tốt\, sẵn sàng giúp đỡ mọi người\, là một người hào sảng\, nghĩa khí. - Ánh mắt Vân Lăng nhìn về phía linh cữu đang cháy dần\, những ngọn lửa đỏ rực nhảy múa trong đêm tối\, hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của y\, tạo nên một vẻ đẹp bi tráng.
(*) Gia bình: tên gọi tháng 12 có nghĩa là bình an và hạnh phúc
Updated 121 Episodes
Comments