Chương 17: Gia Luật Tuấn

Vân Dật rùng mình, quay đầu lại nhìn xe ngựa chở ba vị cô nương. Tiếng cười nói lanh lảnh vọng ra từ bên trong, hòa cùng tiếng vó ngựa lộc cộc trên con đường mòn phủ đầy tuyết trắng.

- Thật đáng sợ! - Y lẩm bẩm\, ánh mắt thoáng vẻ kinh hãi.

Vân Lăng chỉ biết lắc đầu, thở dài bất lực. Gió đông rít từng cơn, thổi tung những bông tuyết trắng xóa, phủ lên mái tóc đen nhánh của y một lớp áo choàng mỏng manh.

Tại Khương Quốc

Sau trận tử chiến đó, quân Khương thua trận, Tư Mã Luật Cơ bỏ mạng tại đất An. Thái tử Khương quốc - Gia Luật Tuấn, dẫn đại quân trở về vương cung đặt tại Thượng Kinh Lâm Hoàng Phủ. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, những đám mây ửng hồng trôi bồng bềnh trên nền trời xanh thẫm.

Tư Mã Luật Cơ vốn là thuộc hạ dưới trướng của Gia Luật Trọng Nguyên - đệ đệ ruột của Gia Luật Trực Lỗ Cổ, tức là hoàng thái thúc của Gia Luật Tuấn.

Sau khi Gia Luật Trực Lỗ Cổ mất, Gia Luật Trọng Nguyên luôn ấp ủ dã tâm soán ngôi vị vua hiện tại là Khuất Xuất Luật (hắn có được ngai vàng cũng là nhờ cướp ngôi mà thành). Trọng Nguyên cài Tư Mã Luật Cơ vào trong quân đội, để thám thính tình hình quân sự và nắm giữ một lượng lớn binh lính. Lần này, Gia Luật Tuấn được dẫn binh đánh trận, là vì vương thượng muốn chặt đứt một cánh tay đắc lực của Trọng Nguyên. Tính cách Tư Mã Luật Cơ lỗ mãng, háo thắng, nên chỉ cần một đòn công kích từ phía thái tử, hắn có thể hoàn toàn tự chui đầu vào lưới. Gia Luật Tuấn chặt đứt đi một cánh tay của Trọng Nguyên, chính là công khai đối đầu, nếu Tuấn muốn báo thù cho ngoại tổ phụ quá cố, thì bước đầu phải diệt trừ vị hoàng thái thúc đầy dã tâm này.

- Mẫu hậu\, ca ca của con dẫn đại quân trở về rồi! - Vị công chúa chạy vào phòng của mẫu hậu\, reo lên\, ánh mắt rạng rỡ như ánh bình minh.

Bên ngoài cửa sổ, những cành liễu rũ mình trong gió, lay động nhẹ nhàng.

Nét mặt của vị vương hậu bỗng trở nên tươi tắn hơn, đôi mắt ánh lên niềm vui khôn tả, như những vì sao lấp lánh trong đêm tối.

- Tuấn nhi về rồi ư?

- Đúng vậy!

- Mau... người đâu\, đi... đi làm mấy món mà Thái tử thích ăn. - Vương hậu mừng rỡ sai người hầu\, giọng nói run run vì xúc động\, như tiếng chuông ngân vang trong sương sớm.

- Ca ca còn phải đến gặp phụ vương nữa\, người cứ bình tĩnh. - Vị công chúa đỡ vương hậu ngồi xuống ghế\, khẽ cười\, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa đào nở rộ.

- Con không hiểu\, ca ca con đi liền mấy tháng\, ta còn lo nó xảy ra chuyện. - Vương hậu thở dài\, ánh mắt vẫn còn chút lo lắng\, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ.

- Ca ca là nam nhân giỏi nhất Khương quốc\, làm sao có thể xảy ra chuyện được chứ. - Vẻ mặt tự hào của công chúa\, khiến ai nhìn vào cũng biết cô đặc biệt ngưỡng mộ ca ca của mình\, như một đóa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời.

Bên phía vương thượng, Gia Luật Tuấn sau khi trở về, liền đến gặp mặt vương thượng. Trong đại điện, ánh nến lung linh, hắt lên những bức tranh sơn thủy trên tường, tạo nên một khung cảnh uy nghiêm, tĩnh lặng.

- Tham kiến phụ vương. - Hắn đặt tay phải lên ngực trái\, rồi cúi người hành lễ\, giọng điệu cung kính nhưng xa cách\, như một con chim ưng kiêu hãnh.

- Qua đây ngồi đi. - Vương thượng chỉ tay vào chiếc ghế trống\, ánh mắt dò xét\, như muốn nhìn thấu tâm can con trai.

- Không cần đâu\, con còn phải tới gặp mẫu hậu. - Thái tử thẳng thừng từ chối\, không hề nể nang\, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết.

Nét mặt của vương thượng cứng đờ, nhưng ngay sau đó liền lấy lại vẻ bình tĩnh như mọi ngày:

- Bên phía hoàng thái thúc của con sao rồi?

- Thuộc hạ của hoàng thái thúc tử trận trong tay nữ tướng của An quốc\, tất nhiên thái thúc phải biết đầu tiên\, hơn nữa còn biết rất rõ. - Thái tử đáp\, giọng điệu lạnh lùng như lưỡi dao sắc bén.

- Hắn có dự tính gì không? - Vương thượng hỏi\, ánh mắt sắc bén\, như muốn xuyên thủng màn đêm.

- Có lẽ thời gian này thì không.

Vương thượng thở dài, phất tay cho qua, ánh mắt đầy mệt mỏi:

- Được rồi. Con đến gặp vương hậu đi. Bà ấy nhớ con lắm.

Gia Luật Tuấn hành lễ, rồi đi thẳng ra ngoài. Cha con hắn vốn không hòa thuận.Từ trước đến nay, bắt đầu từ khi hắn có nhận thức, mẫu hậu đã nói cho hắn biết, vương thượng chính là kẻ thù giết ông ngoại.

Bên ngoài hành lang, những ngọn đèn lồng đỏ rực, thắp sáng con đường dài hun hút.

- Thái… - Người hầu canh cửa lên tiếng chào\, nhưng thái tử ra hiệu im lặng.

Hắn rón rén đi vào phòng, muốn tạo bất ngờ cho mẫu hậu.

- Mẫu hậu\, con về rồi. - Vẻ mặt hớn hở lúc gặp vương hậu\, hoàn toàn khác với lúc gặp vương thượng.

- Tuấn nhi về rồi sao? Mau lại đây ngồi. - Vương hậu vẫy tay gọi con trai\, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

- Thái tử ca ca an hảo. - Gia Luật Tư công chúa vui mừng chào hỏi\, ánh mắt lấp lánh.

- Muội học xong chưa mà đã qua đây chơi rồi? - Hắn ngồi xuống ghế\, rồi hỏi tội muội muội\, giọng điệu trách móc nhưng đầy cưng chiều.

- Mẫu hậu... người xem ca ca kìa. - Công chúa ôm tay vương hậu\, nhõng nhẽo\, làm nũng.

- Con đó\, vừa đi về đã bắt nạt muội muội rồi. - Vương hậu khẽ cười\, trách yêu con trai.

- Con bắt nạt muội ấy bao giờ? Con nhỏ này ngoài chơi ra thì không chịu làm gì hết. - Hắn cầm tách trà lên\, nhấp một ngụm\, rồi liếc nhìn muội muội.

- À ca ca\, nghe nói An quốc có hai vị nữ tướng quân ra trận hả? Bọn họ trông như thế nào vậy? - Công chúa chống cằm lên bàn\, tò mò hỏi.

- Không phải nữ tướng quân gì cả\, bọn họ là tiểu thư nhà quyền quý. Trong lần Tư Mã Luật Cơ dẫn một nghìn binh đánh thẳng vào doanh trại\, là hai bọn họ dẫn binh chặn đường\, sau đó được thăng cấp chức vị... rồi có mặt trong trận đánh cuối cùng thôi. - Thái tử giải thích\, giọng điệu có phần khinh thường.

Công chúa khoanh tay lên bàn, vẻ mặt suy tư:

- Muội nghe nói một người là cháu gái của Nhạc tướng quân tiếng tăm lừng lẫy\, một người là con gái của võ tướng\, có phải không ca ca?

- Muội nghe mấy chuyện này ở đâu? - Thái tử nhíu mày\, hỏi.

- Thì người hầu nói\, nên muội nghe được\, ca ca kể tiếp đi. - Cô chăm chú ngồi nghe\, ánh mắt đầy hứng thú.

- Một người tên Nhạc Tiểu Miêu\, một người tên Cảnh Hi. Nhạc Tiểu Miêu thì võ công cũng ổn\, nhưng so với Cảnh Hi thì còn kém. Vị Cảnh Hi này\, võ công tốt\, muội biết câu "ngọc nhuyễn hoa nhu"(*) không? Vẻ ngoài của cô ta giống như câu thành ngữ này\, nhưng bên trong lại không như thế. - Thái tử nói\, ánh mắt xa xăm.

- Hai đứa đợi đã! - Vương hậu cắt ngang cuộc trò chuyện của huynh muội bọn họ\, ánh mắt nhìn con trai\, đầy ẩn ý. - Tuấn nhi... nghe con nói\, có vẻ Cảnh Hi cô nương này rất hợp với con nhỉ? Hay là con đi cầu thân đi?

Gia Luật Tư công chúa che miệng cười, còn thái tử thì cứng miệng, không nói được lời nào.

- Không phải mẫu hậu... tại muội muội hỏi\, nên con trả lời thôi.

- Con đến tuổi thành thân rồi đấy\, còn không cưới thê tử\, tương lai chẳng ai thèm con đâu. - Vương hậu trêu chọc con trai\, ánh mắt đầy ý cười.

- Con đang còn trẻ\, không vội không vội. - Thái tử đáp\, giọng điệu có phần lúng túng.

(*): nữ nhân thanh tú và yếu đuối

Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ
2 Chương 2: Gặp gỡ (2)
3 Chương 3: Gặp gỡ (3)
4 Chương 4: Gặp gỡ (4)
5 Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6 Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7 Chương 7: Cảnh đại phu
8 Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9 Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10 Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11 Chương 11: Tử Chiến
12 Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13 Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14 Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15 Chương 15: Kết bái huynh muội*
16 Chương 16: Hồi kinh
17 Chương 17: Gia Luật Tuấn
18 Chap 18: Bệnh rồi sao?
19 Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20 Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21 Chap 21: Tết đến xuân về
22 Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23 Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24 Chap 24: Tử đằng khai hoa
25 Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26 Chap 26: Ai là Giang Ý?
27 Chap 27: Là cùng một người
28 Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29 Chap 29: Mật thám?
30 Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31 Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32 Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33 Chap 33: Mật các ta tới đây
34 Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35 Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36 Chap 36: Dịch dung thuật
37 Chap 37: Đa tạ nhé!
38 Chap 38: Hắn...thật đẹp
39 Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40 Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41 Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42 Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43 Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44 Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45 Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46 Chap 46: Dùng não nói chuyện
47 Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48 Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49 Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50 Chap 50: Giao đấu
51 Chap 51: Trúng độc
52 Chap 52: Hàn độc
53 Chap 53: Phát tác
54 Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55 Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56 Chap 56: Khương quốc có biến
57 Chap 57: Lăng ca ca
58 Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59 Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60 Chap 60: Tiết học đầu tiên
61 Chap 61: Tiểu thư lại không về
62 Chap 62: Về nhà
63 Chap 63: Bận!
64 Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65 Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66 Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67 Chap 67: Khương quốc sắp tới
68 Chap 68
69 Chap 69: Người ta yêu
70 Chap 70: Lạc Hi
71 Chap 71: Đã lập
72 Chap 72: Lên đường thuận lợi
73 Chap 73: Lục Ninh
74 Chap 74: Kế sách
75 Chap 75: Truyền tin
76 Chap 76: mật thám chết rồi
77 Chap 77: Thái Nguyên phản công
78 Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79 Chap 79: Hạ dược
80 Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81 Chap 81: Vũ nữ
82 Chap 82
83 Chap 83: Đại chiến
84 Chap 84: Kết thúc
85 Chap 85: Về An quốc
86 Chap 86
87 Chap 87: Đi Giang Nam
88 Chap 88
89 Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90 Chap 90
91 Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92 Chap 92
93 Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94 Chap 94: Từ biệt
95 Chap 95
96 Chap 96: Đại hôn
97 Chap 97
98 Chap 98: Lên đường
99 Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100 Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101 Chap 101: Trồng cho muội
102 Chap 102
103 Chap 103: Muội...xin lỗi
104 Chap 104: Không phải việc của cô
105 Chap 105: Về rồi sao
106 Chap 106: Cô gì mà cô
107 Chap 107: Ba năm?
108 Chap 108: Hạ quốc ???
109 Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110 Chap 110: Yến tiệc
111 Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112 Chap 112: Nếu ta không trở về...
113 Chap 113: Xuất cung
114 Chap 114: A Minh?
115 Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116 Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117 Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118 Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119 Chap 119: Không còn thời gian
120 Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121 Lời cảm ơn
Chapter

Updated 121 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ
2
Chương 2: Gặp gỡ (2)
3
Chương 3: Gặp gỡ (3)
4
Chương 4: Gặp gỡ (4)
5
Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6
Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7
Chương 7: Cảnh đại phu
8
Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9
Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10
Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11
Chương 11: Tử Chiến
12
Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13
Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14
Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15
Chương 15: Kết bái huynh muội*
16
Chương 16: Hồi kinh
17
Chương 17: Gia Luật Tuấn
18
Chap 18: Bệnh rồi sao?
19
Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20
Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21
Chap 21: Tết đến xuân về
22
Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23
Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24
Chap 24: Tử đằng khai hoa
25
Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26
Chap 26: Ai là Giang Ý?
27
Chap 27: Là cùng một người
28
Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29
Chap 29: Mật thám?
30
Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31
Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32
Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33
Chap 33: Mật các ta tới đây
34
Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35
Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36
Chap 36: Dịch dung thuật
37
Chap 37: Đa tạ nhé!
38
Chap 38: Hắn...thật đẹp
39
Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40
Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41
Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42
Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43
Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44
Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45
Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46
Chap 46: Dùng não nói chuyện
47
Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48
Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49
Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50
Chap 50: Giao đấu
51
Chap 51: Trúng độc
52
Chap 52: Hàn độc
53
Chap 53: Phát tác
54
Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55
Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56
Chap 56: Khương quốc có biến
57
Chap 57: Lăng ca ca
58
Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59
Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60
Chap 60: Tiết học đầu tiên
61
Chap 61: Tiểu thư lại không về
62
Chap 62: Về nhà
63
Chap 63: Bận!
64
Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65
Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66
Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67
Chap 67: Khương quốc sắp tới
68
Chap 68
69
Chap 69: Người ta yêu
70
Chap 70: Lạc Hi
71
Chap 71: Đã lập
72
Chap 72: Lên đường thuận lợi
73
Chap 73: Lục Ninh
74
Chap 74: Kế sách
75
Chap 75: Truyền tin
76
Chap 76: mật thám chết rồi
77
Chap 77: Thái Nguyên phản công
78
Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79
Chap 79: Hạ dược
80
Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81
Chap 81: Vũ nữ
82
Chap 82
83
Chap 83: Đại chiến
84
Chap 84: Kết thúc
85
Chap 85: Về An quốc
86
Chap 86
87
Chap 87: Đi Giang Nam
88
Chap 88
89
Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90
Chap 90
91
Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92
Chap 92
93
Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94
Chap 94: Từ biệt
95
Chap 95
96
Chap 96: Đại hôn
97
Chap 97
98
Chap 98: Lên đường
99
Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100
Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101
Chap 101: Trồng cho muội
102
Chap 102
103
Chap 103: Muội...xin lỗi
104
Chap 104: Không phải việc của cô
105
Chap 105: Về rồi sao
106
Chap 106: Cô gì mà cô
107
Chap 107: Ba năm?
108
Chap 108: Hạ quốc ???
109
Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110
Chap 110: Yến tiệc
111
Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112
Chap 112: Nếu ta không trở về...
113
Chap 113: Xuất cung
114
Chap 114: A Minh?
115
Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116
Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117
Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118
Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119
Chap 119: Không còn thời gian
120
Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121
Lời cảm ơn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play