Sáng hôm sau, chủ soái cho gọi mấy người vào trướng:
- Tham kiến chủ soái. - Bọn họ cung kính chắp tay hành lễ.
- Đều đứng dậy cả đi. - Chủ soái khẽ phất tay\, giọng mang theo ý vị thâm trầm. - Các ngươi có biết ta gọi đến đây là vì điều gì chăng?
- Chắc hẳn là bá phụ muốn ban thưởng cho bọn con. - Cảnh Hi khẽ cười\, đôi mắt sáng tựa sao trời\, đáp lời chủ soái.
- Con bé này\, bao năm không gặp\, vẫn lanh lợi như thuở nhỏ. - Chủ soái bật cười sảng khoái\, ánh mắt tràn đầy yêu mến. - Hôm qua\, quân ta đại thắng\, công lao của mọi người đều không nhỏ\, đặc biệt phải kể đến Hi Nhi cùng Nhạc nương tử\, hai đứa quả thật khiến ta kinh ngạc. Còn có huynh đệ nhà Vân thượng thư\, cũng rất khá. Tên nhóc Vân Lăng\, nếu được rèn giũa thêm\, ắt sẽ trở thành một viên tướng dũng mãnh trong tương lai. Vậy đi\, ta phong Vân Lăng làm đội trưởng\, trực tiếp chỉ đạo huấn luyện binh sĩ. Vân Dật\, Cảnh Hi\, Nhạc Tiểu Miêu làm phó đội trưởng\, phụ trách kiểm tra binh khí\, quân lương\, thu thập tình báo. Các ngươi thấy thế nào?
- Đa tạ chủ soái! - Bọn họ đồng thanh đáp lời\, giọng điệu trang trọng.
Tại chốn hoàng cung
- Nhi thần tham kiến phụ hoàng.
- Đứng lên cả đi. - Hoàng thượng khẽ đáp\, giọng điệu uy nghiêm. - Tiền tuyến vừa có tin báo về\, hai mươi vạn quân của Mục Khởi vẫn giữ vững thành trì\, đánh bại mười vạn quân Liêu. Vân Lăng lập công đầu\, Cảnh Hi công lao thứ nhì. Đứa con trai của Thượng thư đại nhân quả là nhân tài\, ở kinh thành thì được người người ca tụng là một vị công tử tài mạo song toàn\, ra chiến trường lại được trọng dụng. Nếu như con có thể thu phục hắn\, sau này lên ngôi\, cũng bớt phần gian nan.
- Phụ hoàng nói phải. Nhưng nhi thần nghĩ\, người như Vân Lăng sẽ không dễ dàng nghiêng về một ai. Nhi thần từng tiếp xúc với hắn\, biết hắn là người có chủ kiến riêng\, đặc biệt không thích chốn quan trường. Lần này\, nếu về kinh nhận thưởng\, chắc chắn hắn sẽ từ chối mọi chức quan mà phụ hoàng ban.
Hoàng thượng khẽ gật đầu, tỏ ý đã hiểu:
- Vậy còn đích nữ của Cảnh hầu phủ\, con thấy thế nào?
- Cô ấy là một người thông minh\, lanh lợi\, nhạy bén\, có tầm nhìn xa\, võ công cũng không tầm thường. Tương lai ắt sẽ làm nên nghiệp lớn. Hai gia tộc Mạch\, Cảnh nắm trong tay một lượng lớn kỵ binh\, nếu như Cảnh Hi có thể gả cho nhi thần\, số kỵ binh đó hoàn toàn thuộc về nhi thần\, sau này muốn thảo phạt các nước Tây Vực cũng không phải là chuyện khó. - Thái tử tự tin trình bày quan điểm của mình.
- Ừm\, để trẫm xem xét.
Tại doanh trại quân Khương
- Chúng ta không có cách nào công phá thành trì sao\, điện hạ? - Giọng nói của Tư Mã Luật Cơ đầy vẻ nóng nảy\, sự thất bại thảm hại hôm qua khiến hắn không cam tâm.
- Không phải là không thể\, nhưng chúng ta sẽ phải chịu tổn thất nặng nề\, trách nhiệm này ngươi gánh nổi chăng? - Vị thái tử Khương quốc thong thả đáp lời.
- Đánh trận\, tổn thất là điều khó tránh khỏi. Thái tử lần đầu cầm quân\, e rằng chưa hiểu rõ đạo lý này. Người vẫn nên lắng nghe ý kiến của những lão thần như chúng tôi thì hơn. - Giọng điệu khinh miệt của hắn khiến người nghe cảm thấy bị xúc phạm.
Vị thái tử vẫn ung dung vuốt ve ngón tay, khẽ nở nụ cười giảo hoạt:
- Đúng là lần đầu tiên\, kinh nghiệm có phần non nớt. Nhưng Tư Mã thống soái có thể soi gương mà nhìn lại bản thân\, nếu không phải vì ông thiếu mưu lược\, chỉ biết xông pha\, khiến quân ta thương vong vô số\, thì phụ vương có phái ta đến đây chăng?
Những lời này đã chạm vào chỗ yếu của hắn, nhưng hắn vẫn cố biện minh, đổ lỗi cho Mục tướng.
- Các ngươi nghe rõ đây\, trận tử chiến cuối cùng này không thể công thành nữa. Phải dụ bọn chúng ra khỏi thành nghênh chiến\, rồi một mẻ lưới bắt gọn.
Trái với bầu không khí căng thẳng của quân Khương, quân ta lại đang thảnh thơi nghỉ ngơi, dưỡng sức.
- Tiểu nha đầu\, cùng ta ngắm sao đi mà\, đi mà. Xin muội đó\, nương tử… - Mục Tử An nũng nịu níu lấy tay áo Cảnh Hi.
- Mục Tử An! Huynh ngứa đòn à? Gọi ai là nương tử? - Nàng trừng mắt nhìn y\, giọng điệu có phần giận dỗi.
- Ta gọi muội\, nếu muội không chịu đi\, ta vẫn sẽ gọi là nương tử.
- Huynh im miệng lại thì ta đi. - Nàng khẽ nở nụ cười\, xua tan vẻ giận dỗi\, nhìn thiếu niên trước mắt.
Tử An nghe xong liền lấy tay che miệng, không dám nói thêm lời nào nữa. Bọn họ ngồi trên mái nhà, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Thời tiết đang dần chuyển sang đông, chắc hẳn kinh thành lúc này, nhà nhà đang tất bật chuẩn bị củi, tích trữ lương thực.
- Tiểu nha đầu\, đánh xong trận này\, ta sẽ hỏi cưới muội\, muội không được từ chối đâu đấy.
- Tại sao ta không được từ chối? - Nàng tò mò hỏi.
- Bởi vì... tiểu nha đầu cũng thích Tử An ca ca. Chúng ta đẹp đôi như vậy\, không về chung một nhà thì hơi phí.
- Mình muội đẹp thôi\, huynh không đẹp. - Nàng phũ phàng chê thiếu niên lang bên cạnh.
- Muội khen ta một câu không được à\, nương tử. - Y dụi dụi đầu vào tay áo nàng\, vẻ mặt đầy mong chờ.
- Rồi rồi\, muội khen. Huynh phong độ phiên phiên(*)\, được chưa?
Hắn mãn nguyện tựa đầu lên vai nàng. Ở phía xa xa, Vân Lăng đêm nay mặc y phục màu xanh, tóc cột đuôi ngựa, vẻ lạnh lùng thường ngày dường như tan biến, thay vào đó là vẻ đẹp tinh nghịch của thiếu niên. Nhưng ánh mắt y vẫn lạnh lùng như vậy, lạnh lùng nhìn hai người họ ở bên nhau.
Thực ra, từ trước đến giờ, người Vân Lăng thích vẫn luôn là Cảnh Hi.
(*): khí độ thanh thoát nhẹ nhàng
Updated 121 Episodes
Comments