Chương 10: Ta gọi muội là nương tử

Sáng hôm sau, chủ soái cho gọi mấy người vào trướng:

- Tham kiến chủ soái. - Bọn họ cung kính chắp tay hành lễ.

- Đều đứng dậy cả đi. - Chủ soái khẽ phất tay\, giọng mang theo ý vị thâm trầm. - Các ngươi có biết ta gọi đến đây là vì điều gì chăng?

- Chắc hẳn là bá phụ muốn ban thưởng cho bọn con. - Cảnh Hi khẽ cười\, đôi mắt sáng tựa sao trời\, đáp lời chủ soái.

- Con bé này\, bao năm không gặp\, vẫn lanh lợi như thuở nhỏ. - Chủ soái bật cười sảng khoái\, ánh mắt tràn đầy yêu mến. - Hôm qua\, quân ta đại thắng\, công lao của mọi người đều không nhỏ\, đặc biệt phải kể đến Hi Nhi cùng Nhạc nương tử\, hai đứa quả thật khiến ta kinh ngạc. Còn có huynh đệ nhà Vân thượng thư\, cũng rất khá. Tên nhóc Vân Lăng\, nếu được rèn giũa thêm\, ắt sẽ trở thành một viên tướng dũng mãnh trong tương lai. Vậy đi\, ta phong Vân Lăng làm đội trưởng\, trực tiếp chỉ đạo huấn luyện binh sĩ. Vân Dật\, Cảnh Hi\, Nhạc Tiểu Miêu làm phó đội trưởng\, phụ trách kiểm tra binh khí\, quân lương\, thu thập tình báo. Các ngươi thấy thế nào?

- Đa tạ chủ soái! - Bọn họ đồng thanh đáp lời\, giọng điệu trang trọng.

Tại chốn hoàng cung

- Nhi thần tham kiến phụ hoàng.

- Đứng lên cả đi. - Hoàng thượng khẽ đáp\, giọng điệu uy nghiêm. - Tiền tuyến vừa có tin báo về\, hai mươi vạn quân của Mục Khởi vẫn giữ vững thành trì\, đánh bại mười vạn quân Liêu. Vân Lăng lập công đầu\, Cảnh Hi công lao thứ nhì. Đứa con trai của Thượng thư đại nhân quả là nhân tài\, ở kinh thành thì được người người ca tụng là một vị công tử tài mạo song toàn\, ra chiến trường lại được trọng dụng. Nếu như con có thể thu phục hắn\, sau này lên ngôi\, cũng bớt phần gian nan.

- Phụ hoàng nói phải. Nhưng nhi thần nghĩ\, người như Vân Lăng sẽ không dễ dàng nghiêng về một ai. Nhi thần từng tiếp xúc với hắn\, biết hắn là người có chủ kiến riêng\, đặc biệt không thích chốn quan trường. Lần này\, nếu về kinh nhận thưởng\, chắc chắn hắn sẽ từ chối mọi chức quan mà phụ hoàng ban.

Hoàng thượng khẽ gật đầu, tỏ ý đã hiểu:

- Vậy còn đích nữ của Cảnh hầu phủ\, con thấy thế nào?

- Cô ấy là một người thông minh\, lanh lợi\, nhạy bén\, có tầm nhìn xa\, võ công cũng không tầm thường. Tương lai ắt sẽ làm nên nghiệp lớn. Hai gia tộc Mạch\, Cảnh nắm trong tay một lượng lớn kỵ binh\, nếu như Cảnh Hi có thể gả cho nhi thần\, số kỵ binh đó hoàn toàn thuộc về nhi thần\, sau này muốn thảo phạt các nước Tây Vực cũng không phải là chuyện khó. - Thái tử tự tin trình bày quan điểm của mình.

- Ừm\, để trẫm xem xét.

Tại doanh trại quân Khương

- Chúng ta không có cách nào công phá thành trì sao\, điện hạ? - Giọng nói của Tư Mã Luật Cơ đầy vẻ nóng nảy\, sự thất bại thảm hại hôm qua khiến hắn không cam tâm.

- Không phải là không thể\, nhưng chúng ta sẽ phải chịu tổn thất nặng nề\, trách nhiệm này ngươi gánh nổi chăng? - Vị thái tử Khương quốc thong thả đáp lời.

- Đánh trận\, tổn thất là điều khó tránh khỏi. Thái tử lần đầu cầm quân\, e rằng chưa hiểu rõ đạo lý này. Người vẫn nên lắng nghe ý kiến của những lão thần như chúng tôi thì hơn. - Giọng điệu khinh miệt của hắn khiến người nghe cảm thấy bị xúc phạm.

Vị thái tử vẫn ung dung vuốt ve ngón tay, khẽ nở nụ cười giảo hoạt:

- Đúng là lần đầu tiên\, kinh nghiệm có phần non nớt. Nhưng Tư Mã thống soái có thể soi gương mà nhìn lại bản thân\, nếu không phải vì ông thiếu mưu lược\, chỉ biết xông pha\, khiến quân ta thương vong vô số\, thì phụ vương có phái ta đến đây chăng?

Những lời này đã chạm vào chỗ yếu của hắn, nhưng hắn vẫn cố biện minh, đổ lỗi cho Mục tướng.

- Các ngươi nghe rõ đây\, trận tử chiến cuối cùng này không thể công thành nữa. Phải dụ bọn chúng ra khỏi thành nghênh chiến\, rồi một mẻ lưới bắt gọn.

Trái với bầu không khí căng thẳng của quân Khương, quân ta lại đang thảnh thơi nghỉ ngơi, dưỡng sức.

- Tiểu nha đầu\, cùng ta ngắm sao đi mà\, đi mà. Xin muội đó\, nương tử… - Mục Tử An nũng nịu níu lấy tay áo Cảnh Hi.

- Mục Tử An! Huynh ngứa đòn à? Gọi ai là nương tử? - Nàng trừng mắt nhìn y\, giọng điệu có phần giận dỗi.

- Ta gọi muội\, nếu muội không chịu đi\, ta vẫn sẽ gọi là nương tử.

- Huynh im miệng lại thì ta đi. - Nàng khẽ nở nụ cười\, xua tan vẻ giận dỗi\, nhìn thiếu niên trước mắt.

Tử An nghe xong liền lấy tay che miệng, không dám nói thêm lời nào nữa. Bọn họ ngồi trên mái nhà, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Thời tiết đang dần chuyển sang đông, chắc hẳn kinh thành lúc này, nhà nhà đang tất bật chuẩn bị củi, tích trữ lương thực.

- Tiểu nha đầu\, đánh xong trận này\, ta sẽ hỏi cưới muội\, muội không được từ chối đâu đấy.

- Tại sao ta không được từ chối? - Nàng tò mò hỏi.

- Bởi vì... tiểu nha đầu cũng thích Tử An ca ca. Chúng ta đẹp đôi như vậy\, không về chung một nhà thì hơi phí.

- Mình muội đẹp thôi\, huynh không đẹp. - Nàng phũ phàng chê thiếu niên lang bên cạnh.

- Muội khen ta một câu không được à\, nương tử. - Y dụi dụi đầu vào tay áo nàng\, vẻ mặt đầy mong chờ.

- Rồi rồi\, muội khen. Huynh phong độ phiên phiên(*)\, được chưa?

Hắn mãn nguyện tựa đầu lên vai nàng. Ở phía xa xa, Vân Lăng đêm nay mặc y phục màu xanh, tóc cột đuôi ngựa, vẻ lạnh lùng thường ngày dường như tan biến, thay vào đó là vẻ đẹp tinh nghịch của thiếu niên. Nhưng ánh mắt y vẫn lạnh lùng như vậy, lạnh lùng nhìn hai người họ ở bên nhau.

Thực ra, từ trước đến giờ, người Vân Lăng thích vẫn luôn là Cảnh Hi.

(*): khí độ thanh thoát nhẹ nhàng

Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ
2 Chương 2: Gặp gỡ (2)
3 Chương 3: Gặp gỡ (3)
4 Chương 4: Gặp gỡ (4)
5 Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6 Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7 Chương 7: Cảnh đại phu
8 Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9 Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10 Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11 Chương 11: Tử Chiến
12 Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13 Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14 Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15 Chương 15: Kết bái huynh muội*
16 Chương 16: Hồi kinh
17 Chương 17: Gia Luật Tuấn
18 Chap 18: Bệnh rồi sao?
19 Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20 Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21 Chap 21: Tết đến xuân về
22 Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23 Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24 Chap 24: Tử đằng khai hoa
25 Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26 Chap 26: Ai là Giang Ý?
27 Chap 27: Là cùng một người
28 Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29 Chap 29: Mật thám?
30 Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31 Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32 Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33 Chap 33: Mật các ta tới đây
34 Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35 Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36 Chap 36: Dịch dung thuật
37 Chap 37: Đa tạ nhé!
38 Chap 38: Hắn...thật đẹp
39 Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40 Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41 Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42 Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43 Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44 Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45 Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46 Chap 46: Dùng não nói chuyện
47 Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48 Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49 Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50 Chap 50: Giao đấu
51 Chap 51: Trúng độc
52 Chap 52: Hàn độc
53 Chap 53: Phát tác
54 Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55 Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56 Chap 56: Khương quốc có biến
57 Chap 57: Lăng ca ca
58 Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59 Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60 Chap 60: Tiết học đầu tiên
61 Chap 61: Tiểu thư lại không về
62 Chap 62: Về nhà
63 Chap 63: Bận!
64 Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65 Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66 Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67 Chap 67: Khương quốc sắp tới
68 Chap 68
69 Chap 69: Người ta yêu
70 Chap 70: Lạc Hi
71 Chap 71: Đã lập
72 Chap 72: Lên đường thuận lợi
73 Chap 73: Lục Ninh
74 Chap 74: Kế sách
75 Chap 75: Truyền tin
76 Chap 76: mật thám chết rồi
77 Chap 77: Thái Nguyên phản công
78 Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79 Chap 79: Hạ dược
80 Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81 Chap 81: Vũ nữ
82 Chap 82
83 Chap 83: Đại chiến
84 Chap 84: Kết thúc
85 Chap 85: Về An quốc
86 Chap 86
87 Chap 87: Đi Giang Nam
88 Chap 88
89 Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90 Chap 90
91 Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92 Chap 92
93 Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94 Chap 94: Từ biệt
95 Chap 95
96 Chap 96: Đại hôn
97 Chap 97
98 Chap 98: Lên đường
99 Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100 Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101 Chap 101: Trồng cho muội
102 Chap 102
103 Chap 103: Muội...xin lỗi
104 Chap 104: Không phải việc của cô
105 Chap 105: Về rồi sao
106 Chap 106: Cô gì mà cô
107 Chap 107: Ba năm?
108 Chap 108: Hạ quốc ???
109 Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110 Chap 110: Yến tiệc
111 Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112 Chap 112: Nếu ta không trở về...
113 Chap 113: Xuất cung
114 Chap 114: A Minh?
115 Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116 Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117 Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118 Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119 Chap 119: Không còn thời gian
120 Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121 Lời cảm ơn
Chapter

Updated 121 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ
2
Chương 2: Gặp gỡ (2)
3
Chương 3: Gặp gỡ (3)
4
Chương 4: Gặp gỡ (4)
5
Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6
Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7
Chương 7: Cảnh đại phu
8
Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9
Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10
Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11
Chương 11: Tử Chiến
12
Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13
Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14
Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15
Chương 15: Kết bái huynh muội*
16
Chương 16: Hồi kinh
17
Chương 17: Gia Luật Tuấn
18
Chap 18: Bệnh rồi sao?
19
Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20
Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21
Chap 21: Tết đến xuân về
22
Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23
Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24
Chap 24: Tử đằng khai hoa
25
Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26
Chap 26: Ai là Giang Ý?
27
Chap 27: Là cùng một người
28
Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29
Chap 29: Mật thám?
30
Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31
Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32
Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33
Chap 33: Mật các ta tới đây
34
Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35
Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36
Chap 36: Dịch dung thuật
37
Chap 37: Đa tạ nhé!
38
Chap 38: Hắn...thật đẹp
39
Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40
Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41
Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42
Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43
Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44
Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45
Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46
Chap 46: Dùng não nói chuyện
47
Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48
Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49
Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50
Chap 50: Giao đấu
51
Chap 51: Trúng độc
52
Chap 52: Hàn độc
53
Chap 53: Phát tác
54
Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55
Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56
Chap 56: Khương quốc có biến
57
Chap 57: Lăng ca ca
58
Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59
Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60
Chap 60: Tiết học đầu tiên
61
Chap 61: Tiểu thư lại không về
62
Chap 62: Về nhà
63
Chap 63: Bận!
64
Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65
Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66
Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67
Chap 67: Khương quốc sắp tới
68
Chap 68
69
Chap 69: Người ta yêu
70
Chap 70: Lạc Hi
71
Chap 71: Đã lập
72
Chap 72: Lên đường thuận lợi
73
Chap 73: Lục Ninh
74
Chap 74: Kế sách
75
Chap 75: Truyền tin
76
Chap 76: mật thám chết rồi
77
Chap 77: Thái Nguyên phản công
78
Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79
Chap 79: Hạ dược
80
Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81
Chap 81: Vũ nữ
82
Chap 82
83
Chap 83: Đại chiến
84
Chap 84: Kết thúc
85
Chap 85: Về An quốc
86
Chap 86
87
Chap 87: Đi Giang Nam
88
Chap 88
89
Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90
Chap 90
91
Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92
Chap 92
93
Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94
Chap 94: Từ biệt
95
Chap 95
96
Chap 96: Đại hôn
97
Chap 97
98
Chap 98: Lên đường
99
Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100
Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101
Chap 101: Trồng cho muội
102
Chap 102
103
Chap 103: Muội...xin lỗi
104
Chap 104: Không phải việc của cô
105
Chap 105: Về rồi sao
106
Chap 106: Cô gì mà cô
107
Chap 107: Ba năm?
108
Chap 108: Hạ quốc ???
109
Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110
Chap 110: Yến tiệc
111
Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112
Chap 112: Nếu ta không trở về...
113
Chap 113: Xuất cung
114
Chap 114: A Minh?
115
Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116
Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117
Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118
Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119
Chap 119: Không còn thời gian
120
Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121
Lời cảm ơn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play