Cảnh Hi ghìm cương, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Trời trong, ánh sáng của mặt trời chiếu rọi khắp chiến trường, soi rõ từng ngọn cỏ, từng bóng người. Mùi khói lửa và máu tươi hòa lẫn trong không khí, khiến chiến trường trở nên mịt mù, đầy sát khí.
Quân Khương thế mạnh, năm nghìn kỵ binh tiến đến như thủy triều, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng chói lòa. Dù quân số chênh lệch, những binh sĩ đứng sau lưng Cảnh Hi không ai lùi bước. Họ hiểu rằng chỉ cần kiên trì được một chút nữa, chờ đại quân chủ lực đến, họ sẽ không phải hy sinh vô ích.
Cảnh Hi liếc nhìn Nhạc Tiểu Miêu, ra lệnh bằng giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát:
- Ngươi dẫn ba mươi kỵ binh\, mai phục hai bên sườn. Khi quân địch tiến vào trận địa\, lập tức châm lửa đốt cành khô\, tạo hỗn loạn.
Nhạc Tiểu Miêu gật đầu, lập tức phân phó cho binh lính của mình và nhanh chóng dẫn họ rút đi.
Cảnh Hi tiếp tục chỉ huy:
- Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện\, chỉ giữ thế trận trước mặt\, đánh chặn nhưng không giao chiến lâu. Dẫn dắt quân địch đuổi theo\, kéo giãn đội hình của chúng. Nhớ kỹ\, không tham chiến quá sâu!
Nàng quay sang đội quân còn lại, giọng nói vang vọng, sắc bén:
- Phần còn lại\, củng cố chiến hào\, bắn tên cản địch. Lợi dụng địa hình để kéo dài thời gian.
Tất cả quân lính đều đồng thanh nhận mệnh, không một ai tỏ vẻ lưỡng lự.
Quân Khương vừa ra lệnh tấn công, chúng lập tức lao vào, nhưng ngay khi vừa lọt vào phạm vi tầm bắn, những loạt tên từ trên cao ào ào rơi xuống. Từng mũi tên bay vun vút, ngựa hí vang, binh sĩ ngã xuống từng lớp. Mặc dù đau thương, quân Khương không dừng lại, vẫn tiếp tục xông lên.
Tư Mã Luật Cơ, với vẻ mặt lạnh lùng, quát lớn:
- Không sợ cung tiễn\, xông lên! Giết sạch cho ta!
Nhưng đúng lúc này, bất ngờ phía trước xuất hiện một đội quân nhỏ, không giao chiến trực diện mà quay đầu bỏ chạy. Quân Khương tưởng rằng đối phương đã sợ hãi, lập tức đuổi theo, không ngờ càng chạy, đội hình của chúng càng bị kéo giãn ra xa.
Bất chợt!
Ầm! Lửa bùng lên từ hai bên sườn, cành khô cháy rực, khói đen ngùn ngụt. Quân Khương bị bao vây trong biển lửa và khói, không kịp phản ứng.
- Phóng tên! - Cảnh Hi quát lớn\, quân lính đồng loạt giương cung\, rút tên\, rồi ra lệnh: - Đổ dầu\, châm lửa!
Những bình dầu nhanh chóng được ném về phía quân địch, và ngay lập tức, nàng rút một mũi tên, hơ vào lửa rồi nhắm vào những điểm dầu, phóng đi. Loạt tên rít lên trong không khí, nổ tung khi trúng mục tiêu, khói lửa bùng lên dữ dội, bao phủ cả chiến trường. Mỗi cơn mưa tên khiến quân địch không kịp trở tay, một phần ba quân số của chúng bị bắn thành nhím. Lửa lan nhanh khắp nơi, làm cho quân Khương thêm hoảng loạn, không biết phải đối phó thế nào.
Quân Khương phía sau vẫn tiếp tục hô hào: "Xông lên!" Nhưng khi tiếp cận gần hơn, họ lại phải đối mặt với những chiêu thức khác của Cảnh Hi. Nàng và Nhạc Tiểu Miêu, cùng với một số binh lính, từ trên ngựa lao xuống chiến trường, giao chiến tay đôi với quân địch. Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, những bước chân đầy quyết tâm nhưng cũng mang theo nỗi đau đớn của mỗi người lính.
Cảnh Hi từng bước tiến về phía trước, trên đất chiến trường đầy xác chết của quân địch. Tiếng kêu la, tiếng thanh kiếm chạm vào giáp sắt, và tiếng bước chân dồn dập cứ vang lên không ngừng. Đến lúc này, quân ta đã mất đi gần một nửa, nhưng quân địch vẫn còn trên ba nghìn người. Ánh mắt của Cảnh Hi lóe lên một tia lo lắng, nhưng nàng vẫn kiên định, không cho phép mình lùi bước.
- Cảnh Hi! Đứng vững lại! Là bạn họ đáng chết\, không phải chúng ta! Nếu không giết chúng\, người chết sẽ là chúng ta\, có biết không? - Nhạc Tiểu Miêu chạy lại\, ôm lấy bả vai nàng\, giọng nói đầy quyết liệt.
Cảnh Hi nhìn Tiểu Miêu, đôi mắt ngấn nước. Nàng khẽ gật đầu, nắm chặt thanh kiếm trong tay:
- Đúng\, ta không thể yếu lòng. Ta phải bảo vệ mọi người. A tỷ còn đang đợi ta.
Nhạc Tiểu Miêu cong môi, khẽ nhích môi cười:
- Đúng vậy. Cô phải mạnh mẽ. Nếu ta ngã xuống\, còn có người nhặt xác cho ta chứ?
Cảnh Hi đứng dậy, hừng hực chí khí, giọng nói vang lên đầy quyết tâm:
- Toàn quân nghe lệnh! Không ai được phép ngã xuống nữa. Đại quân sắp đến rồi\, chúng ta phải dốc toàn lực!
Nghe thấy đại quân, toàn bộ quân lính như được tiếp thêm sức mạnh, anh dũng chống trả. Dù chỉ có năm trăm người, họ vẫn quyết tâm cầm chân năm nghìn quân Khương. Mọi người tin tưởng vào chiến thuật của Cảnh Hi, tin tưởng vào đại quân đang tới.
Tiếng đao kiếm vung lên, tiếng kêu la từ chiến trường vang vọng. Một nghìn người nữa ngã xuống, quân ta còn lại không nhiều. Cả Cảnh Hi và Nhạc Tiểu Miêu đều thấm mệt, không thể nhấc nổi kiếm.
- Các ngươi tưởng ta sẽ khoanh tay chịu trói sao? Ta còn muốn xem các ngươi chống cự thế nào! - Tư Mã Luật Cơ đắc ý cười lớn.
Khi mặt trời dần lặn xuống phía tây, một cơn chấn động từ xa truyền tới.
- Thống soái! Thống soái\, một nghìn đại quân tới! - Quân địch bối rối hô lên.
- Không thể nào. Bọn chúng làm sao kịp… - Tư Mã Luật Cơ không tin vào tai mình. Chỉ đến khi thấy lá cờ đỏ có chữ "Mục" bay phấp phới\, hắn mới hiểu rằng viện binh đã đến. Cảnh Hi đứng giữa biển xác\, khóe miệng vô thức cong lên. Dẫn đầu là Mục Tử An\, bên cạnh là Vân Dật\, họ cưỡi ngựa lao đến\, hô to: "Giết!"
Cảnh Hi đứng nhìn, tay cầm kiếm, y phục nhuốm đầy máu, tóc bay trong gió. Nàng dùng đôi mắt ngấn nước để khắc ghi khoảnh khắc này.
- A Hi\, xin lỗi\, Tử An ca ca đến trễ rồi. - Mục Tử An nhẹ nhàng đỡ lấy nàng\, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nàng.
- Huynh đến trễ quá\, ta còn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại huynh nữa… - Cảnh Hi nghẹn ngào nói\, giọng đầy cảm xúc.
Mục Tử An vỗ nhẹ vào lưng nàng, nhẹ nhàng an ủi:
- Không sao\, ta đến rồi. Cảnh Hi của ta đã làm rất tốt rồi\, ngoan đừng khóc.
Mọi người bắt đầu về doanh trại. Những người còn lại trong doanh trại thấy tiếng vó ngựa và lá cờ đỏ, lo âu, sợ hãi biến thành niềm vui mừng, tự hào.
- Muội muội\, muội muội!
Mạch Ngôn là người chạy ra đầu tiên. Vì quá lo lắng cho Cảnh Hi, Mạch Ngôn ôm chầm lấy nàng:
- Cuối cùng cũng về\, ta lo cho muội lắm đó.
Do dùng quá nhiều sức lực, Cảnh Hi ngất đi ngay sau đó. Tối đó, cả Cảnh Hi và Nhạc Tiểu Miêu đều lên cơn sốt cao. Mạch Ngôn đã cho dùng thuốc hạ sốt nhưng vẫn không đỡ. Trong cơn mê man, Cảnh Hi đã gọi tên Vân Lăng rất nhiều lần. Mọi người liền rời đi, chỉ còn lại Vân Lăng ở bên cạnh.
- Xin lỗi\, hôm nay ta không thể cùng Mục Tử An về giúp muội được\, ta phải ở lại giúp chủ soái... Ta hối hận rồi. - Vân Lăng ngồi bên cạnh giường bệnh\, nhận lỗi với Cảnh Hi\, mặc dù nàng không nghe thấy gì.
Nửa đêm, canh ba, nàng tỉnh dậy, thấy Vân Lăng đang ngủ gục bên giường. Cảnh Hi chợt nghĩ: "Vân đại công tử lạnh lùng, khó gần, sao bây giờ lại như vậy?"
Nàng lấy một cái chăn trên giường, định đắp lên người hắn, thì hắn chợt tỉnh dậy.
- Muội tỉnh rồi sao? Có chỗ nào không khỏe nữa không? - Vân Lăng lo lắng hỏi.
- Ta đỡ hơn nhiều rồi\, sao huynh lại ở đây? - Cảnh Hi ngạc nhiên hỏi.
- Không phải Cảnh nương tử trong lúc hôn mê cứ gọi tên ta mãi sao? - Vân Lăng mỉm cười.
- Ta gọi tên huynh? - Nàng ngạc nhiên hỏi lại.
- Không thì sao ta ở đây được? - Vân Lăng nở nụ cười nhẹ.
- Chắc tại... hôm nay không thấy huynh tới cùng Tử An ca cho nên… - Cảnh Hi khẽ nói.
- Ta xin lỗi\, ta cũng muốn nhưng không thể bỏ mọi người ở lại được. - Vân Lăng cúi đầu\, nét mặt có chút buồn bã.
- Không sao\, ta hiểu mà. À\, hôm nay ta và Nhạc tiểu thư hợp tác rất ăn ý đấy. - Cảnh Hi hí hửng khoe thành tích.
- Hôm nay muội làm rất tốt\, chủ soái khen không ngớt lời. - Vân Lăng mỉm cười.
- Ngày mai gặp Nhạc tiểu thư huynh có thể khen cô ấy một câu không?
- Chắc chắn. Cô ấy cũng có công rất lớn trong trận này\, chắc chắn sẽ được khen thưởng.
Updated 121 Episodes
Comments