Chương 9: Không sao, ta đến rồi!

Cảnh Hi ghìm cương, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Trời trong, ánh sáng của mặt trời chiếu rọi khắp chiến trường, soi rõ từng ngọn cỏ, từng bóng người. Mùi khói lửa và máu tươi hòa lẫn trong không khí, khiến chiến trường trở nên mịt mù, đầy sát khí.

Quân Khương thế mạnh, năm nghìn kỵ binh tiến đến như thủy triều, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng chói lòa. Dù quân số chênh lệch, những binh sĩ đứng sau lưng Cảnh Hi không ai lùi bước. Họ hiểu rằng chỉ cần kiên trì được một chút nữa, chờ đại quân chủ lực đến, họ sẽ không phải hy sinh vô ích.

Cảnh Hi liếc nhìn Nhạc Tiểu Miêu, ra lệnh bằng giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát:

- Ngươi dẫn ba mươi kỵ binh\, mai phục hai bên sườn. Khi quân địch tiến vào trận địa\, lập tức châm lửa đốt cành khô\, tạo hỗn loạn.

Nhạc Tiểu Miêu gật đầu, lập tức phân phó cho binh lính của mình và nhanh chóng dẫn họ rút đi.

Cảnh Hi tiếp tục chỉ huy:

- Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện\, chỉ giữ thế trận trước mặt\, đánh chặn nhưng không giao chiến lâu. Dẫn dắt quân địch đuổi theo\, kéo giãn đội hình của chúng. Nhớ kỹ\, không tham chiến quá sâu!

Nàng quay sang đội quân còn lại, giọng nói vang vọng, sắc bén:

- Phần còn lại\, củng cố chiến hào\, bắn tên cản địch. Lợi dụng địa hình để kéo dài thời gian.

Tất cả quân lính đều đồng thanh nhận mệnh, không một ai tỏ vẻ lưỡng lự.

Quân Khương vừa ra lệnh tấn công, chúng lập tức lao vào, nhưng ngay khi vừa lọt vào phạm vi tầm bắn, những loạt tên từ trên cao ào ào rơi xuống. Từng mũi tên bay vun vút, ngựa hí vang, binh sĩ ngã xuống từng lớp. Mặc dù đau thương, quân Khương không dừng lại, vẫn tiếp tục xông lên.

Tư Mã Luật Cơ, với vẻ mặt lạnh lùng, quát lớn:

- Không sợ cung tiễn\, xông lên! Giết sạch cho ta!

Nhưng đúng lúc này, bất ngờ phía trước xuất hiện một đội quân nhỏ, không giao chiến trực diện mà quay đầu bỏ chạy. Quân Khương tưởng rằng đối phương đã sợ hãi, lập tức đuổi theo, không ngờ càng chạy, đội hình của chúng càng bị kéo giãn ra xa.

Bất chợt!

Ầm! Lửa bùng lên từ hai bên sườn, cành khô cháy rực, khói đen ngùn ngụt. Quân Khương bị bao vây trong biển lửa và khói, không kịp phản ứng.

- Phóng tên! - Cảnh Hi quát lớn\, quân lính đồng loạt giương cung\, rút tên\, rồi ra lệnh: - Đổ dầu\, châm lửa!

Những bình dầu nhanh chóng được ném về phía quân địch, và ngay lập tức, nàng rút một mũi tên, hơ vào lửa rồi nhắm vào những điểm dầu, phóng đi. Loạt tên rít lên trong không khí, nổ tung khi trúng mục tiêu, khói lửa bùng lên dữ dội, bao phủ cả chiến trường. Mỗi cơn mưa tên khiến quân địch không kịp trở tay, một phần ba quân số của chúng bị bắn thành nhím. Lửa lan nhanh khắp nơi, làm cho quân Khương thêm hoảng loạn, không biết phải đối phó thế nào.

Quân Khương phía sau vẫn tiếp tục hô hào: "Xông lên!" Nhưng khi tiếp cận gần hơn, họ lại phải đối mặt với những chiêu thức khác của Cảnh Hi. Nàng và Nhạc Tiểu Miêu, cùng với một số binh lính, từ trên ngựa lao xuống chiến trường, giao chiến tay đôi với quân địch. Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, những bước chân đầy quyết tâm nhưng cũng mang theo nỗi đau đớn của mỗi người lính.

Cảnh Hi từng bước tiến về phía trước, trên đất chiến trường đầy xác chết của quân địch. Tiếng kêu la, tiếng thanh kiếm chạm vào giáp sắt, và tiếng bước chân dồn dập cứ vang lên không ngừng. Đến lúc này, quân ta đã mất đi gần một nửa, nhưng quân địch vẫn còn trên ba nghìn người. Ánh mắt của Cảnh Hi lóe lên một tia lo lắng, nhưng nàng vẫn kiên định, không cho phép mình lùi bước.

- Cảnh Hi! Đứng vững lại! Là bạn họ đáng chết\, không phải chúng ta! Nếu không giết chúng\, người chết sẽ là chúng ta\, có biết không? - Nhạc Tiểu Miêu chạy lại\, ôm lấy bả vai nàng\, giọng nói đầy quyết liệt.

Cảnh Hi nhìn Tiểu Miêu, đôi mắt ngấn nước. Nàng khẽ gật đầu, nắm chặt thanh kiếm trong tay:

- Đúng\, ta không thể yếu lòng. Ta phải bảo vệ mọi người. A tỷ còn đang đợi ta.

Nhạc Tiểu Miêu cong môi, khẽ nhích môi cười:

- Đúng vậy. Cô phải mạnh mẽ. Nếu ta ngã xuống\, còn có người nhặt xác cho ta chứ?

Cảnh Hi đứng dậy, hừng hực chí khí, giọng nói vang lên đầy quyết tâm:

- Toàn quân nghe lệnh! Không ai được phép ngã xuống nữa. Đại quân sắp đến rồi\, chúng ta phải dốc toàn lực!

Nghe thấy đại quân, toàn bộ quân lính như được tiếp thêm sức mạnh, anh dũng chống trả. Dù chỉ có năm trăm người, họ vẫn quyết tâm cầm chân năm nghìn quân Khương. Mọi người tin tưởng vào chiến thuật của Cảnh Hi, tin tưởng vào đại quân đang tới.

Tiếng đao kiếm vung lên, tiếng kêu la từ chiến trường vang vọng. Một nghìn người nữa ngã xuống, quân ta còn lại không nhiều. Cả Cảnh Hi và Nhạc Tiểu Miêu đều thấm mệt, không thể nhấc nổi kiếm.

- Các ngươi tưởng ta sẽ khoanh tay chịu trói sao? Ta còn muốn xem các ngươi chống cự thế nào! - Tư Mã Luật Cơ đắc ý cười lớn.

Khi mặt trời dần lặn xuống phía tây, một cơn chấn động từ xa truyền tới.

- Thống soái! Thống soái\, một nghìn đại quân tới! - Quân địch bối rối hô lên.

- Không thể nào. Bọn chúng làm sao kịp… - Tư Mã Luật Cơ không tin vào tai mình. Chỉ đến khi thấy lá cờ đỏ có chữ "Mục" bay phấp phới\, hắn mới hiểu rằng viện binh đã đến. Cảnh Hi đứng giữa biển xác\, khóe miệng vô thức cong lên. Dẫn đầu là Mục Tử An\, bên cạnh là Vân Dật\, họ cưỡi ngựa lao đến\, hô to: "Giết!"

Cảnh Hi đứng nhìn, tay cầm kiếm, y phục nhuốm đầy máu, tóc bay trong gió. Nàng dùng đôi mắt ngấn nước để khắc ghi khoảnh khắc này.

- A Hi\, xin lỗi\, Tử An ca ca đến trễ rồi. - Mục Tử An nhẹ nhàng đỡ lấy nàng\, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nàng.

- Huynh đến trễ quá\, ta còn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại huynh nữa… - Cảnh Hi nghẹn ngào nói\, giọng đầy cảm xúc.

Mục Tử An vỗ nhẹ vào lưng nàng, nhẹ nhàng an ủi:

- Không sao\, ta đến rồi. Cảnh Hi của ta đã làm rất tốt rồi\, ngoan đừng khóc.

Mọi người bắt đầu về doanh trại. Những người còn lại trong doanh trại thấy tiếng vó ngựa và lá cờ đỏ, lo âu, sợ hãi biến thành niềm vui mừng, tự hào.

- Muội muội\, muội muội!

Mạch Ngôn là người chạy ra đầu tiên. Vì quá lo lắng cho Cảnh Hi, Mạch Ngôn ôm chầm lấy nàng:

- Cuối cùng cũng về\, ta lo cho muội lắm đó.

Do dùng quá nhiều sức lực, Cảnh Hi ngất đi ngay sau đó. Tối đó, cả Cảnh Hi và Nhạc Tiểu Miêu đều lên cơn sốt cao. Mạch Ngôn đã cho dùng thuốc hạ sốt nhưng vẫn không đỡ. Trong cơn mê man, Cảnh Hi đã gọi tên Vân Lăng rất nhiều lần. Mọi người liền rời đi, chỉ còn lại Vân Lăng ở bên cạnh.

- Xin lỗi\, hôm nay ta không thể cùng Mục Tử An về giúp muội được\, ta phải ở lại giúp chủ soái... Ta hối hận rồi. - Vân Lăng ngồi bên cạnh giường bệnh\, nhận lỗi với Cảnh Hi\, mặc dù nàng không nghe thấy gì.

Nửa đêm, canh ba, nàng tỉnh dậy, thấy Vân Lăng đang ngủ gục bên giường. Cảnh Hi chợt nghĩ: "Vân đại công tử lạnh lùng, khó gần, sao bây giờ lại như vậy?"

Nàng lấy một cái chăn trên giường, định đắp lên người hắn, thì hắn chợt tỉnh dậy.

- Muội tỉnh rồi sao? Có chỗ nào không khỏe nữa không? - Vân Lăng lo lắng hỏi.

- Ta đỡ hơn nhiều rồi\, sao huynh lại ở đây? - Cảnh Hi ngạc nhiên hỏi.

- Không phải Cảnh nương tử trong lúc hôn mê cứ gọi tên ta mãi sao? - Vân Lăng mỉm cười.

- Ta gọi tên huynh? - Nàng ngạc nhiên hỏi lại.

- Không thì sao ta ở đây được? - Vân Lăng nở nụ cười nhẹ.

- Chắc tại... hôm nay không thấy huynh tới cùng Tử An ca cho nên… - Cảnh Hi khẽ nói.

- Ta xin lỗi\, ta cũng muốn nhưng không thể bỏ mọi người ở lại được. - Vân Lăng cúi đầu\, nét mặt có chút buồn bã.

- Không sao\, ta hiểu mà. À\, hôm nay ta và Nhạc tiểu thư hợp tác rất ăn ý đấy. - Cảnh Hi hí hửng khoe thành tích.

- Hôm nay muội làm rất tốt\, chủ soái khen không ngớt lời. - Vân Lăng mỉm cười.

- Ngày mai gặp Nhạc tiểu thư huynh có thể khen cô ấy một câu không?

- Chắc chắn. Cô ấy cũng có công rất lớn trong trận này\, chắc chắn sẽ được khen thưởng.

Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ
2 Chương 2: Gặp gỡ (2)
3 Chương 3: Gặp gỡ (3)
4 Chương 4: Gặp gỡ (4)
5 Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6 Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7 Chương 7: Cảnh đại phu
8 Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9 Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10 Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11 Chương 11: Tử Chiến
12 Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13 Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14 Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15 Chương 15: Kết bái huynh muội*
16 Chương 16: Hồi kinh
17 Chương 17: Gia Luật Tuấn
18 Chap 18: Bệnh rồi sao?
19 Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20 Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21 Chap 21: Tết đến xuân về
22 Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23 Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24 Chap 24: Tử đằng khai hoa
25 Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26 Chap 26: Ai là Giang Ý?
27 Chap 27: Là cùng một người
28 Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29 Chap 29: Mật thám?
30 Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31 Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32 Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33 Chap 33: Mật các ta tới đây
34 Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35 Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36 Chap 36: Dịch dung thuật
37 Chap 37: Đa tạ nhé!
38 Chap 38: Hắn...thật đẹp
39 Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40 Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41 Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42 Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43 Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44 Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45 Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46 Chap 46: Dùng não nói chuyện
47 Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48 Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49 Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50 Chap 50: Giao đấu
51 Chap 51: Trúng độc
52 Chap 52: Hàn độc
53 Chap 53: Phát tác
54 Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55 Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56 Chap 56: Khương quốc có biến
57 Chap 57: Lăng ca ca
58 Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59 Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60 Chap 60: Tiết học đầu tiên
61 Chap 61: Tiểu thư lại không về
62 Chap 62: Về nhà
63 Chap 63: Bận!
64 Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65 Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66 Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67 Chap 67: Khương quốc sắp tới
68 Chap 68
69 Chap 69: Người ta yêu
70 Chap 70: Lạc Hi
71 Chap 71: Đã lập
72 Chap 72: Lên đường thuận lợi
73 Chap 73: Lục Ninh
74 Chap 74: Kế sách
75 Chap 75: Truyền tin
76 Chap 76: mật thám chết rồi
77 Chap 77: Thái Nguyên phản công
78 Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79 Chap 79: Hạ dược
80 Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81 Chap 81: Vũ nữ
82 Chap 82
83 Chap 83: Đại chiến
84 Chap 84: Kết thúc
85 Chap 85: Về An quốc
86 Chap 86
87 Chap 87: Đi Giang Nam
88 Chap 88
89 Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90 Chap 90
91 Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92 Chap 92
93 Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94 Chap 94: Từ biệt
95 Chap 95
96 Chap 96: Đại hôn
97 Chap 97
98 Chap 98: Lên đường
99 Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100 Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101 Chap 101: Trồng cho muội
102 Chap 102
103 Chap 103: Muội...xin lỗi
104 Chap 104: Không phải việc của cô
105 Chap 105: Về rồi sao
106 Chap 106: Cô gì mà cô
107 Chap 107: Ba năm?
108 Chap 108: Hạ quốc ???
109 Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110 Chap 110: Yến tiệc
111 Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112 Chap 112: Nếu ta không trở về...
113 Chap 113: Xuất cung
114 Chap 114: A Minh?
115 Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116 Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117 Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118 Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119 Chap 119: Không còn thời gian
120 Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121 Lời cảm ơn
Chapter

Updated 121 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ
2
Chương 2: Gặp gỡ (2)
3
Chương 3: Gặp gỡ (3)
4
Chương 4: Gặp gỡ (4)
5
Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6
Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7
Chương 7: Cảnh đại phu
8
Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9
Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10
Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11
Chương 11: Tử Chiến
12
Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13
Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14
Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15
Chương 15: Kết bái huynh muội*
16
Chương 16: Hồi kinh
17
Chương 17: Gia Luật Tuấn
18
Chap 18: Bệnh rồi sao?
19
Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20
Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21
Chap 21: Tết đến xuân về
22
Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23
Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24
Chap 24: Tử đằng khai hoa
25
Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26
Chap 26: Ai là Giang Ý?
27
Chap 27: Là cùng một người
28
Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29
Chap 29: Mật thám?
30
Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31
Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32
Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33
Chap 33: Mật các ta tới đây
34
Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35
Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36
Chap 36: Dịch dung thuật
37
Chap 37: Đa tạ nhé!
38
Chap 38: Hắn...thật đẹp
39
Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40
Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41
Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42
Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43
Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44
Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45
Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46
Chap 46: Dùng não nói chuyện
47
Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48
Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49
Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50
Chap 50: Giao đấu
51
Chap 51: Trúng độc
52
Chap 52: Hàn độc
53
Chap 53: Phát tác
54
Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55
Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56
Chap 56: Khương quốc có biến
57
Chap 57: Lăng ca ca
58
Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59
Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60
Chap 60: Tiết học đầu tiên
61
Chap 61: Tiểu thư lại không về
62
Chap 62: Về nhà
63
Chap 63: Bận!
64
Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65
Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66
Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67
Chap 67: Khương quốc sắp tới
68
Chap 68
69
Chap 69: Người ta yêu
70
Chap 70: Lạc Hi
71
Chap 71: Đã lập
72
Chap 72: Lên đường thuận lợi
73
Chap 73: Lục Ninh
74
Chap 74: Kế sách
75
Chap 75: Truyền tin
76
Chap 76: mật thám chết rồi
77
Chap 77: Thái Nguyên phản công
78
Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79
Chap 79: Hạ dược
80
Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81
Chap 81: Vũ nữ
82
Chap 82
83
Chap 83: Đại chiến
84
Chap 84: Kết thúc
85
Chap 85: Về An quốc
86
Chap 86
87
Chap 87: Đi Giang Nam
88
Chap 88
89
Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90
Chap 90
91
Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92
Chap 92
93
Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94
Chap 94: Từ biệt
95
Chap 95
96
Chap 96: Đại hôn
97
Chap 97
98
Chap 98: Lên đường
99
Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100
Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101
Chap 101: Trồng cho muội
102
Chap 102
103
Chap 103: Muội...xin lỗi
104
Chap 104: Không phải việc của cô
105
Chap 105: Về rồi sao
106
Chap 106: Cô gì mà cô
107
Chap 107: Ba năm?
108
Chap 108: Hạ quốc ???
109
Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110
Chap 110: Yến tiệc
111
Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112
Chap 112: Nếu ta không trở về...
113
Chap 113: Xuất cung
114
Chap 114: A Minh?
115
Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116
Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117
Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118
Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119
Chap 119: Không còn thời gian
120
Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121
Lời cảm ơn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play