- Hi Nhi\, chúng ta hồi doanh trại thôi. - Chủ soái khẽ nói\, giọng trầm buồn.
Cảnh Hi vẫn không nhúc nhích, ôm chặt lấy thi thể lạnh lẽo của Tử An. Nhạc Tiểu Miêu giận dữ bước đến, nước mắt đã tuôn rơi từ bao giờ:
- Trời đổ mưa rồi\, lẽ nào cô muốn tất cả mọi người cùng dầm mưa với cô sao? Đứng dậy! Mau đứng dậy!
Lời lẽ có phần gay gắt, nhưng ẩn sâu trong đó là sự xót xa tột độ. Nhạc Tiểu Miêu có thể dịu dàng với bất kỳ ai, chỉ riêng Cảnh Hi, dù thấu hiểu nỗi đau của nàng, cô vẫn không thể nói lời nhẹ nhàng.
- Người đâu\, đưa thi thể của Tử An đi. - Chủ soái đành phải hạ lệnh\, sai người đến tách thi thể khỏi vòng tay đang ôm chặt của Cảnh Hi.
- Các ngươi muốn làm gì? Không được mang huynh ấy đi! Trả huynh ấy lại cho ta! - Cảnh Hi giận dữ hét lên\, cố gắng đẩy đám người kia ra\, nhưng bị Vân Lăng giữ chặt lại. - Huynh buông ta ra!
Vân Lăng giữ chặt hai bả vai nàng, quát lớn:
- Muội bình tĩnh lại cho ta!
Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, Vân Lăng không kìm được lòng, ôm nàng vào lòng, vỗ về:
- Muội đang bị thương\, ta đưa muội về trị thương\, rồi dẫn muội đi tìm Tử An sau\, được không?
Cảnh Hi im lặng, không nói gì, Vân Lăng hiểu ý, đưa nàng về doanh trại.
Tại doanh trại, mọi người nghe được tin dữ, ai nấy đều bật khóc, đặc biệt là Mạch Ngôn. Tin tức như sét đánh ngang tai, rõ ràng hôm qua còn cùng nhau uống rượu, thưởng trăng, hôm nay đã âm dương cách biệt. Bọn họ cùng nhau lớn lên, đã hẹn ước cùng nhau bạc đầu, sao bây giờ mới được nửa đường, Tử An đã không còn đồng hành cùng mọi người nữa.
Binh lính trong doanh trại treo những dải khăn trắng lên, trong phút chốc, không khí tang thương bao trùm cả doanh trại. Đại quân về đến doanh trại, mọi người đều xếp hàng, cúi đầu thể hiện sự tôn trọng, xen lẫn đau buồn, thương tiếc đối với Tử An. Mạch Ngôn từ trong lều chạy ra, nhìn theo thi thể của Tử An đang được di chuyển vào trong, rồi lại thấy Vân Lăng đang bế Cảnh Hi.
- Muội ấy sao vậy?
- Đau lòng quá độ\, ngất trên đường về. - Vân Lăng bế nàng vào lều\, đặt nàng nằm lên giường. - Muội ấy bị thương lúc đánh trận\, làm phiền cô chăm sóc rồi.
- Huynh nói gì vậy\, A Hi là muội muội ta\, ta tất nhiên phải chăm sóc rồi. Ta cần thay đồ giúp muội ấy\, huynh ra ngoài trước đi. - Mạch Ngôn cố nén đau thương\, nói.
Vân Lăng gật đầu rồi đi ra ngoài. Mạch Ngôn nhìn muội muội đang nằm bất động trên giường, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
- A tỷ biết A Hi rất mạnh mẽ\, muội có thể vượt qua được mà. Muội ngủ một lát thôi... rồi dậy nói chuyện với a tỷ... được không?
Tang lễ được cử hành ngay sau hôm đó, mọi người đều đến thắp hương, mong Tử An sớm ngày siêu thoát.
- Phu nhân\, xin lỗi\, ta không bảo vệ chu toàn được cho An nhi\, ta không xứng đáng làm phụ thân. Bà mất sớm\, từ nhỏ An nhi đã thiếu thốn tình thương của mẫu thân\, mà người làm phụ thân này lại ngày ngày ở trên chiến trường\, được về nhà cũng chỉ lo huấn luyện binh lính\, không có thời gian chơi cùng An nhi. Sau này nó lớn lên\, ta lại chê nó không được như con nhà người ta\, cả ngày chỉ biết lêu lổng ngoài đường\, hay ra vào tửu lâu. Nhưng bà biết không\, con trai của chúng ta vẫn rất hiếu thảo với ta\, ta bị đau khớp\, nó liền bôi thuốc\, bóp vai cho ta\, có gì mới lạ cũng kể ta nghe... Ta còn chưa bù đắp sự thiếu thốn trong lòng nó\, vậy mà phải kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh… - Chủ soái ngày ngày ngồi bên linh cữu của cậu con trai duy nhất\, bộc bạch tâm sự\, giọng đầy hối hận và xót xa.
- Bẩm chủ soái\, thánh chỉ tới. - Một người lính thân cận vào báo cáo.
Mục tướng quân thở dài một tiếng, rồi đứng dậy, đang định đi ra ngoài thì có một bóng người bước vào.
- Hi Nhi đến rồi sao? An nhi đợi con lâu lắm rồi.
Nàng quỳ xuống, nước mắt lã chã:
- Bá phụ\, con xin lỗi\, là lỗi của con\, nếu không phải vì cứu con\, Tử An cũng sẽ không...
Chủ soái bước đến bên nàng, khẽ xoa đầu nàng:
- Bá phụ không trách con\, chính bản thân con cũng bị thương\, hôn mê suốt hai ngày liền. Là bá phụ không bảo vệ tốt cho hai đứa... Thôi\, con ở đây với nó một chút đi\, ta ra ngoài có việc.
Chủ soái đi khỏi, nàng liền chậm rãi bước đến bên linh cữu, tay nàng run rẩy chạm vào khuôn mặt hắn. Khuôn mặt vẫn đẹp như ngày nào, chỉ có đôi mắt đã nhắm lại vĩnh viễn.
Nàng nghẹn ngào nói:
- Tử An ca ca... muội đến thăm huynh đây... Cảnh Hi... nhớ huynh quá\, mọi người cũng nhớ huynh... Vết thương... có phải đau lắm không... Đáng lý ra\, nó nên ở trên người muội mới phải... Tên ngốc nhà huynh... ai bảo huynh đỡ giúp muội chứ. Vết thương ngoài da của muội đã dần hồi phục rồi... nhưng... tại sao tim của muội lại đau... giống như... hàng vạn mũi tên xuyên vào vậy?
Nàng ngập ngừng một lát, rồi nói tiếp:
- Mục Tử An\, huynh biết không\, tối qua muội mơ thấy huynh... đem sính lễ đến hỏi cưới muội... sau đó... muội khoác lên mình y phục tân nương... gả vào Mục gia... làm thê tử của huynh. Nhưng sau đó\, muội giật mình tỉnh dậy... hóa ra là mơ... Tử An mà muội yêu... đã không còn trên đời này nữa rồi.
Mọi người nhớ bật Đoạn kiều hoàng hôn _ nhạc nền Đông cung lên nghe nhé
Updated 121 Episodes
Comments