Bên trong doanh trại, ánh nến lập lòe phản chiếu lên gương mặt nhợt nhạt của người bệnh. Cảnh Hi thu lại châm bạc, chậm rãi lên tiếng:
- Giữ được mạng rồi\, nhưng phải uống thuốc đều đặn\, tĩnh dưỡng thật tốt. Thời gian tới e rằng không thể ra trận.
Lời vừa dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một thân binh xông vào, sắc mặt hoảng loạn:
- Cảnh nương tử! Không xong rồi! Quân địch đang áp sát doanh trại!
Cảnh Hi lập tức đứng bật dậy. Nàng cùng mọi người trong trướng vội vàng chạy ra ngoài.
- Sao lại hoảng hốt như vậy? Bình tĩnh nói rõ xem!
Tên lính nuốt nước bọt, giọng lạc đi:
- Quân Khương do Tư Mã Luật Cơ dẫn đầu đã áp sát\, chưa đầy một canh giờ nữa sẽ đến nơi! Quân số lên đến hai nghìn\, trong khi quân ta ở đây chưa tới năm trăm!
Tin tức này khiến doanh trại lập tức rơi vào hỗn loạn.
- Làm sao bây giờ? Chúng ta không có đủ binh lực để chống lại bọn chúng!
- Ta chưa báo hiếu song thân\, ta không muốn chết ở đây!
Tiếng khóc than, tiếng bàn tán vang lên khắp nơi. Cảnh Hi cảm nhận được tim mình siết chặt, nhưng nàng hiểu rằng lúc này bản thân không thể dao động. Nếu nàng sợ hãi, mọi người sẽ càng hoảng loạn hơn.
- Đã báo tin cho đại quân chưa?
- Hồi nương tử\, đã có người đi truyền tin\, nhưng chỉ e viện binh chưa kịp về.
Cảnh Hi trầm tư trong giây lát, rồi cất giọng kiên quyết:
- Ngôn Ngôn a tỷ\, tỷ hãy dẫn số nữ quyến\, các nương tử và binh sĩ bị thương lui vào trong\, năm mươi binh sĩ ở lại củng cố doanh trại\, bảo vệ mọi người. Những người còn lại theo ta cầm chân địch!
Mục tiêu của nàng rất rõ ràng: kéo giãn chiến tuyến, khiến quân địch không thể áp sát doanh trại ngay lập tức, cầm chân bọn chúng cho đến khi viện binh đến.
Mạch Ngôn biến sắc:
- A Hi\, như vậy quá nguy hiểm! Nếu ngộ nhỡ…
- Nếu không cầm chân bọn chúng\, đến lúc đó quân địch ập tới thì chúng ta chỉ có con đường chết. -Cảnh Hi hít sâu\, ánh mắt kiên định. - Dù có phải bỏ mạng cũng tuyệt đối không để mọi người gặp nguy hiểm!
Mạch Ngôn siết chặt tay, rồi bất chợt quay vào trướng, lấy ra một thanh kiếm:
- Vậy được. Thanh kiếm này đang chờ muội rút ra để bảo vệ mọi người. Hãy nhớ\, nhất định phải bình an quay lại!
Cảnh Hi nhận lấy thanh kiếm, ánh mắt tràn đầy cảm kích.
Lúc này, nhóm binh sĩ phụ trách hộ tống thương binh cũng tiến lên:
- Chúng ta cũng đi! Cảnh nương tử đã giúp chúng ta giữ mạng sống này\, giết địch là trách nhiệm của chúng ta!
- Đúng vậy! Thề chết bảo vệ doanh trại!
Nhìn những khuôn mặt quyết tử trước mắt, trong lòng Cảnh Hi dâng lên một luồng sức mạnh. Nàng hít sâu, giọng nói vang vọng:
- Tốt! Vậy hôm nay\, chúng ta quyết không để quân địch bước qua nơi này dù chỉ một bước!
- Còn ta nữa!
Cảnh Hi xoay đầu lại, liền thấy Nhạc Tiểu Miêu cưỡi ngựa bước tới, thần sắc kiên nghị.
- Nhạc Tiểu Miêu?
- Tổ phụ của ta từng theo hoàng thượng chinh chiến sa trường. Ta thân là cháu gái người\, chẳng lẽ lại ngồi yên chờ chết? Ta muốn cùng Cảnh Hi cầm chân địch!
Cảnh Hi nhíu mày:
- Cô chắc chứ?
- Dĩ nhiên! Ta không để cô một mình giành hết công lao đâu. Hơn nữa\, đây là cơ hội tốt để Vân công tử khen ngợi ta đấy!
Nghe vậy, Cảnh Hi bật cười. Nhạc Tiểu Miêu vẫn là Nhạc Tiểu Miêu, trước sau vẫn vậy.
Nàng thu lại ý cười, ánh mắt nghiêm túc quét nhìn mọi người:
- Chuẩn bị sẵn sàng chưa?
“Sẵn sàng!”
- Xuất phát!
Tiếng vó ngựa rầm rập trên nền đất, binh giáp sáng loáng phản chiếu ánh trăng. Nhóm quân Cảnh Hi dẫn theo lao thẳng về phía trước, quyết tâm kéo giãn chiến tuyến của địch càng xa doanh trại càng tốt.
Vân Dật trên chiến trường nhận được tin tức, sắc mặt đại biến:
- Không xong rồi! Quân Khương do Tư Mã Luật Cơ cầm đầu đang tiến đến doanh trại!
Vân Lăng hốt hoảng, vội chạy đến báo với chủ soái. Cả đại quân lập tức chấn động.
Nhưng chủ soái nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, trầm giọng hạ lệnh:
- Mục Tử An\, Vân Dật! Hai ngươi dẫn một nghìn quân\, lập tức tiếp ứng doanh trại!
Hai vị thiếu niên chẳng khác nào đang ngồi trên đống lửa, nghe lệnh liền không chút chậm trễ mà lao thẳng về doanh trại.
Một nghìn viện binh nhanh chóng xuất phát, cờ bay phần phật, vó ngựa như sấm rền, cuốn theo cát bụi cuồn cuộn giữa trời đêm. Đây là hy vọng duy nhất của doanh trại.
Cảnh Hi cùng đội quân của mình đã chặn đầu đại quân Khương trên vùng đất trống.
Tư Mã Luật Cơ nhìn thấy chỉ có một toán quân nhỏ đón đầu, không khỏi bật cười chế giễu:
- An Quốc các ngươi thiếu binh lực đến nỗi phải để hai tiểu nương tử xinh đẹp ra trận sao?
Cảnh Hi không đáp, ánh mắt chỉ lạnh nhạt lướt qua hắn.
- Ngươi chính là Tư Mã Luật Cơ?
Tư Mã Luật Cơ híp mắt, cười cợt:
- Xem ra ngươi biết ta? Không tệ\, nếu ngoan ngoãn theo ta\, ta có thể tha mạng cho đám người phía sau.
Nhạc Tiểu Miêu bỗng lên tiếng, giọng đầy trào phúng:
- Ê\, Cảnh Hi! Cô có nhớ lần trước tiên sinh từng cho chúng ta xem chân dung của Tư Mã Luật Cơ không? Rõ ràng trong tranh là một tướng quân anh dũng\, nhìn vẫn còn rất trẻ\, vậy mà sao ngoài đời lại... vừa béo vừa xấu vừa lùn thế này? Thật mất mặt!
Quân ta bật cười ha hả.
Tư Mã Luật Cơ tái mặt, giận tím người.
- Giỏi lắm! Được\, nếu các ngươi đã muốn chết\, ta sẽ san bằng doanh trại các ngươi!
Tiếng binh khí rút ra loảng xoảng. Một trận chiến khốc liệt, chính thức bắt đầu!
Updated 121 Episodes
Comments