Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân

- Dừng! - Cảnh Hi đột nhiên khựng lại\, tiếng thét vang vọng giữa chiến trường. Tư Mã Luật Cơ cũng ngơ ngác dừng tay.

- Ta nói này\, Tư Mã Luật Cơ\, ngươi có thể nương tay một chút được không? Đỡ vài chiêu của ngươi\, ta mệt muốn rã rời. - Nàng thở dốc\, giọng điệu có phần trêu ngươi.

Tư Mã nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ tự đắc:

- Ngoan ngoãn quỳ xuống xin tha\, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.

"Phụt!"

Lời vừa thốt ra, Cảnh Hi đã bật cười ngặt nghẽo, như nghe được chuyện tiếu lâm.

- Quỳ xuống xin ngươi? Ngươi cũng xứng sao? Ta nói ta mệt\, chứ không nói bằng hữu của ta mệt.

Dứt lời, Nhạc Tiểu Miêu đã lao đến bên nàng, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy quan tâm:

- Nói ít thôi\, giữ sức.

Rồi nàng không chút chần chừ, vung kiếm xông thẳng về phía Tư Mã Luật Cơ. Hắn không kịp đề phòng, rơi vào thế bị động. Chớp lấy thời cơ, Cảnh Hi cũng xông lên, một màn song kiếm hợp bích, hai thanh kiếm sắc bén chém đứt hai bên chân hắn, rồi đồng thời xuyên qua ngực Tư Mã Luật Cơ. Kết cục, hắn vong mạng tại chỗ.

- Đánh hay lắm! - Cảnh Hi khẽ hất cằm\, khen ngợi Nhạc Tiểu Miêu.

- Cô cũng vậy. - Nhạc Tiểu Miêu đáp\, giọng điệu vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tán thưởng.

Thống soái vong mạng, những tên lính leo được lên cổng thành đều kinh hãi, không dám tiến lên thêm một bước. Quân ta nhanh chóng bắt sống đám người đó, áp giải về doanh trại. Ngay sau đó, những binh lính còn lại và hai vị phó đội trưởng đu dây xuống đất, tiếp tục tiêu diệt đám quân địch đang cố gắng phá cổng thành.

- Tiểu Miêu\, đánh nhanh rồi dẫn quân lính chạy lên phía trước\, đừng để quân Khương lại gần cổng thành dù chỉ một tấc. - Cảnh Hi nghiêm giọng ra lệnh.

Tiểu Miêu gật đầu, những nhát kiếm sau đó đều là những đòn chí mạng, không chút lưu tình. Sau khi dẹp sạch đám quân địch đó, lại có một toán quân địch khác kéo đến. Cảnh Hi xông lên nghênh chiến, Tiểu Miêu và đoàn quân điên cuồng chạy thẳng về phía trước.

Tiếng vũ khí va chạm chan chát.

Tiếng thương xé gió vun vút.

Tiếng la hét vang vọng khắp đất trời.

Từng hồi sấm rền vang, mây đen ùn ùn kéo tới, cát bụi bay mù mịt, binh lính bị cản trở tầm nhìn, rối rít bỏ chạy, tạo thành một mớ hỗn loạn. Nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản sự hiếu chiến của bọn chúng. Cảnh Hi và Tiểu Miêu bị tách nhau ra, một mình Cảnh Hi phải đối mặt với một đám quân địch. Bọn chúng dùng thương giáng một đòn từ trên xuống, may mắn nàng dùng kiếm chặn lại, nhưng với sức lực của một nữ nhân, nàng không thể địch lại một đám nam nhân cao lớn, thô kệch. Nàng mất sức, khuỵu một chân xuống, một đầu thương nhọn hoắt từ phía trước thừa đà đâm thẳng vào bụng nàng. Máu từ khóe miệng nàng chảy ra, nàng dùng hết sức lực đẩy những cây thương đang ghìm thanh kiếm của nàng, rồi vung kiếm chém một đường. Vừa mới thoát chết trong gang tấc, nàng lại nghe thấy tiếng hét từ phía sau, quay lại thì thấy một đám người nữa cầm thương lao tới, khoảng cách đã rất gần. Nàng thực sự chẳng còn sức mà vung kiếm lên nữa, đành nhắm mắt lại, chấp nhận số phận.

Nàng chỉ nghe thấy tiếng bọn chúng ngã xuống, tiếng gãy của những trường thương. Mở mắt ra, là một thân hình cao lớn đứng chắn trước nàng, hắn cứ như vậy mà ngã xuống trước mặt nàng, tiếng giáp sắt và thanh kiếm va chạm trên mặt đất vang lên nặng nề. Thời gian như ngừng lại tại nơi này, chỉ còn nàng và Mục... Tử... An.

Xung quanh là những tiếng chém giết không ngừng nghỉ, nhưng nàng đều bỏ ngoài tai, quỳ xuống trước mặt Mục Tử An. Vân Lăng dẫn binh lính đến bảo vệ xung quanh họ. Toàn thân Mục Tử An đầy máu, nhưng hắn vẫn nở một nụ cười thật tươi với nàng. Cảnh Hi không thốt nên lời, nàng muốn chạm vào Tử An, nhưng lại không biết chạm vào đâu, từng giọt nước mắt cứ thế rơi xuống, có quá nhiều điều muốn nói, nhưng lại nghẹn ứ trong cổ họng.

Tử An nhìn bộ dạng nàng bây giờ, lại không mảy may một chút khẩn trương nào, hắn run rẩy nâng tay đặt lên má Cảnh Hi, từ từ gạt đi những giọt nước mắt. Khoảnh khắc tay Tử An chạm vào má, nàng liền đưa tay nắm chặt lấy tay y. Tử An mỉm cười, giọng nói khàn khàn cất lên: "

- Nàng... khóc... xấu quá... Ngoan... đừng khóc... Tử An ca ca... đau lòng...

Cảnh Hi im lặng cúi đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa rào.

Vân Lăng ra sức chém giết, máu nhuộm đỏ cả lớp giáp bạc, cũng không để một kẻ nào tiến gần đến hai người họ.

Cảnh Hi khom lưng ôm lấy Tử An, nàng nghẹn ngào nói:

- Mục Tử An... ta không cho phép huynh chết.

Tử An thấy trước mắt tối sầm lại, hắn thở hổn hển, cố gắng dặn ra từng chữ:

- Muội... bướng bỉnh như vậy... ngoài ta... không... còn ai chịu được

- Đúng\, muội bướng bỉnh\, chỉ có huynh chịu được. Nếu như bỏ muội lại\, vậy nửa đời sau sẽ không có ai ở bên cạnh muội nữa.

- Xin... xin lỗi... khanh khanh (*)... ta chỉ... cùng muội... đi đến đây được thôi.

Mẫu thân Tử An mất sớm, phụ thân sớm tối ở trên chiến trường, chỉ có Tử An cô độc sống trong căn nhà đó. Ngày ngày, Cảnh Hi sang bầu bạn cùng hắn, phụ mẫu nàng cũng xem Tử An như con ruột, hắn dần cảm thấy mình không còn cô đơn nữa. Nàng là ánh dương sưởi ấm cuộc đời hắn, là ánh trăng soi sáng từng ngóc ngách.

Cảnh Hi mở miệng, thanh âm run rẩy:

- Là huynh... hứa với ta... đánh thắng trận sẽ đem sính lễ tới rước ta mà.

Mục Tử An nắm chặt tay nàng, ánh mắt yếu ớt:

- Chăm sóc... phụ thân... giúp huynh... còn... phải sống thật... tốt... Vân Lăng... là người... đáng để gửi gắm.

- An nhi! - Mục tướng quân quất ngựa chạy tới\, Mục Tử An mỉm cười nhìn phụ thân\, rồi... rồi máu trào ra từ miệng hắn. - Trời mưa rồi... Tử An không... thể... đem ô... đến đón... nương tử... về nhà. - Sức lực cạn kiệt\, đôi mắt hắn nhắm nghiền\, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng.

Tay Mục Tử An trượt khỏi tay nàng, toàn thân nàng run rẩy, cố gắng kìm nén tiếng khóc nghẹn ngào.

- Mục Tử An... huynh còn nợ ta thập lí hồng trang... huynh tỉnh lại đi... đừng bỏ muội ở lại... huynh mở mắt ra nhìn đi\, trời mưa rồi... huynh đem ô tới đón muội được không? Mục Tử An...

Sau khi hai vị thống soái của quân Khương tử trận, đại quân đã rút khỏi lãnh thổ An quốc hoàn toàn. Quân ta toàn thắng. Mọi người đều quỳ xuống giữa trời mưa, ngay trên chiến trường này, để vĩnh biệt tiểu tướng quân và những đồng đội đã ra đi vì bảo vệ đất nước.

(*) Khanh khanh: Một cách gọi thân mật, trìu mến dành cho người yêu, vợ trong văn hóa cổ.

Chapter
1 Chương 1: Gặp gỡ
2 Chương 2: Gặp gỡ (2)
3 Chương 3: Gặp gỡ (3)
4 Chương 4: Gặp gỡ (4)
5 Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6 Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7 Chương 7: Cảnh đại phu
8 Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9 Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10 Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11 Chương 11: Tử Chiến
12 Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13 Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14 Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15 Chương 15: Kết bái huynh muội*
16 Chương 16: Hồi kinh
17 Chương 17: Gia Luật Tuấn
18 Chap 18: Bệnh rồi sao?
19 Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20 Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21 Chap 21: Tết đến xuân về
22 Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23 Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24 Chap 24: Tử đằng khai hoa
25 Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26 Chap 26: Ai là Giang Ý?
27 Chap 27: Là cùng một người
28 Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29 Chap 29: Mật thám?
30 Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31 Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32 Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33 Chap 33: Mật các ta tới đây
34 Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35 Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36 Chap 36: Dịch dung thuật
37 Chap 37: Đa tạ nhé!
38 Chap 38: Hắn...thật đẹp
39 Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40 Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41 Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42 Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43 Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44 Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45 Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46 Chap 46: Dùng não nói chuyện
47 Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48 Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49 Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50 Chap 50: Giao đấu
51 Chap 51: Trúng độc
52 Chap 52: Hàn độc
53 Chap 53: Phát tác
54 Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55 Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56 Chap 56: Khương quốc có biến
57 Chap 57: Lăng ca ca
58 Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59 Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60 Chap 60: Tiết học đầu tiên
61 Chap 61: Tiểu thư lại không về
62 Chap 62: Về nhà
63 Chap 63: Bận!
64 Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65 Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66 Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67 Chap 67: Khương quốc sắp tới
68 Chap 68
69 Chap 69: Người ta yêu
70 Chap 70: Lạc Hi
71 Chap 71: Đã lập
72 Chap 72: Lên đường thuận lợi
73 Chap 73: Lục Ninh
74 Chap 74: Kế sách
75 Chap 75: Truyền tin
76 Chap 76: mật thám chết rồi
77 Chap 77: Thái Nguyên phản công
78 Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79 Chap 79: Hạ dược
80 Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81 Chap 81: Vũ nữ
82 Chap 82
83 Chap 83: Đại chiến
84 Chap 84: Kết thúc
85 Chap 85: Về An quốc
86 Chap 86
87 Chap 87: Đi Giang Nam
88 Chap 88
89 Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90 Chap 90
91 Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92 Chap 92
93 Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94 Chap 94: Từ biệt
95 Chap 95
96 Chap 96: Đại hôn
97 Chap 97
98 Chap 98: Lên đường
99 Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100 Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101 Chap 101: Trồng cho muội
102 Chap 102
103 Chap 103: Muội...xin lỗi
104 Chap 104: Không phải việc của cô
105 Chap 105: Về rồi sao
106 Chap 106: Cô gì mà cô
107 Chap 107: Ba năm?
108 Chap 108: Hạ quốc ???
109 Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110 Chap 110: Yến tiệc
111 Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112 Chap 112: Nếu ta không trở về...
113 Chap 113: Xuất cung
114 Chap 114: A Minh?
115 Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116 Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117 Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118 Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119 Chap 119: Không còn thời gian
120 Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121 Lời cảm ơn
Chapter

Updated 121 Episodes

1
Chương 1: Gặp gỡ
2
Chương 2: Gặp gỡ (2)
3
Chương 3: Gặp gỡ (3)
4
Chương 4: Gặp gỡ (4)
5
Chương 5 : Huynh cười lên thật đẹp
6
Chương 6: Muội thấy ta thế nào?
7
Chương 7: Cảnh đại phu
8
Chương 8: Thề chết bảo vệ mọi người
9
Chương 9: Không sao, ta đến rồi!
10
Chương 10: Ta gọi muội là nương tử
11
Chương 11: Tử Chiến
12
Chương 12: Vĩnh biệt! Mục tiểu tướng quân
13
Chương 13: Phong độ phiên phiên, nhất thiếu niên
14
Chương 14: Trận tuyết đầu tiên
15
Chương 15: Kết bái huynh muội*
16
Chương 16: Hồi kinh
17
Chương 17: Gia Luật Tuấn
18
Chap 18: Bệnh rồi sao?
19
Chap 19: Trí nhớ kém là có nguyên do
20
Chap 20: Đến trong mơ cũng không giữ được huynh
21
Chap 21: Tết đến xuân về
22
Chap 22: Pháo hoa rực rỡ
23
Chap 23: Nguyện quân thiên vạn tuế, vô tuế bất phùng xuân
24
Chap 24: Tử đằng khai hoa
25
Chap 25: Yến tiệc ngày xuân
26
Chap 26: Ai là Giang Ý?
27
Chap 27: Là cùng một người
28
Chap 28: Khởi đầu của khó khăn
29
Chap 29: Mật thám?
30
Chap 30: Khảo nghiệm ( phần Cảnh Hi)
31
Chap 31: Khảo nghiệm ( phần Mạch Ngôn)
32
Chap 32: Khảo nghiệm ( phần Vân Dật)
33
Chap 33: Mật các ta tới đây
34
Chap 34: Hay là...muội gả cho ta
35
Chap 35: Mất tích rồi lại quay về
36
Chap 36: Dịch dung thuật
37
Chap 37: Đa tạ nhé!
38
Chap 38: Hắn...thật đẹp
39
Chap 39: Ta không phải phu nhân của huynh ấy
40
Chap 40: " Tất nhiên là ta"
41
Chap 41: Trong lòng ta muội chính là mỹ nhân
42
Chap 42: Chuyện từ bao giờ ?
43
Chap 43: Nàng đừng phụ công sức của ta
44
Chap 44: Quân tử động khẩu không động thủ
45
Chap 45: Vân Lăng làm trai trưởng
46
Chap 46: Dùng não nói chuyện
47
Chap 47: Mạch Ngôn bị bắt rồi
48
Chap 48: Đẩy nhanh kế hoạch
49
Chap 49: Mạch Ngôn được cứu
50
Chap 50: Giao đấu
51
Chap 51: Trúng độc
52
Chap 52: Hàn độc
53
Chap 53: Phát tác
54
Chap 54: Cảnh Hi khoẻ lại
55
Chap 55: Kim ngọc lương duyên
56
Chap 56: Khương quốc có biến
57
Chap 57: Lăng ca ca
58
Chap 58: Cảnh nữ hiệp đừng khóc
59
Chap 59: Nàng có nguyện ý?
60
Chap 60: Tiết học đầu tiên
61
Chap 61: Tiểu thư lại không về
62
Chap 62: Về nhà
63
Chap 63: Bận!
64
Chap 64: Thái Nguyên thất thế
65
Chap 65: Thái Nguyên thất thủ ( hạ)
66
Chap 66: Lục Ninh đáng ghét
67
Chap 67: Khương quốc sắp tới
68
Chap 68
69
Chap 69: Người ta yêu
70
Chap 70: Lạc Hi
71
Chap 71: Đã lập
72
Chap 72: Lên đường thuận lợi
73
Chap 73: Lục Ninh
74
Chap 74: Kế sách
75
Chap 75: Truyền tin
76
Chap 76: mật thám chết rồi
77
Chap 77: Thái Nguyên phản công
78
Chap 78: Bước đầu hoàn thành
79
Chap 79: Hạ dược
80
Chap 80: Ta muốn muội làm thê tử của ta
81
Chap 81: Vũ nữ
82
Chap 82
83
Chap 83: Đại chiến
84
Chap 84: Kết thúc
85
Chap 85: Về An quốc
86
Chap 86
87
Chap 87: Đi Giang Nam
88
Chap 88
89
Chap 89: Thánh chỉ ban hôn
90
Chap 90
91
Chap 91: Cùng nhau bỏ trốn
92
Chap 92
93
Chap 93: Tham kiến thái tử điện hạ
94
Chap 94: Từ biệt
95
Chap 95
96
Chap 96: Đại hôn
97
Chap 97
98
Chap 98: Lên đường
99
Chap 99: " Hạnh ngộ, tiểu Cảnh Hi của ta."
100
Chap 100: Bạch nguyệt quang là như vậy sao?
101
Chap 101: Trồng cho muội
102
Chap 102
103
Chap 103: Muội...xin lỗi
104
Chap 104: Không phải việc của cô
105
Chap 105: Về rồi sao
106
Chap 106: Cô gì mà cô
107
Chap 107: Ba năm?
108
Chap 108: Hạ quốc ???
109
Chap 109: Chuẩn bị hồi kinh
110
Chap 110: Yến tiệc
111
Chap 111: Muốn nàng đi hòa thân
112
Chap 112: Nếu ta không trở về...
113
Chap 113: Xuất cung
114
Chap 114: A Minh?
115
Chap 115: Trận đánh cuối cùng (Thượng)
116
Chap 116: Trận đánh cuối cùng ( Hạ)
117
Chap 117: Chuẩn bị tang lễ
118
Chap 118: Hồi quang phản chiếu
119
Chap 119: Không còn thời gian
120
Chap 120: Tạm biệt tiểu nương tử
121
Lời cảm ơn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play