- Dừng! - Cảnh Hi đột nhiên khựng lại\, tiếng thét vang vọng giữa chiến trường. Tư Mã Luật Cơ cũng ngơ ngác dừng tay.
- Ta nói này\, Tư Mã Luật Cơ\, ngươi có thể nương tay một chút được không? Đỡ vài chiêu của ngươi\, ta mệt muốn rã rời. - Nàng thở dốc\, giọng điệu có phần trêu ngươi.
Tư Mã nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ tự đắc:
- Ngoan ngoãn quỳ xuống xin tha\, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.
"Phụt!"
Lời vừa thốt ra, Cảnh Hi đã bật cười ngặt nghẽo, như nghe được chuyện tiếu lâm.
- Quỳ xuống xin ngươi? Ngươi cũng xứng sao? Ta nói ta mệt\, chứ không nói bằng hữu của ta mệt.
Dứt lời, Nhạc Tiểu Miêu đã lao đến bên nàng, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy quan tâm:
- Nói ít thôi\, giữ sức.
Rồi nàng không chút chần chừ, vung kiếm xông thẳng về phía Tư Mã Luật Cơ. Hắn không kịp đề phòng, rơi vào thế bị động. Chớp lấy thời cơ, Cảnh Hi cũng xông lên, một màn song kiếm hợp bích, hai thanh kiếm sắc bén chém đứt hai bên chân hắn, rồi đồng thời xuyên qua ngực Tư Mã Luật Cơ. Kết cục, hắn vong mạng tại chỗ.
- Đánh hay lắm! - Cảnh Hi khẽ hất cằm\, khen ngợi Nhạc Tiểu Miêu.
- Cô cũng vậy. - Nhạc Tiểu Miêu đáp\, giọng điệu vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tán thưởng.
Thống soái vong mạng, những tên lính leo được lên cổng thành đều kinh hãi, không dám tiến lên thêm một bước. Quân ta nhanh chóng bắt sống đám người đó, áp giải về doanh trại. Ngay sau đó, những binh lính còn lại và hai vị phó đội trưởng đu dây xuống đất, tiếp tục tiêu diệt đám quân địch đang cố gắng phá cổng thành.
- Tiểu Miêu\, đánh nhanh rồi dẫn quân lính chạy lên phía trước\, đừng để quân Khương lại gần cổng thành dù chỉ một tấc. - Cảnh Hi nghiêm giọng ra lệnh.
Tiểu Miêu gật đầu, những nhát kiếm sau đó đều là những đòn chí mạng, không chút lưu tình. Sau khi dẹp sạch đám quân địch đó, lại có một toán quân địch khác kéo đến. Cảnh Hi xông lên nghênh chiến, Tiểu Miêu và đoàn quân điên cuồng chạy thẳng về phía trước.
Tiếng vũ khí va chạm chan chát.
Tiếng thương xé gió vun vút.
Tiếng la hét vang vọng khắp đất trời.
Từng hồi sấm rền vang, mây đen ùn ùn kéo tới, cát bụi bay mù mịt, binh lính bị cản trở tầm nhìn, rối rít bỏ chạy, tạo thành một mớ hỗn loạn. Nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản sự hiếu chiến của bọn chúng. Cảnh Hi và Tiểu Miêu bị tách nhau ra, một mình Cảnh Hi phải đối mặt với một đám quân địch. Bọn chúng dùng thương giáng một đòn từ trên xuống, may mắn nàng dùng kiếm chặn lại, nhưng với sức lực của một nữ nhân, nàng không thể địch lại một đám nam nhân cao lớn, thô kệch. Nàng mất sức, khuỵu một chân xuống, một đầu thương nhọn hoắt từ phía trước thừa đà đâm thẳng vào bụng nàng. Máu từ khóe miệng nàng chảy ra, nàng dùng hết sức lực đẩy những cây thương đang ghìm thanh kiếm của nàng, rồi vung kiếm chém một đường. Vừa mới thoát chết trong gang tấc, nàng lại nghe thấy tiếng hét từ phía sau, quay lại thì thấy một đám người nữa cầm thương lao tới, khoảng cách đã rất gần. Nàng thực sự chẳng còn sức mà vung kiếm lên nữa, đành nhắm mắt lại, chấp nhận số phận.
Nàng chỉ nghe thấy tiếng bọn chúng ngã xuống, tiếng gãy của những trường thương. Mở mắt ra, là một thân hình cao lớn đứng chắn trước nàng, hắn cứ như vậy mà ngã xuống trước mặt nàng, tiếng giáp sắt và thanh kiếm va chạm trên mặt đất vang lên nặng nề. Thời gian như ngừng lại tại nơi này, chỉ còn nàng và Mục... Tử... An.
Xung quanh là những tiếng chém giết không ngừng nghỉ, nhưng nàng đều bỏ ngoài tai, quỳ xuống trước mặt Mục Tử An. Vân Lăng dẫn binh lính đến bảo vệ xung quanh họ. Toàn thân Mục Tử An đầy máu, nhưng hắn vẫn nở một nụ cười thật tươi với nàng. Cảnh Hi không thốt nên lời, nàng muốn chạm vào Tử An, nhưng lại không biết chạm vào đâu, từng giọt nước mắt cứ thế rơi xuống, có quá nhiều điều muốn nói, nhưng lại nghẹn ứ trong cổ họng.
Tử An nhìn bộ dạng nàng bây giờ, lại không mảy may một chút khẩn trương nào, hắn run rẩy nâng tay đặt lên má Cảnh Hi, từ từ gạt đi những giọt nước mắt. Khoảnh khắc tay Tử An chạm vào má, nàng liền đưa tay nắm chặt lấy tay y. Tử An mỉm cười, giọng nói khàn khàn cất lên: "
- Nàng... khóc... xấu quá... Ngoan... đừng khóc... Tử An ca ca... đau lòng...
Cảnh Hi im lặng cúi đầu, nước mắt tuôn rơi như mưa rào.
Vân Lăng ra sức chém giết, máu nhuộm đỏ cả lớp giáp bạc, cũng không để một kẻ nào tiến gần đến hai người họ.
Cảnh Hi khom lưng ôm lấy Tử An, nàng nghẹn ngào nói:
- Mục Tử An... ta không cho phép huynh chết.
Tử An thấy trước mắt tối sầm lại, hắn thở hổn hển, cố gắng dặn ra từng chữ:
- Muội... bướng bỉnh như vậy... ngoài ta... không... còn ai chịu được
- Đúng\, muội bướng bỉnh\, chỉ có huynh chịu được. Nếu như bỏ muội lại\, vậy nửa đời sau sẽ không có ai ở bên cạnh muội nữa.
- Xin... xin lỗi... khanh khanh (*)... ta chỉ... cùng muội... đi đến đây được thôi.
Mẫu thân Tử An mất sớm, phụ thân sớm tối ở trên chiến trường, chỉ có Tử An cô độc sống trong căn nhà đó. Ngày ngày, Cảnh Hi sang bầu bạn cùng hắn, phụ mẫu nàng cũng xem Tử An như con ruột, hắn dần cảm thấy mình không còn cô đơn nữa. Nàng là ánh dương sưởi ấm cuộc đời hắn, là ánh trăng soi sáng từng ngóc ngách.
Cảnh Hi mở miệng, thanh âm run rẩy:
- Là huynh... hứa với ta... đánh thắng trận sẽ đem sính lễ tới rước ta mà.
Mục Tử An nắm chặt tay nàng, ánh mắt yếu ớt:
- Chăm sóc... phụ thân... giúp huynh... còn... phải sống thật... tốt... Vân Lăng... là người... đáng để gửi gắm.
- An nhi! - Mục tướng quân quất ngựa chạy tới\, Mục Tử An mỉm cười nhìn phụ thân\, rồi... rồi máu trào ra từ miệng hắn. - Trời mưa rồi... Tử An không... thể... đem ô... đến đón... nương tử... về nhà. - Sức lực cạn kiệt\, đôi mắt hắn nhắm nghiền\, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng.
Tay Mục Tử An trượt khỏi tay nàng, toàn thân nàng run rẩy, cố gắng kìm nén tiếng khóc nghẹn ngào.
- Mục Tử An... huynh còn nợ ta thập lí hồng trang... huynh tỉnh lại đi... đừng bỏ muội ở lại... huynh mở mắt ra nhìn đi\, trời mưa rồi... huynh đem ô tới đón muội được không? Mục Tử An...
Sau khi hai vị thống soái của quân Khương tử trận, đại quân đã rút khỏi lãnh thổ An quốc hoàn toàn. Quân ta toàn thắng. Mọi người đều quỳ xuống giữa trời mưa, ngay trên chiến trường này, để vĩnh biệt tiểu tướng quân và những đồng đội đã ra đi vì bảo vệ đất nước.
(*) Khanh khanh: Một cách gọi thân mật, trìu mến dành cho người yêu, vợ trong văn hóa cổ.
Updated 121 Episodes
Comments