Đầu làng, một nhóm người dân tụ tập, xì xào bàn tán. Họ chỉ trỏ về phía xa, nơi một người đàn ông gầy gò đang chậm rãi bước tới. Đó là ông thầy lang, người nổi tiếng nhất làng không chỉ vì y thuật cao mà còn bởi tính tình nhân hậu, luôn giúp đỡ người khác. Thấy ông lang tiến lại gần, đám đông càng thêm sôi nổi, có người nắm tay ông, giọng gấp gáp:
“Thầy ơi, đừng lại gần cái thằng điên đó! Nó lạ lắm, cứ dí mặt đòi người ta vả cho! Thầy mà lại gần nó, lỡ nó làm gì thì nguy mất!”
Ông lang dừng chân, ánh mắt nhìn về phía người thanh niên đang ngồi bệt dưới gốc cây. Bộ quần áo kỳ lạ của cậu ta, mái tóc rối bù, và biểu cảm mơ màng khiến ông không khỏi ngạc nhiên. Trong khi mọi người lo lắng, ông chỉ cười nhạt.
“Ta từng gặp nhiều thứ còn lạ hơn thế này.”
Dứt lời, ông bước tiếp. Đám người xung quanh níu kéo nhưng không dám cản. Họ nhìn theo bóng dáng ông tiến lại gần “thằng điên” với ánh mắt lo lắng, nhưng không ai dám đi theo.
Phong, đang ôm đầu suy nghĩ, không nhận ra ông lang đã đứng trước mặt mình. Những chi tiết nhỏ nhặt quanh đây khiến anh cảm thấy lạc lõng: từ những căn nhà đất lợp rơm, bộ quần áo vải thô sơ, đến cách người ta cư xử đều giống như cảnh phim thời chiến tranh phong kiến mà anh từng xem.
“Không lẽ mình xuyên không thật à? Nhưng nếu thế… làm sao để trở về?” Phong tự hỏi, đầu óc rối tung. Đột nhiên, một giọng nói trầm trầm vang lên:
“Cậu ăn bận kiểu gì mà lạ vậy?”
Phong ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt bình thản của ông thầy lang. Người đàn ông này đang nhìn anh từ đầu đến chân, rõ ràng là không giống như những người khác.
Phong mỉm cười, nửa thật nửa đùa:
“Ở chỗ tôi, ai cũng mặc thế này cả. Ông không hiểu đâu.”
Ông lang nhíu mày, không nói gì, nhưng khóe môi vẫn giữ nét cười nhạt. Phong chần chừ một lúc, rồi hỏi:
“Nãy giờ không ai dám lại gần tôi, sao ông không sợ vậy?”
Ông lang bật cười, giọng điềm nhiên:
“Ta gặp nhiều rồi, quen rồi.”
Phong ngớ người:
“Ủa, gặp nhiều là gặp cái gì cơ? Ý ông là cũng có người giống tôi hả?”
Ông thầy lang không đáp thẳng, chỉ nhìn anh từ tốn nói tiếp:
“Yên tâm, ta thấy cậu vẫn còn nhẹ.”
Phong giật mình:
“Ủa, cái gì nhẹ? Ý ông là sao?”
Ông lang chỉ cười cười, không giải thích thêm. Rồi ông hỏi tiếp:
“Nãy nghe người làng nói cậu cứ dí mặt đòi người ta vả cho. Thế là thế nào?”
Phong ngượng ngùng gãi đầu:
“Tôi vừa trải qua một trận sinh tử, không biết mình còn sống hay đã thành cô hồn. Nên tôi nghĩ… chắc cần ai đó tát tôi một cái để xác nhận. Nhưng ai ngờ họ lại sợ đến thế!”
Nghe xong, ông lang bật cười, nhưng ánh mắt ông chợt nghiêm lại:
“Được rồi, để ta giúp cậu xác nhận!”
Phong chưa kịp hiểu thì ông lang đã vung tay lên…
BỐP!
Cái tát mạnh đến mức cả gốc cây phía sau Phong cũng như rung lên. Anh ôm mặt hét lớn:
“Á! Đau quá! Ông làm cái gì thế hả?”
Ông lang chống nạnh, nhìn anh đầy nghiêm túc:
“Cậu còn biết đau, tức là còn sống. Thế đã rõ chưa?”
Phong sững người, sau vài giây lại bật cười:
“Trời ơi, đúng rồi! Tôi còn sống! Cảm ơn ông nhé!”
Anh cười ha hả, nhưng vừa định nói thêm thì bụng lại phát ra tiếng động lớn. Anh xấu hổ gãi đầu:
“Á… tôi đói quá…”
Ông lang mỉm cười, vỗ vai Phong:
“Đi, theo ta về nhà ăn cơm.”
Phong nhìn ông thầy lang với ánh mắt đầy lòng biết ơn, rồi cũng gật đầu một cái. Thực sự thì anh đang đói đến mức không còn quan tâm đến gì nữa. Cơm trưa với ông thầy lang, dù không biết ăn cái gì, nhưng trong lúc này, chẳng có gì hạnh phúc hơn.
Thế nhưng, trước khi đi, ông thầy lang bỗng dưng ngừng lại, nhìn lên cây. Cái nhìn của ông là một sự kinh ngạc tột độ, đến mức gần như không tin nổi vào mắt mình.
"Trời ơi, là ai trên đó?" ông thầy lang lên tiếng, ngạc nhiên khi nhìn thấy một ông lão gần 90 tuổi đang ôm cành cây, run rẩy, miệng há hốc, mắt nhìn như đang cố gắng đu bám trên một cành cây cao tít.
Ông lão gầy guộc, lưng còng, nhưng lại có sức mạnh như thể là thanh niên tráng kiện, bám vào cây như không có gì cản nổi. Ông thầy lang chớp mắt liên hồi, không hiểu gì cả.
"Trời ơi, sao ông ấy leo cây được?" Ông thầy lang thốt lên đầy bất ngờ. "Cái lưng còng như vậy mà làm sao trèo được? Chắc mắt tôi mờ rồi!"
Nhưng ông thầy lang chưa kịp tiếp tục suy nghĩ thì nhìn sang Phong, thấy cái vẻ mặt chột dạ của anh, ông thầy lang bỗng dưng ngộ ra một chuyện. "À… thì ra là vậy."
Cái gương mặt "không phải tôi, tôi không biết, không ai nhìn thấy tôi" của Phong bây giờ thật sự không thể che giấu được gì nữa. Ông thầy lang nhìn ông lão đang run rẩy trên cây và hiểu ra rằng… chính sự sợ hãi anh đã khiến ông lão ấy bộc lộ sức mạnh. Có lẽ ông lão sợ người này quá, nên mới có thể leo lên cây mà không biết làm sao.
Ông lang lắc đầu, thở dài:
“Thấy chưa? Người ta sợ cậu đến mức leo cả lên cây rồi kia kìa!”
Phong ngượng chín mặt:
“Ôi trời ơi, tôi không cố ý mà…”
Ông thầy lang bất lực lắc đầu, rồi quay sang đám người làng.
"Mau đưa ông lão xuống, đưa xuống đi! Để ông ấy không leo cao thêm nữa."
Phong nhìn lên cây, cảm thấy hơi ngại ngùng. Anh biết ông lão này chắc chắn đang sợ mình, sợ cái “điên” mà mọi người đồn đại. Anh vội vã định tiến lại gần để giúp ông lão xuống, nghĩ rằng nếu mình leo lên cây và đưa ông xuống thì có thể giải quyết được vấn đề.
“ Ông ơi, đừng sợ tôi lên đó với ông...À Không ý tôi là tôi đưa ông xuống!”.
Nhưng vừa mới chạm tay vào thân cây, ông lão trên cây đã la hét chân đạp loạn xạ:
"ỐI GIỜI !KHÔNG ĐƯỢC LÊN ĐÂY ! ĐỪNG CHẠM VÀO TAO, MÀY...MÀY CHẠM VÀO LÀ TAO NHẢY XUỐNG ĐẤY!"
Ngay lập tức, cả đám người dưới đất hoảng hốt, hô hào:
"Ông lão, cẩn thận, đừng làm vậy, sẽ ngã thật đấy!"
Cả đám người dang tay ra, cố gắng đỡ nếu ông lão ngã. Nhưng lúc này, ông thầy lang thấy vậy liền bước lại gần, vỗ vai Phong và kéo anh đi, giọng kiên quyết:
"Đi theo tôi, về nhà ăn cơm thay quần áo cậu muốn tốt thì tránh xa ông lão ra, sợ ông ấy leo cao hơn rồi lại có chuyện."
Phong không kịp phản đối, bị kéo đi một đoạn xa. Khi thấy ông thầy lang quyết đoán như vậy, ông lão trên cây mới từ từ bình tĩnh lại. Chỉ một lúc sau, ông lão mới dám từ từ leo xuống, tay vẫn run rẩy nhưng cuối cùng cũng đặt chân xuống đất an toàn.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhìn theo ông thầy lang và Phong đang rời đi. Ai nấy đều cảm thấy kỳ lạ với tình huống chẳng giống ai này, nhưng cũng không khỏi cảm thấy mừng vì ông lão đã an toàn.
Còn Phong sau khi bị kéo đi, lòng vẫn đầy nghi hoặc về chính mình và nơi kỳ lạ này. Anh thầm nghĩ:
“Chết thật, không lẽ mình thật sự xuyên không rồi sao?”
Updated 67 Episodes
Comments
art_zahi
Ngồi hóng đến mỏi cằm, cầu mong update chap tiếp.
2025-01-01
1