Trời vừa tờ mờ sáng, tiếng gà gáy vang vọng khắp thôn làng. Sương sớm còn đọng trên mái lá, khí trời mát lạnh dễ chịu. Ông lang mở cửa, vươn vai hít một hơi thật sâu , chuẩn bị cho một ngày mới thanh tịnh.
Nhưng trời xanh vốn không chiều lòng người.
Chưa kịp bước ra khỏi cửa, ông đã nghe thấy tiếng rên rỉ ai oán từ trong nhà:
“Ối giời ơi... bụng con...”
“Thầy ơi cứu con với...”
“Tiêu rồi tiêu rồi, con không chịu nổi nữa!!!”
Ông lang nhướng mày nhìn vào trong, chỉ thấy bốn cái bóng đang lăn lộn trên nền đất như cá mắc cạn.
Phong ôm bụng quằn quại, sắc mặt trắng bệch như người sắp chết. Thằng Tứ nhăn nhó như khỉ ăn ớt, hai tay ôm bụng, co rúm người lại. Thằng Năm thì bấu lấy cột nhà, miệng méo xệch, rên như con mèo bị dẫm đuôi. Thằng Tị mắt trợn trắng, tay chân run rẩy, mồm liên tục lẩm bẩm gì đó nghe như tụng kinh.
Ông lang nheo mắt nhìn bọn nó, rồi khẽ nhấp một ngụm trà rồi đi vào phòng thuốc, thản nhiên như không có gì xảy ra.
Phong đau đến mức không còn cảm nhận được thế gian.
Anh biết ngay mà, tất cả là do củ khoai chết tiệt đó!
Vậy mà ông lang vẫn ép anh ăn cho bằng hết! Bây giờ đau bụng rồi đây này!!!
Khi Phong còn đang oán hận đời, thì một cơn đau quặn ruột lại kéo tới.
Nhưng anh không phải người duy nhất.
Ba thằng kia cũng đồng loạt bật dậy, ôm bụng, mặt mày tái mét.
Trong khoảnh khắc đó, cả bốn đứa cùng nhau ngẩng đầu lên, nhìn về một hướng—
CÁI NHÀ XÍ.
"CHẠYYYYYYYYYY!!!”
Bốn cái bóng lao ra cửa như bị sét đánh, không ai nhường ai, không ai nói một lời. Chỉ có chạy, chạy và chạy.
Thằng Tị chân ngắn bị thằng Năm đạp té sấp mặt, lăn lông lốc như củ khoai. Phong nhảy vọt qua đống củi, lách qua cái lu nước, nhắm thẳng cái nhà xí mà lao tới.
Nhưng đời nào dễ dàng như vậy!
Thằng Tứ bên cạnh cũng nhanh không kém, nó dùng một cú quét chân đầy mưu mô, suýt nữa làm Phong đo đất.
Phong nghiến răng, phản đòn bằng cách đẩy mạnh vai nó, khiến nó mất đà, đâm sầm vào bụi cỏ.
“Aaaaaaa Phong chơi bẩn!!!”
Phong không quan tâm, tiếp tục lao về phía trước. Nhưng ngay khi tưởng đã chạm tay vào cánh cửa nhà xí, thì…
“RẦM!!!”
Thằng Năm đã vọt vào trước, khóa chốt ngay lập tức.
Bên ngoài, ba thằng còn lại tái mặt, ôm bụng nhảy dựng.
“Năm ơi mở cửa!!”
“Không mở đâu, Năm cũng đau mà!!”
Thằng Năm ở trong tỉnh bơ đáp lại, giọng có phần… khoái trá.
Phong suýt nữa chửi thề. Anh ôm bụng, nhảy lò cò tại chỗ, mồ hôi chảy ròng ròng.
Thằng Tị bò dậy, chen vào, đấm rầm rầm lên cửa:
“Năm ơi, Tị không chịu nổi nữa!!!”
Thằng Năm vẫn trơ trơ: “Chờ đi, chắc còn lâu mới xong.”
Phong tức giận, vừa đau vừa muốn đánh người.
Bốn thằng đau bụng.
Ba thằng đứng ngoài.
Một thằng ở trong.
Nhưng nhà xí này không có vách gỗ, không có vách tre, mà chỉ là bốn tấm lá dừa dệt lại.
Điều đó có nghĩa là…
Muốn phá cửa? Dễ.
Muốn giật sập? Quá dễ.
Muốn tấn công từ mọi phía? Càng dễ!
Bên trong, thằng Năm đang đắc chí.
"Haha, Năm giành trước rồi nha!."
Phong, Tứ, Tị đứng ngoài rung đùi, nhưng thật ra trong lòng đang lên kế hoạch đảo chính.
"Cái này chỉ là lá dệt thôi mà?"
Cả ba cùng gật đầu.
Và rồi, chiến dịch "lật nhà xí" bắt đầu.
"LÚC NÀY!"
Phong nắm lấy một đầu vách lá bên hông . Thằng Tứ nắm đầu còn lại. Thằng Tị ôm nguyên cây cột đỡ cho mấy vách kia không sập.
"KÉO!!!!"
RÀO RÀO RÀO RÀO!!!!!
Cả cái nhà xí bị giật , vách lá bung ra như có cơn bão quét qua!
Bên trong, thằng Năm chưa kịp hoàn thành nhiệm vụ, chỉ kịp hét lên một tiếng:
"Á Á Á Á Á!!!!!!"
Rồi nó té xuống đất, quần chưa kịp kéo lên, mặt úp xuống đất, tay còn chưa kịp chùi.
Ba thằng đứng ngoài nhìn cảnh tượng đó…
Im lặng ba giây.
Rồi cười lăn cười bò.
"HAHAHAHAHAHA!!!!"
Thằng Năm đỏ mặt, muốn độn thổ ngay lập tức, vừa kéo quần lên vừa hét:
"Đồ khốn nạn! Năm...Năm giận rồi..giận rồi!!!"
Ba phút sau, Phong giành chỗ.
Bên ngoài, thằng Tứ cố gắng dựng tạm vách lại. Thằng Tị thì đứng ôm bụng nhảy lò cò.
"Nhanh lên Phong ơi, tao chịu hết nổi rồi!!!"
"Nhịn đi, tao sắp xong."
"PHONGGGGGG!!!!"
Cảm giác vừa thắng trận chưa được bao lâu, Phong đang định mở cửa ra để nhường cho thằng Tứ và thằng Tị thì—
"Ực... AAAAAA!"
Cơn đau bụng dữ dội lại ập tới.
Phong bật ngược lại trong, ôm bụng gập người xuống. Trời đất tối sầm!
Thằng Tứ đứng ngoài nhảy cẫng lên:
"Ê, sao mày còn ở trong đó?! Tao chịu hết nổi rồi!!"
Phong nghiến răng:
"Tao cũng có muốn đâu! Nhưng bụng tao nó chưa xong!!!"
Lúc này, thằng Tứ cắn răng, mắt nhìn xung quanh, rồi đưa ra một quyết định quan trọng.
Nó quay qua thằng Năm, hét lên:
"MÀY GIỮ VÁCH ! TAO RA BỜ AO! BỤI CHUỐI NÓ VẪY GỌI TAO!!!"
Rồi nó ôm bụng phóng ra cổng như có lửa cháy dưới chân.
Thằng Tị đứng im tại chỗ, run rẩy.
Thằng Năm nhíu mày hỏi:
"Mày đau bụng mà không đi theo anh Tứ hả?"
Thằng Tị cắn môi lắc đầu, giọng run run:
"Tị không ra ngoài! Tị... Tị sợ người ta nhìn thấy!!!"
Thằng Phong bên trong đầy thắc mắc: "...?!"
Cái gì? Thằng Tị hướng nội sao?
Nhưng mà chưa ai kịp thắc mắc thêm thì—
"TỤI BÂY ĐANG LÀM CÁI GÌ Ở ĐÂY?!"
ÔNG LANG LẠI XUẤT HIỆN.
Và ông vừa nhìn thấy:
Thằng Tứ lao ra ngoài như bị ma đuổi.
Thằng Tị gục trên sân, mặt tái mét.
Ông lang đưa tay day trán, hít một hơi thật sâu rồi buông ra một câu thơ:
"Chạy cũng khổ, nhịn cũng khổ,
Ăn bậy một bữa, khổ cả một đời!"
Phong, thằng Năm và thằng Tị: "..."
Nhưng chưa kịp tiêu hóa xong câu thơ đó thì—
"RẮC—RẦM!"
Tiếng vách đỗ vang lên.
Ông lang giật mình quay lại.
Và ông trợn mắt hết cỡ.
Cái nhà xí của ông—
Một vách lá rách tươm, nghiêng ngả, chỉ còn cái sườn trơ trọi.
Thằng Năm đang đứng đó, cố sức giữ vách lá để nó khỏi đổ.
Ông lang nóng mặt, gầm lên:
"LŨ QUỶ NHỎ! TỤI BÂY PHÁ NHÀ TAO RỒI HẢ?!"
Thằng Năm méo mặt:
"Không phải đâu thầy! Con chỉ cố giữ lại—"
"BỦM——!!!"
Cả sân lại rơi vào im lặng.
Mọi ánh mắt chuyển hướng về phía thằng Tị.
Nó nằm bẹp trên sân, mặt từ tái chuyển sang đỏ như gấc.
Và… nó có vẻ thoải mái hơn rồi.
Ông lang: "...?!"
Cả bọn: "..."
Nó đã... ra rồi.
Sau ba giây im lặng, thằng Tị bật dậy, lao đến ông lang khóc lóc:
"THẦYYYYYYYYYY, CỨU CON, HU HU HU HU!"
Ông lang mở to mắt, nhanh chóng bịt mũi, lùi lại ba bước.
"ĐỨNG XA TAO RA ?!?!"
Thằng Tị mếu máo, tay quơ quào:
"THẦY ƠI! THẦY ĐỪNG BỎ CON! HU HU, GIỜ CON PHẢI LÀM SAO?"
Ông lang hít một hơi thật dài (qua miệng), rồi chỉ gậy ra hướng bờ sông:
"ĐI THEO TA! MAU RA SÔNG TẮM RỬA!!!"
Thằng Tị sụt sịt chạy theo, bỏ lại ba thằng còn lại ôm bụng cười nghiêng ngả.
Ông lang vừa đi vừa lầm bầm:
"Đúng là nghiệt chướng, toàn nghiệt chướng của ta..."
Updated 67 Episodes
Comments
....
tí
2025-02-21
1