Hỗn Thế Ma Thần

Hỗn Thế Ma Thần

Chương 1: Bi kịch

Bắc Mặc Hàn, kẻ phế vật, cút khỏi Linh Dương phái.

- Một kẻ không thể tu tiên còn ở lại đây làm gì.

- Mau cút cho khuất mắt ta!

Bắc Mặc Hàn bị người ta đẩy đến cửa sư môn. Lời ra tiếng vào sỉ nhục hắn.

Nhớ trước kia một thân hắn lập chiến công, nói một lời ra như sấm. Nào giống bây giờ để bọn tôm tép hạ đẳng sỉ nhục.

Cũng trách hắn khinh thường kẻ địch, để anh em họ Liễu đó dùng trú thuật, cuối cùng chỉ có thể trở thành một phế vật không thể tu tiên.

Đồng môn, sư phụ lại không hề thương xót hắn, thẳng thừng đuổi hắn khỏi môn gia.

Trời cao có mắt không chứ!

Bắc Mặc Hàn nắm chặt tay, hắn gượng đứng dậy. Xương khớp lệch lạc vặn vẹo khiến hắn đau nhói.

Tô Đồng lại không lấy đấy làm thương tiếc, hắn đá văng Bắc Mặc Hàn ra khỏi cổng:

- Bắc Mặc Hàn, mau cút đi. Để ta gặp lại ngươi lần nào ta sẽ đánh lần đó.

Cánh cửa lớn đến 6 người đẩy từ từ khép vào. Cũng là khép vào cả chục năm huy hoàng của hắn.

Bắc Mặc Hàn ta từ đệ tử đứng nhất Linh Dương phái, trăm trận trăm thắng. Chỉ vì anh em Liễu gia ghen ghét, trong khi tiêu diệt yêu thú đã hạ trú lên người ta khiến ta suýt mất mạng.

Nay tuy đã sống sót nhưng một phần linh lực cũng không có. Người tu tiên vỡ nát linh căn, hắn chỉ hận chết đi cho rồi.

Tiếng bước chân từ từ tới gần.

Lại là ai tới tìm hắn tính sổ đây.

Giỏi thì người ta ghen ghét, yếu kém thì bị người ta khinh thường.

Bắc Mặc Hàn nằm im bất động. Vậy thì cứ để hắn chết đi. Hắn cũng chẳng còn thiết tha gì nữa.

Ôn sư phụ đứng lại, buông một tiếng thở dài:

- Bắc Mặc Hàn, ta biết là ngươi muốn chết, nhưng không phải nằm đâu cũng chết được Ngươi không nên chết trước cổng Linh Dương phái.

Tiếng Ôn sư phụ có chút trầm ngâm. Người này không nhận đồ đệ, cũng không có dạy tiên thuật cho ai. Ngoại trừ trồng rau nuôi cá, ông ấy ở đây cũng chưa từng dùng tới pháp thuật. Nghe đám đệ tử nói căn cốt của ông không đủ vậy nên rất khó tu tiên.

Ôn sư phụ trước giờ không tham chính với đời. Vậy mà lại sợ Bắc Mặc Hàn chết trước cửa Linh Dương phái làm vấy bẩn giáo phái sao?

- Ta cũng chẳng còn sức mà đi nữa rồi.

Bắc Mặc Hàn thều thào lấy lệ.

Ôn sư phụ hạ quang gánh trên vai xuống, ông già phất tay một cái.

Một mùi nặng sộc tới. Một mùi thối kinh người, dường như có thể lập tức lấy mạng người khác.

- Ngươi có biết đây là gì không?

Bắc Mặc Hàn trừng mắt nhìn lão già.

Ôn sư phụ ôn tồn:

- Là "c*t".

Ông nói với ta chuyện ấy lúc này thì có ý nghĩa gì?

Ta và gánh c*t của ông có liên hệ gì với nhau sao.

Lão già lại phất tay, mùi hôi thối kia liền biến mất.

Lão ta vậy mà vừa dùng pháp thuật. Không phải đao to búa lớn nhưng vừa giúp Bắc Mặc Hàn thoát khỏi chỗ chết.

Đúng là thối quá đi mà!

Ông sư phụ chỉ vào thúng c*t:

- Ngươi thấy đấy, nó cũng là đồ người ta vứt đi, nó cũng là đồ bị người ta dè bỏ. Nhưng nó đâu vô dụng mà chờ chết giống như ngươi. Nó tự tìm được công dụng của nó, là nó bón cho từng nhành cây ngọn cỏ để các ngươi ăn.

Tự dưng ta có một cảm giác rất muốn ói.

Ôn sư phụ vỗ bụng một cái:

- Huống chi cái thân ngươi đủ chân đủ tay mà không bằng một thúng c*t ư? Người ta muốn giết ngươi ngươi lại mặc kệ để người ta giết ư? Đúng là đáng tiếc cho một tài năng trẻ.

Những lời này khiến Bắc Mặc Hàn trầm ngâm suy nghĩ. Hắn thấy cũng đúng, nhưng hắn không có cách nào lật mình cả.

Khoan đã có phải hắn đang bị so sánh với c*t không? Hắn còn không bằng một đống c*t nữa.

Bắc Mặc Hàn chau mày:

- Giờ ta sống dở chết dở. Linh căn không có. Tu vi cũng không. Chấp niệm cả đời này là tu tiên đã bị hủy nát. Ông nói ta làm sao có thể vực dậy!

Ôn sư phụ gánh quang gánh lên:

- Mọi sự là do thiên ý. Trời bắt ngươi mất tất cả ắt có dụng ý. Ngươi dễ chết như vậy đúng là uổng phí. Haizzz

Ôn sư phụ gánh thúng c*t của mình đi.

Bắc Mặc Hàn nằm suy nghĩ. Ôn sư phụ nói như vậy, lẽ nào ông ta có cách.

- Ôn sư phụ, xin người chỉ điểm. Đệ tử nhất định sẽ làm thật tốt.

Ôn sư phụ khẽ nhoẻn miệng cười, ông ta hít sâu một hơi quay lại:

- Ngươi đã bị đuổi khỏi Linh Dương phái rồi, đừng gọi ta sư phụ nữa. Gọi sư thúc đi. Ta có một vị ca ca, có lẽ người này sẽ giúp được ngươi.

- Người đó là ai? Giờ đang ở đâu?

- Vân Sơn đại trung sĩ. May cho ngươi mùa này ông ta đang ở đỉnh Như Mộng vắt sữa bò. Nếu ngươi có duyên, đủ may mắn gặp được ông ta, có khi sẽ trở mình được.

Bắc Mặc Hàn như thấy được tia hy vọng, hắn vui thầm:

- Có cách nào để người ấy chấp nhận ta không? Mong Ôn sư thúc giúp người giúp cho chót.

Nếu Ôn sư thúc đã nói có duyên mới có thể được Vân Sơn cứu giúp, vậy ắt hẳn phải có tư tình từ trước mới nhờ vả được.

Mà hắn đến Vân Sơn đại trung sĩ là ai cũng không biết. Chắc chắn rất khó xin giúp đỡ.

Ôn sư thúc khẽ nhếch lông mày. Thằng oắt con này cũng khá lắm. Sắp chết rồi mà vẫn thấu toàn như vậy.

Ôn sư thúc vứt cho Bắc Mặc Hàn một miếng ngọc bội:

- Nói với ông ta, ngươi là ân nhân của một bà thím tên là Liên Hoa. Ông ta chắc chắn sẽ giúp ngươi.

- Tạ ơn sư thúc đã cứu giúp.

- Hừ! Xem mà lết được xác tới Như Mộng không đã. Ta không cần lời cảm ơn sớm này của ngươi đâu.

Bắc Mặc Hàn nắm chặt miếng ngọc trong tay. Hắn nhất định phải trở mình sống dậy.

Hot

Comments

Uyên Quỳnh

Uyên Quỳnh

Trời đất dám đuổi nv9 ư?

2024-06-18

0

Thanh Dao

Thanh Dao

hilu

2024-06-14

0

ngo tien dat

ngo tien dat

có vẻ sẽ hay

2024-05-14

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bi kịch
2 Chương 2: Vòng luyện hồn
3 Chương 3: Phúc Mập
4 Chương 4: Sữa bò không đơn giản
5 Chương 5: Lầu xanh
6 Chương 6: Đấu giá
7 Chương 7: Buôn lời bán lãi
8 Chương 8: Lên đỉnh núi
9 Chương 9: Đồng ý
10 Chương 10: An Kỳ
11 Chương 11: Bảo vệ
12 Chương 12: Thần khí thượng cổ
13 Chương 13: Người mới
14 Chương 14: Không gian hệ
15 Chương 15: Thân thế
16 Chương 16: Hỗn lực
17 Chương 17: Tắm cho bò
18 Chương 18: Huynh... có phải để ý ta rồi không
19 Chương 19: Xuống núi
20 Chương 20: Dã thú
21 Chương 21: Bao vây
22 Chương 22: Họ hả? Đang ân ái trong phòng
23 Chương 23: Tâm nguyện tu tiên
24 Chương 24: Lửa
25 Chương 25: Hỏa điểu
26 Chương 26: Tảo mộ
27 Chương 27: Làng Oải Lộ
28 Chương 28: Uẩn tình
29 Chương 29: Mâu thuẫn
30 Chương 30: Bạo bệnh
31 Chương 31: Những đứa trẻ
32 Chương 32: Ký ức
33 Chương 33: Đồng cảm
34 Chương 34: Không thể nói chuyện đàng hoàng
35 Chương 35: Dỗ trẻ
36 Chương 36: Lồng ngực
37 Chương 37: Cầu vồng sau mưa
38 Chương 38: Vật thuần ma
39 Chương 39: Tha thứ
40 Chương 40: Tâm cơ của Tùng Lâm
41 Chương 41: Đặt tên
42 Chương 42: Cửu tử nhất sinh
43 Chương 43: Tìm
44 Chương 44: Cập bờ
45 Chương 45: Cởi đồ ra
46 Chương 46: Tâm sự
47 Chương 47: Thần tượng
48 Chương 48: Kĩ viện
49 Chương 49: Tam quan bất thường hay nhận thức không đủ tốt
50 Chương 50: Bàn kế hoạch
51 Chương 51: Biểu tỷ biểu muội
52 Chương 52: Tranh cầu
53 Chương 53: Hiểu lầm
54 Chương 54: Thành Đông
55 Chương 55: Chia rẽ uyên ương
56 Chương 56: Giao đấu ác liệt
57 Chương 57: Lập lại tôn ti trật tự
58 Chương 58: Nói rõ mọi chuyện
59 Chương 59: Oan gia ngõ hẹp
60 Chương 60: Nhị hoàng tử
61 Chương 61: Hoàng cung
62 Chương 62: Con cá chết
63 Chương 63: Thượng triều
64 Chương 64: Hẹn đấu
65 Chương 65: Mất gốc
66 Chương 66: Nội bộ đấm nhau
67 Chương 67: Ngục hỏa
68 Chương 68: Luân Vũ đài
69 Chương 69: Đảo ngược tình thế
70 Chương 70: Oán khí tấn công
71 Chương 71: Thánh thượng lâm nguy
72 Chương 72: Bắc Mặc Hàn? Hắn lấy Bảo Liên đăng làm gì?
73 Chương 73: Tái tạo
74 Chương 74: Sư phụ
75 Chương 75: Ảo cảnh
76 Chương 76: Cái bóng
77 Chương 77: Liên thông không gian hệ
78 Chương 78: Đoạt Mệnh Hoàn Cốt đao
79 Chương 79: Đẹp trai
80 Chương 80: Linh tính
81 Chương 81: Giao dịch
82 Chương 82: Thánh chỉ tới
83 Chương 83: Tâm Tuế xích
84 Chương 84: Rèn phản ứng
85 Chương 85: Đại lão Linh Dương kiếm phái
86 Chương 86: Giới thiệu các đội
87 Chương 87: Bắt đầu
88 Chương 88: Bao vây
89 Chương 89: Bào chế thuốc
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1: Bi kịch
2
Chương 2: Vòng luyện hồn
3
Chương 3: Phúc Mập
4
Chương 4: Sữa bò không đơn giản
5
Chương 5: Lầu xanh
6
Chương 6: Đấu giá
7
Chương 7: Buôn lời bán lãi
8
Chương 8: Lên đỉnh núi
9
Chương 9: Đồng ý
10
Chương 10: An Kỳ
11
Chương 11: Bảo vệ
12
Chương 12: Thần khí thượng cổ
13
Chương 13: Người mới
14
Chương 14: Không gian hệ
15
Chương 15: Thân thế
16
Chương 16: Hỗn lực
17
Chương 17: Tắm cho bò
18
Chương 18: Huynh... có phải để ý ta rồi không
19
Chương 19: Xuống núi
20
Chương 20: Dã thú
21
Chương 21: Bao vây
22
Chương 22: Họ hả? Đang ân ái trong phòng
23
Chương 23: Tâm nguyện tu tiên
24
Chương 24: Lửa
25
Chương 25: Hỏa điểu
26
Chương 26: Tảo mộ
27
Chương 27: Làng Oải Lộ
28
Chương 28: Uẩn tình
29
Chương 29: Mâu thuẫn
30
Chương 30: Bạo bệnh
31
Chương 31: Những đứa trẻ
32
Chương 32: Ký ức
33
Chương 33: Đồng cảm
34
Chương 34: Không thể nói chuyện đàng hoàng
35
Chương 35: Dỗ trẻ
36
Chương 36: Lồng ngực
37
Chương 37: Cầu vồng sau mưa
38
Chương 38: Vật thuần ma
39
Chương 39: Tha thứ
40
Chương 40: Tâm cơ của Tùng Lâm
41
Chương 41: Đặt tên
42
Chương 42: Cửu tử nhất sinh
43
Chương 43: Tìm
44
Chương 44: Cập bờ
45
Chương 45: Cởi đồ ra
46
Chương 46: Tâm sự
47
Chương 47: Thần tượng
48
Chương 48: Kĩ viện
49
Chương 49: Tam quan bất thường hay nhận thức không đủ tốt
50
Chương 50: Bàn kế hoạch
51
Chương 51: Biểu tỷ biểu muội
52
Chương 52: Tranh cầu
53
Chương 53: Hiểu lầm
54
Chương 54: Thành Đông
55
Chương 55: Chia rẽ uyên ương
56
Chương 56: Giao đấu ác liệt
57
Chương 57: Lập lại tôn ti trật tự
58
Chương 58: Nói rõ mọi chuyện
59
Chương 59: Oan gia ngõ hẹp
60
Chương 60: Nhị hoàng tử
61
Chương 61: Hoàng cung
62
Chương 62: Con cá chết
63
Chương 63: Thượng triều
64
Chương 64: Hẹn đấu
65
Chương 65: Mất gốc
66
Chương 66: Nội bộ đấm nhau
67
Chương 67: Ngục hỏa
68
Chương 68: Luân Vũ đài
69
Chương 69: Đảo ngược tình thế
70
Chương 70: Oán khí tấn công
71
Chương 71: Thánh thượng lâm nguy
72
Chương 72: Bắc Mặc Hàn? Hắn lấy Bảo Liên đăng làm gì?
73
Chương 73: Tái tạo
74
Chương 74: Sư phụ
75
Chương 75: Ảo cảnh
76
Chương 76: Cái bóng
77
Chương 77: Liên thông không gian hệ
78
Chương 78: Đoạt Mệnh Hoàn Cốt đao
79
Chương 79: Đẹp trai
80
Chương 80: Linh tính
81
Chương 81: Giao dịch
82
Chương 82: Thánh chỉ tới
83
Chương 83: Tâm Tuế xích
84
Chương 84: Rèn phản ứng
85
Chương 85: Đại lão Linh Dương kiếm phái
86
Chương 86: Giới thiệu các đội
87
Chương 87: Bắt đầu
88
Chương 88: Bao vây
89
Chương 89: Bào chế thuốc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play