Em Là Hồi Ức Đẹp Nhất

Em Là Hồi Ức Đẹp Nhất

Chương 1: Khu phố Kỵ Xuân nghèo nàn

Khu phố Kỵ Xuân là khu nhà tập thể nghèo nhất, nó nằm giữa lòng thành phố phồn vinh Nam Đại. Là một con phố cũ kỹ với những tòa nhà phai màu theo thời gian, ngay cả ánh sáng chói chang cũng phải chen chúc mới chiếu sáng được vào bên trong.

Các tòa nhà cao tầng cứ chồng lên nhau như những chiếc hộp đen xì lộn xộn. Không khí ngột ngạt với những âm thanh ồn ào não nề. Tất cả tạo nên một không gian chật hẹp, bức bối nhưng lại là một nơi quen thuộc đối với Dương Tĩnh.

Căn nhà nhỏ của Bác cả Dương Tĩnh nằm ở một trong những tòa nhà chen chúc nhau ở tầng 5.

Ngay cả cửa sổ trong phòng nhìn ra cũng chỉ là một bức tường đối diện, tường vôi bong tróc, nền gạch cũ kĩ. Mái nhà thấm dột mỗi khi trời mưa thi thoảng lại bốc lên một mùi hôi thối đến nhức óc.

Dương Tĩnh không còn nhớ rõ, từ khi nào mình đã quen với cuộc sống nơi đây. Cha mẹ cô mất khi cô chỉ mới 10 tuổi, ông bà nội ngoại cũng không còn, bác cả là người duy nhất nhận nuôi cô.

Nhưng đó không phải là sự cứu rỗi. Nhà bác cả có hai người con trai và một cô con gái bằng tuổi với cô. Cô chỉ là một phần dư thừa không may được họ cưu mang. Dương Tĩnh phải làm tất cả mọi việc trong nhà, từ dọn dẹp, đến nấu ăn,....

Khi ngày mới bắt đầu, ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ. Cô thức dậy, ngẩn ngơ ngồi trên giường rồi lại nhìn về chiếc đồng hồ đã rỉ sét không còn nhìn rõ con số.

Cô vội vã thay quần áo, những bước chân vô cùng nhẹ nhàng để không đánh thức mọi người. Nhược Quân nhanh chóng chuẩn bị bữa sáng rồi đi nhanh ra khỏi nhà.

Hôm nay là ngày nhập học tại trường cấp ba Thiên Hoa, ngôi trường mà cô đã cố gắng học tập để vào. Với hy vọng sẽ thay đổi được số phận, hy vọng tương lai của cô sẽ rực rỡ không còn chuỗi ngày tăm tối.

Dương Tĩnh nắm chặt quay cặp của mình, chiếc cặp màu be nhạt có thể nhìn ra dấu hiệu sử dụng nhiều năm nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận.

Cô bước qua cánh cổng lớn của trường Thiên Hoa, trong lòng là một cỗ cảm xúc bồi hồi và lo lắng. Quả nhiên là ngôi trường cấp ba bậc nhất ở Nam Đại, khuôn viên rộng lớn với những tòa cao tầng, hoàn toàn khác biệt với ngôi trường cấp 2 nhỏ bé cô học khi trước.

Những hàng cây ngô đồng xanh mướt, những con đường lát đá sáng bóng sạch sẽ và tràn ngập dư vị thanh xuân.

Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng, Dương Tĩnh khẽ bước đi trong sân trường, từng bước chân nhẹ nhàng như làn gió mùa thu.

Bộ đồng phục xanh trắng đơn giản nhưng đủ để tôn lên vóc dáng mảnh mai duyên dáng của cô.Làn da cô trắng ngần, tóc dài đen mượt buông lơi qua bả vai, tất cả tạo thành một bức tranh sống động thu hút mọi ánh nhìn của bạn học.

Dương Tĩnh sở hữu vẻ đẹp chói lọi, vẻ đẹp dịu dàng lại trong sáng khiến mọi người đều phải ngước mắt nhìn đến. Đôi mắt to tròn cùng bờ môi tựa cánh hoa hồng vừa hé mở, khuôn mặt tinh tế như được tạc từ đá quý. Mọi đường nét trên gương mặt cô hài hòa đến một cách hoàn hảo.

Cô như một nữ thần thanh xuân dạo bước trong sân trường. Những lời thì thầm, lời bàn tán từ bạn học xung quanh. Phần lớn đều đang tán thưởng về vẻ ngoài của cô.

Có những người không kiềm được lòng mà thốt lên.

- Trời ơi\, xinh quá. Cậu ấy ăn đứt hoa khôi trường luôn ấy chứ.

- Mới vào trường đã gây ấn tượng mạnh như vậy\, sau này chỉ rước thêm họa thôi.

.....

Dương Tĩnh quá quen với những ánh mắt xunh quanh, cô càng nắm chặt quay cặp hơn. Trong lòng đã căng thẳng như dây đàn sắp đứt nhưng cô vẫn giữ cho mình vẻ ngoài điềm tĩnh. Cô vẫn tiếp tục đi, bước chân nhẹ nhàng lại vững vàng.

Phải mất một lúc cô mới tìm được đến lớp học. Dương Tĩnh hít sâu một hơi, đưa tay nhẹ mở cánh cửa ra. Nhưng khi cánh cửa ấy vừa mở thì trước mắt cô liền xuất hiện một bức tường hình người, cao lớn và mạnh mẽ.

Dương Tĩnh nhất thời bị dọa mà lùi lại một bước, cô phải rướn cao cổ mới có thể nhìn rõ người trước mắt.

Từ nhỏ đến lớn Dương Tĩnh chưa từng bị sắc đẹp mê hoặc nhưng người này thì khác. Cô không thể không phủ nhận anh ta đẹp đến mức gần như là vô thực. Đôi mắt đen tuyền như chứa đựng cả thế giới, sâu thẳm và sống động. Mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, đồng phục không có lấy một nếp nhăn. Không chỉ ngoại hình mà ngay cả khí chất cũng khiến người khác phải e dè.

Hàn Duẫn đứng đó như một bức tường di động, hai tay đút vào túi quần. Đôi mắt sắc bén nhìn cô gái nhỏ trước mặt, giọng điệu cao lãnh cất lên.

- Phiền bạn học tránh qua một bên.

Dương Tĩnh giật mình, cô khẽ cúi đầu rồi đi qua một bên chừa đường đi cho anh.

- A xin lỗi.

Hàn Duẫn khẽ nhướn mày, anh không đáp lại, liền rời đi. Dương Tĩnh khẽ đưa mắt nhìn theo bóng lưng ấy. Dáng người cao ráo dần dần khuất bóng trong biển người. Cô khẽ nói nhỏ chỉ đủ để bản thân nghe thấy.

- Cậu ấy học ở đây sao? Là lớp 10 hay là khối trên nhỉ ?

Cô từ từ thu tầm mắt, hít một hơi rồi bước vào lớp học. Tất cả ánh mắt của bạn học trong lớp đổ dồn về phía cô, hệt như nhìn thấy sinh vật lạ. Dương Tĩnh căng thẳng mà đi nhanh về phía cuối lớp, cô chọn đại một bàn trống rồi ngồi xuống.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đang mong một bộ sủng ngọt ấy mà sao mấy bà cứ thích ra truyện ngược thế nhỉ. Lại phải đaooo tymmm ak/Scowl/
Giỡn xíu thoai. Chúc mừng truyện mới nhoa/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/

2025-02-23

12

Nguyệt quế

Nguyệt quế

Bà siêng ra truyện dữ à 😆 bộ nào cx mê

2025-02-23

1

Vy Ái

Vy Ái

Chúc mừng tác phẩm mới nha Chanh

2025-02-23

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play