Cuộc chiến giữa hai bên Nhân - Ma diễn ra đã được một khoảng thời gian. Toàn bộ sau núi Thanh Thạch ma khí nghịt trời, xác người la liệt, cảnh tượng hỗn loạn tàn khốc. Nhưng nhìn từ trên cao có thể thấy: quân Ma giới đang chiếm ưu thế hơn.
Bạch Duy Quang lười nhác, ngồi trên chiến xa ngáp dài một cái: “Nhàm chán!”
Hắn nhìn Hạ Minh Nguyệt vung dây đàn cổ đánh ra linh lực, giết từng đám Ma tộc ở cách hắn không xa lẩm bẩm: “Hạ Minh Nguyệt.”
Bạch Duy Quang cười mỉm, bay đến chỗ Hạ Minh Nguyệt giáng xuống người y một chưởng.
Hạ Minh Nguyệt không đề phòng bị hắn đánh trúng, hộc ra một ngụm máu mà ngất đi.
Bạch Duy Quang đáp xuống đất, một tay đỡ lấy eo Hạ Minh Nguyệt, một tay lau đi vệt máu trên miệng y: “Hạ Minh Nguyệt, ngươi cuối cùng cũng rơi vào tay ta.”
Hắn bế y bay lại chiến xa của mình, hô vang: “Rút quân!”
Quân Ma tộc nhanh chóng nghe lệnh, rút về phía vực Phong Ma.
Dược trưởng lão trọng thương, chỉ có thể đứng yên nhìn Bạch Duy Quang đưa Hạ Minh Nguyệt đi.
Trương Văn Thiện cũng thương thế đầy mình, chạy tới chỗ Dược trưởng lão: “Sư tổ, Tiểu Bạch đưa Hạ chưởng môn đi rồi, liệu hắn có làm gì hại đến tính mạng y không?”
Dược trưởng lão ôm ngực lắc đầu: “Ta không biết hắn định làm gì y, nhưng chắc sẽ không hại đến tính mạng. Dù sao, hai người cũng ở cùng nhau cả ngàn năm rồi. Khục khục...” Ông ho ra một ngụm máu tươi rồi ngã xuống, ngất đi.
Trương Văn Thiện vội đỡ lấy Dược trưởng lão: “Sư tổ! Sư tổ!... Người đâu? Mau quay về tông môn!”
...
Dưới vực Phong Ma.
Bạch Duy Quang vác Hạ Minh Nguyệt trên vai, đi trên một cây cầu nhỏ dẫn đến một ngôi nhà. Hắn phất tay, những chiếc đèn trên lan can cùng đèn trong nhà sáng bừng lên. Cảnh vật xung quanh được chiếu sáng, chúng trở nên nhìn rõ ràng hơn.
Đây là một ngôi nhà gỗ, nằm giữa một đầm sen trắng. Trên đầm, vậy mà còn có rất nhiều đom đóm đang bay lượn chập chờn. Bên trong nhà được treo vài mảnh vải đỏ, cùng vài chiếc chuông đung đưa theo gió. Tiếng leng keng từ những chiếc chuông phát ra, nghe thật êm dịu. Mùi trầm hương cùng mùi hoa sen quyện lại, tạo ra một mùi hương dễ chịu, khiến con người ta thư giãn. Trong phòng lại không có bàn ghế gì, mà chỉ lẻ loi một chiếc giường hang mặt trăng(*) lớn, được màn đỏ che phủ.
() Giường hang mặt trăng: giường đôi kiểu Trung Quốc, giường ngủ cổ điển chạm khắc mặt trăng.*
Bạch Duy Quang ném mạnh Hạ Minh Nguyệt lên giường. Vậy mà chăn, gối, đệm trên giường đều là màu đỏ. Căn phòng chỉ thiếu treo chữ hỉ lên nữa thôi là chẳng khác gì phòng tân hôn.
Hạ Minh Nguyệt vì cú ném mà mơ hồ tỉnh lại: “Tiểu Bạch? Tại sao ngươi đưa ta đến đây?” Y nhìn gương mặt thèm khát của Bạch Duy Quang, vô thức lùi lại phía sau.
Bạch Duy Quang cúi người, chống một tay bên cạnh Hạ Minh Nguyệt, một tay vuốt nhẹ từ chân Hạ Minh Nguyệt lên: “Ngươi đoán xem... ta đưa ngươi vào phòng ngủ của ta làm gì?” hắn vừa nói, tay vừa giật mạnh thắt lưng Hạ Minh Nguyệt.
Hạ Minh Nguyệt hoảng hốt, tay tụ linh lực muốn chống lại, nhưng đây là dưới vực Phong Ma, không thể dùng linh lực: “Ngươi... ngươi làm gì vậy? Thả ta ra! Ta là sư phụ ngươi đấy.”
Bạch Duy Quang vẫn tiếp tục, xé từng lớp y phục trên người Hạ Minh Nguyệt. Dưới ánh đèn, làn da y có vài phần hơi vàng, mờ ảo, cơ thể săn chắc, vòng eo thon gọn. Hắn kéo mạnh quần y xuống, vuốt ve đôi chân dài, mịn màng không tì vết của y.
“Sư phụ ư? Ngươi có biết, khi ta làm đệ tử ngoan của ngươi, ta đã phải nhịn cơ thèm khát của ta đối với ngươi nhiều đến mức nào không?” Hắn vừa nói, tay vừa không ngừng vuốt ve một bên đùi của Hạ Minh Nguyệt.
“Hự... ngươi đừng như vậy. Dừng... dừng lại...!” Khóe mắt Hạ Minh Nguyệt dần đọng nước.
Tay Bạch Duy Quang dần tiến sâu vào giữa hai đùi: “Của ngươi cũng to đó, cầm khá vừa tay. Mà còn nhỏ hơn của ta tí.”:))
Mặt Hạ Minh Nguyệt phủ lên một lớp màn đỏ ửng: “Ngươi đừng nói nhảm nữa... mau bỏ ra!”
Bạch Duy Quang cúi xuống, áp sát mặt Hạ Minh Nguyệt: “Bỏ ra? Không phải ngươi đang rất sướng à? Miệng nói bỏ ra, nhưng bên dưới lại rất thành thực.” Hắn cứ thế ghì chặt lấy môi Hạ Minh Nguyệt, nuốt những lời y định nói xuống.
“Ưm...ư...!” Hạ Minh Nguyệt cố đẩy Bạch Duy Quang ra, nhưng sức đẩy không lại. Còn bị hắn nắm lấy tay, luồn vào bên trong quần hắn.
Hạ Minh Nguyệt tròn mắt với cái thứ hắn nắm phải: “Hắn... hắn từ khi nào đã lớn như vậy?”
Bạch Duy Quang phải bật cười trước biểu cảm gương mặt y: “Sao? Của ta lớn hơn ngươi đúng không? Thích chứ?”
Hạ Minh Nguyệt mặt đỏ đến mang tai: “Không... không thích. Mau bỏ tay ta ra! Ưm...!”
Bạch Duy Quang tự nhiên liếm xuống cổ Hạ Minh Nguyệt, mỗi nơi hắn liếm qua đều nóng ran, đỏ ửng.
Hạ Minh Nguyệt cả người nóng bừng, không ngừng co quắp. Tay y vô thức nắm lấy tóc Bạch Duy Quang. Mũ trâm rơi ra, mái tóc đen dài của Bạch Duy Quang xõa xuống: “Đừng... đừng liếm chỗ đó!”
Bạch Duy Quang vừa liếm vừa vuốt mạnh: “Tại sao? Chỗ này của ngươi không phải đang rất mong chờ ta chạm vào à?”
Tiếng chụt chụt, nhép nhép không ngừng phát ra, tuy nhỏ, nhưng đủ để hai người nghe thấy.
Bầu không khí trong căn phòng ngày càng nóng. Tiếng gió hòa cùng tiếng rên rỉ như sợ, như sung.
Hai đùi của Hạ Minh Nguyệt áp sát hai bên má ấm nóng của Bạch Duy Quang. Cây gậy hừng hực lửa tình của y bị Bạch Duy Quang nuốt sâu xuống cuống họng. Y cảm tưởng như bất cứ lúc nào cây gậy đó cũng có thể phun trào: “Đợi... đợi đã! Ư... ta sắp...!”
“Ực...” Miệng Bạch Duy Quang đầy dịch nhớp nháp: “Ngươi ra nhanh thật!”
Hắn quỳ thẳng người, vuốt ngược tóc về phía sau. Ánh sáng chiếu lên gương mặt anh tuấn, mị hoặc không thể cưỡng lại. Hắn đưa vài ngón tay vào miệng. Lúc lấy ra, ngón tay hắn đã dính đầy nước bọt cùng dịch nhầy kia. Hắn đưa ngón tay ướt đẫm lần mò, đâm từ từ vào hoa cúc của Hạ Minh Nguyệt.
“Ngươi... ngươi làm gì vậy? Lấy ra, đừng... đừng đưa vào nữa!” Mặt Hạ Minh Nguyệt lúc này đã thấm đẫm mồ hôi và nước mắt. Ánh mắt hắn mơ màng, cả người run rẩy.
Bạch Duy Quang bỏ mặc ngoài tai những lời Hạ Minh Nguyệt nói, tiếp tục nới lỏng miệng dưới của y. Được một lúc, 4 ngón tay hắn đã tiến vào bên trong, không ngừng ra vào: “Tìm thấy rồi nè!”
“Ư... chỗ đó... cảm giác lạ quá. Đừng...!” Hạ Minh Nguyệt vừa xuất xong, giờ lại xuất thêm lần nữa, cây gậy không ngừng co giựt, rỉ nước.
“Ngươi nói gì cơ? Toàn nói một đằng làm một nẻo. Để ta giúp ngươi thành thật hơn!” Hắn vừa nói vừa đâm cây gậy của hắn vào. Tiếng va đập da thịt dần vang lên cùng tiếng rên rỉ, nhép nhép.
“Đừng...!” Hạ Minh Nguyệt bị khoái cảm làm cho kiệt quệ, nói không ra lời, tay y vô thức vươn ra như muốn ôm thứ gì đó.
Bạch Duy Quang cơ bắp rắn chắc, đẫm mồ hôi bóng bẩy, hơi thở gấp gáp, nồng ngực nhấp nhô không ngừng, khuôn mặt lộ ra nụ cười gian xảo: “Đấy, ngươi thật thà hơn rồi.”
Hắn cúi người thấp xuống để cho y ôm. Thuận thế hắn liếm sâu vào tai Hạ Minh Nguyệt, nói nhỏ bên tai y: “Ngươi có biết, lúc ta dưới vực Phong Ma đã xảy ra chuyện gì không?”
Hạ Minh Nguyệt mơ màng trong khoái lạc, nhưng vẫn nghe được hắn nói gì mà khựng người lại: “Ta... ta không biết.”
“Ngoan đi, ta kể cho nghe!” Bạch Duy Quang nói sát bên tai Hạ Minh Nguyệt.
Hơi thở ấm nóng truyền vào tai, khiến Hạ Minh Nguyệt rùng mình, gật gật đầu.
Bạch Duy Quang chống hai khủy tay xuống, mặt đối diện mặt Hạ Minh Nguyệt cười nhẹ nhàng: “Đang lăn giường cùng đệ tử mình, mà tính tò mò vẫn không hề giảm.”
Hạ Minh Nguyệt xoay mặt đi hướng khác, né ánh nhìn nóng bỏng của Bạch Duy Quang.
Bạch Duy Quang thấy y né mặt mình, hắn liền cắn mạnh lên xương quai xanh của y. Cái người vừa nãy còn vui vẻ trêu đùa người khác, giờ lại bừng bừng lửa giận, bóp mạnh lấy khuôn mặt Hạ Minh Nguyệt nói: “Không phải ngươi muốn nghe sao? Nhìn thẳng ta!!”
Hạ Minh Nguyệt rơm rớm nước mắt, nhìn thẳng vào Bạch Duy Quang.
Bạch Duy Quang hài lòng vuốt ve khuôn mặt y, dần hồi tưởng lại chuyện cũ.
Updated 57 Episodes
Comments
Ức nniem👏
H bạo quá tui sợ......sợ tui ko kiềm chế đc đọc thâu đêm
2024-06-08
1
Ức nniem👏
từ chỗ này là muốn sáng cx ko đc rồi ấy🌚
2024-06-08
0
Tiktok: @mathil_mathilda ❤
/Facepalm/
2024-06-06
0