Chương 10: Thư

“Tiểu Bạch, ta biết ngươi hận ta, ghét ta. Ta không mong nhận được sự tha thứ của ngươi. Ta chỉ mong ngươi sẽ sống thật tốt. Ta biết, có phần ích kỷ khi nói điều này, nhưng ta vẫn mong ngươi niệm tình xưa, giúp ta bảo vệ thế gian này được không? Hiện giờ ngoài ngươi ra, không còn ai có khả năng bảo vệ bình yên của Tam giới này được nữa. Coi như ta xin của ngươi một chút ân huệ này được chứ? Là ta phụ ngươi, ta dùng mạng mình, mong có thể bù đắp được cho ngươi. Nhưng chúng sinh vô tội, mong ngươi không vì oán hận mà làm hại người khác, làm hại chính bản thân ngươi, rơi vào kết cục vạn kiếp bất phục. Dù ngươi không coi ta là sư phụ, ta vẫn coi ngươi là đệ tử duy nhất của ta. Sư phụ bất tài tái bút.” (chưa viết thư tuyệt mệnh bao giờ, đọc hơi cấn mọi người thông cảm ㅜㅜ. Mình dựa vào việc, trong lòng Hạ Minh Nguyệt luôn đặt chúng sinh lên đầu để viết, không biết có ổn chưa?)

Bạch Duy Quang đứng dậy, ngửa mặt lên cười lớn, nhưng nước mắt hắn lại không ngừng rơi xuống: “Ha ha ha... chúng sinh vô tội. Vậy chắc mọi tội lỗi đều do ta. Do ta ngu xuẩn, đi yêu một người trong lòng không hề có ta, chỉ có chúng sinh thiên hạ. Đều do ta đã yêu ngươi mù quáng. Tất cả đều do ta.”

Mặt hắn từ cười chuyển sang giận dữ, tay bùng lên ngọn lửa đốt cháy lá thư: “Đúng là ngươi phụ ta. Nhưng ngươi nghĩ, dựa vào mấy lời này của ngươi là có thể khiến ta nghe lời của ngươi, bảo vệ chúng sinh Tam giới này sao? Ngươi lầm to rồi. Ngươi luôn tự cho rằng ngươi hiểu ta, thật ra ngươi không hề biết gì về ta hết.” Hắn tức giận, ngọn lửa trong tay càng bùng lớn, muốn đốt thi thể của Hạ Minh Nguyệt thành tro. Nhưng, khi nhìn vào khuôn mặt đang yên giấc ngàn thu kia, hắn lại không ra tay được. Hắn nén giận, ném ngọn lửa ra ngoài cửa sổ. Ngọn lửa đánh chúng cây anh đào, gắn với tuổi thơ của hắn. Nó giống như đang đốt cháy từng kỉ niệm giữa hắn và Hạ Minh Nguyệt dưới gốc cây anh đào này.

Bạch Duy Quang quỳ sụp xuống: “Ta có thể không động đến chúng sinh Tam giới của ngươi. Nhưng muốn ta bảo vệ chúng... đừng hòng. Đây là sự nhượng bộ cuối cùng của ta dành cho ngươi.”

Sau đêm đó, Bạch Duy Quang ngày ngày chìm trong men rượu, hắn không bước ra khỏi Thanh Viện dù chỉ một bước, cũng không tu luyện gì nữa.

“Bạch Duy Quang, ngươi cứ không tu luyện như vậy, có xứng với sự kỳ vọng của Hạ chưởng môn dành cho ngươi không?” Trương Văn Thiện nổi đoá, đứng trước Bạch Duy Quang trách vấn.

Mái tóc Bạch Duy Quang đã thêm vài phần bạc trắng, râu cũng lâu chưa được cạo: “Sao ta phải xứng với kỳ vọng của hắn? Là hắn phụ sự kỳ vọng của ta trước. Vậy tại sao ta phải nghe lời hắn?” hắn ngồi cạnh giường băng, uống tiếp bình rượu trong tay.

“Ngươi... ngươi không hề xứng làm đệ tử của y” Trương Văn Thiện tức giận, phất tay áo rời đi.

“Ha ha... Ai muốn làm đệ tử hắn, là ta muốn hắn trở thành người của ta. Hạ Minh Nguyệt, có phải ngươi rất hối hận vì đã nhận ta làm đệ tử không?” Bạch Duy Quang vừa nói, vừa tiến lại, vuốt ve khuôn mặt lạnh như băng của Hạ Minh Nguyệt.

Mấy ngày sau.

Bạch Duy Quang cúi người, hôn lên trán Hạ Minh Nguyệt. Một nam nhân y phục tím xông vào, đúng lúc nhìn thấy hành động của y. Hắn lao vào đánh Bạch Duy Quang, nhưng bị y né ra: “Hắn chết rồi, ngươi vẫn còn muốn sỉ nhục hắn. Ta phải giết ngươi.”

Bạch Duy Quang né đòn: “Hứm... Dù hắn có thế nào cũng là người của ta. Dương Liễu Chi ơi là Dương Liễu Chi, ngươi nghĩ với thực lực của ngươi có thể đánh với ta sao?” hắn tung một chưởng vào người nam nhân kia.

“Phụt... Bạch Duy Quang, tên súc sinh bỉ ổi. Uổng công hắn yêu thương ngươi như vậy.” Dương Liễu Chi hộc ra một ngụm máu, tay ôm ngực, gương mặt tái nhợt, quỳ một chân trên sàn.

Bạch Duy Quang ngửa mặt cười lớn: “Ha ha ha... yêu thương? Ngươi gọi đây là yêu thương sao?” Bạch Duy Quang chỉ vào Hạ Minh Nguyệt: “Hắn thà chết cũng không muốn ở bên ta. Đây là yêu thương mà ngươi nói?”

“Hắn đã chăm sóc ngươi từ nhỏ đến lớn, xem ngươi như đệ đệ ruột, còn đưa hẳn kim đan cho ngươi. Vậy vẫn chưa đủ yêu thương ngươi?” Dương Liễu Chi nặng nề đứng dậy.

Bạch Duy Quang quát: “Không đủ, căn bản là không đủ. Ai cần kim đan của hắn, ai cần hắn coi như đệ đệ, thứ ta cần là cả trái tim và con người hắn.”

“Hắn xem ngươi là đệ tử duy nhất của hắn. Ngươi lại luôn có ý đồ xấu với hắn.”

“Hứ... điều này không phải ngươi nên thấy rõ từ lúc ở Ma giới rồi sao? Hay ta làm lại cho ngươi thấy rõ hơn.” Bạch Duy Quang tiến lại, tay bắt đầu nới lỏng y phục của Hạ Minh Nguyệt.

Dương Liễu Chi thấy, tay rút ra một nhánh liễu quật tới: “Bạch Duy Quang, tên khốn nạn, ngươi không phải con người.”

Bạch Duy Quang vung ra một luồng khí mạnh, đánh bay Dương Liễu Chi ra khỏi phòng, hắn đứng trước cửa: “Ta có phải người hay không, không đến lượt ngươi quản. Ta đã tha mạng cho ngươi một lần, ngươi lại hết lần này đến lần khác đến làm phiền ta. Hôm nay, ta phải lấy mạng ngươi.” Hắn giơ tay, chuẩn bị đánh lên Dương Liễu Chi.

“Dừng tay. Hắn là người bạn duy nhất của Hạ chưởng môn, ngươi cũng muốn giết.” Trương Văn Thiện nghe tiếng động lớn liền chạy lại.

“Càng như vậy, ta càng phải giết.” Bạch Duy Quang giơ cao tay hơn.

Trương Văn Thiện vung kiếm, đánh ra một luồng kiếm khí ngăn hắn lại: “Hắn là một trong số ít người có tu vi cao trong giới. Ngươi không bảo vệ Tam giới, cũng không để người khác bảo vệ? Đến lúc Tam giới gặp nạn, không có ai chống đỡ nổi, ngươi nghĩ, khi ngươi gặp lại Hạ chưởng môn ở nơi suối vàng, người sẽ chịu nhìn mặt ngươi không?”

Bạch Duy Quang thu tay: “Nay nể mặt Tiểu Trương, ta tha cho ngươi thêm một mạng. Đừng để ta thấy mặt hắn thêm một lần nào nữa.”

Trương Văn Thiện đỡ Dương Liễu Chi rời đi.

Sau khi hai người rời đi, Bạch Duy Quang vung tay, tạo ra một kết giới, không để bất cứ ai vào được Thanh Viện. Hắn ngồi xuống cạnh giường, mặc lại áo cho Hạ Minh Nguyệt: “Một gương mặt lạnh lùng, cấm dục, vậy mà quyến rũ không biết bao nhiêu người.” Hắn vuốt nhẹ khuôn mặt lạnh như băng của Hạ Minh Nguyệt, nước mắt lại vô thức lăn xuống.

Bạch Duy Quang làm kết giới, khiến Dương Liễu Chi không thể vào được. Hắn đành ở lại Thiên Nhân tông, giúp Trương Văn Thiện quản lý tông môn. Bạch Duy Quang cũng không một lần ra khỏi kết giới, hắn ngày nào cũng ngồi thẫn thờ bên cạnh Hạ Minh Nguyệt.

Thời gian dần trôi. Núi Thiên Sơn liên tục thay đổi cảnh sắc. Bên trong, con người cũng dần thay đổi. Mái tóc đen mượt của Bạch Duy Quang, giờ đã hoàn toàn chuyển sang màu bạc trắng, nhưng khuôn mặt hắn vẫn không thay đổi: “Ngươi xem, mái tóc của ta cũng bạc giống như tóc ngươi rồi, có đẹp không? Ngươi có thích hình dáng ta giống ngươi như vậy không? Hạ Minh Nguyệt, liệu ta đối xử với ngươi tốt hơn, ngươi có ở bên ta, yêu ta, không rời bỏ ta nữa không?” Bạch Duy Quang vừa nói, vừa thiếp đi bên cạnh Hạ Minh Nguyệt, khoé mắt hắn chảy xuống hai hàng lệ buồn. Tay hắn vẫn nắm chặt lấy tay Hạ Minh Nguyệt. Hơi thở hắn dần biến mất.

Kết giới quanh Thanh Viện biến mất. Trương Văn Thiện cùng Dương Liễu Chi chạy vào.

“Tiểu Bạch... hắn chết rồi.” Trương Văn Thiện u buồn, nhìn Bạch Duy Quang với ánh mắt thương hại.

Dương Liễu Chi không nói gì, chỉ im lặng đứng đó, nhìn Bạch Duy Quang đến chết cũng nắm chặt tay Hạ Minh Nguyệt không buông, thở dài.

(......)

“Hà hà hà... Ta không phải đã chết rồi sao? Ta đang ở đâu thế này? Địa Phủ sao? Sao... nhìn giống phòng ngủ của ta vậy?”

Hot

Comments

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

thở dài ý là chấp nhận tình cảm tên nghiệt súc này dành cho sư tôn nhưng không làm được gì phải không, ặc, sao dễ dàng vậy, lẽ ra phải phẫn nộ tới cùng mới hợp lí chứ 😑

2024-06-09

0

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

đã nói đúng còn nói rõ to

2024-06-09

0

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

Tiktok: @mathil_mathilda ❤

thầy Huấn bảo thế là tham lam ngu dốt/Speechless/

2024-06-09

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: 15 năm trước
2 Chương 2: Hỗn chiến
3 Chương 3: Sau núi Thanh Thạch
4 Chương 4: Dưới vực Phong Ma
5 Chương 5: Cháo nóng
6 Chương 6: Đôi mắt
7 Chương 7: Độ linh lực
8 Chương 8: Tiểu Hạ, chúng ta thành thân đi
9 Chương 9: Hoán đan
10 Chương 10: Thư
11 Chương 11: Trùng sinh
12 Chương 12: Thanh Viện
13 Chương 13: Cây anh đào
14 Chương 14: Mộng xuân
15 Chương 15: Thiên Nhân Tông
16 Chương 16: Nhà Dương Liễu Chi
17 Chương 17: Ghen
18 Chương 18: Ta muốn cưới ngươi
19 Chương 19: Thất Tịch
20 Chương 20: Vòng hồng đậu
21 Chương 21: Giận quá mất khôn
22 Chương 22: Bằng mọi cách... giết hắn
23 Chương 23: Phong ấn nứt
24 Chương 24:Vực Phong Ma.
25 Chương 25: Hắc Diệp.
26 Chương 26: Ta giao lại hắn cho người
27 Chương 27: Quan tài ngọc lạnh giá
28 Chương 28: Kí ức
29 Chương 29: Hỉ, Nộ, Ai, Sợ, Ái, Ố, Dục.
30 Chương 30: Thỏ con
31 Chương 31: Một đêm xuân
32 Chương 32: Ác mộng
33 Chương 33: Con mệt rồi
34 Chương 34: Nỗi sợ mang tên Dương Liễu Chi
35 Chương 35: Mưa
36 Chương 36: Tiểu Hạ, ta lại nhớ ngươi rồi
37 Chương 37: Kiếp thứ nhất: Nhược Phàm x Dương Khởi Minh
38 Chương 38: Ngươi ngủ cùng phòng với ta.
39 Chương 39: Nghi hoặc
40 Chương 40: Y quán
41 Thông báo lại lịch up truyện
42 Chương 41: Truy sát
43 Chương 42: Thân phận thật
44 Chương 43: Hai tuần nữa...
45 Chương 44: Gặp gỡ
46 Xin lỗi các độc giả của Miêu:((
47 Chương 45: Bữa ăn hội ngộ
48 Chương 46: Say
49 Chương 47: Say(2)
50 Chương 48: Thổ huyết
51 Chương 49: Chuẩn bị hôn lễ
52 Chương 50: Kết thúc kiếp thứ nhất.
53 Chương 51: Kiếp thứ hai: Bùi Trường An x Bùi Hà Thành
54 Chương 52: Bữa sáng bất hòa
55 Chương 53: Sự thay đổi lạ thường.
56 Chương 54:
57 Chương 55: Nỗi sợ của Hà Thành?
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: 15 năm trước
2
Chương 2: Hỗn chiến
3
Chương 3: Sau núi Thanh Thạch
4
Chương 4: Dưới vực Phong Ma
5
Chương 5: Cháo nóng
6
Chương 6: Đôi mắt
7
Chương 7: Độ linh lực
8
Chương 8: Tiểu Hạ, chúng ta thành thân đi
9
Chương 9: Hoán đan
10
Chương 10: Thư
11
Chương 11: Trùng sinh
12
Chương 12: Thanh Viện
13
Chương 13: Cây anh đào
14
Chương 14: Mộng xuân
15
Chương 15: Thiên Nhân Tông
16
Chương 16: Nhà Dương Liễu Chi
17
Chương 17: Ghen
18
Chương 18: Ta muốn cưới ngươi
19
Chương 19: Thất Tịch
20
Chương 20: Vòng hồng đậu
21
Chương 21: Giận quá mất khôn
22
Chương 22: Bằng mọi cách... giết hắn
23
Chương 23: Phong ấn nứt
24
Chương 24:Vực Phong Ma.
25
Chương 25: Hắc Diệp.
26
Chương 26: Ta giao lại hắn cho người
27
Chương 27: Quan tài ngọc lạnh giá
28
Chương 28: Kí ức
29
Chương 29: Hỉ, Nộ, Ai, Sợ, Ái, Ố, Dục.
30
Chương 30: Thỏ con
31
Chương 31: Một đêm xuân
32
Chương 32: Ác mộng
33
Chương 33: Con mệt rồi
34
Chương 34: Nỗi sợ mang tên Dương Liễu Chi
35
Chương 35: Mưa
36
Chương 36: Tiểu Hạ, ta lại nhớ ngươi rồi
37
Chương 37: Kiếp thứ nhất: Nhược Phàm x Dương Khởi Minh
38
Chương 38: Ngươi ngủ cùng phòng với ta.
39
Chương 39: Nghi hoặc
40
Chương 40: Y quán
41
Thông báo lại lịch up truyện
42
Chương 41: Truy sát
43
Chương 42: Thân phận thật
44
Chương 43: Hai tuần nữa...
45
Chương 44: Gặp gỡ
46
Xin lỗi các độc giả của Miêu:((
47
Chương 45: Bữa ăn hội ngộ
48
Chương 46: Say
49
Chương 47: Say(2)
50
Chương 48: Thổ huyết
51
Chương 49: Chuẩn bị hôn lễ
52
Chương 50: Kết thúc kiếp thứ nhất.
53
Chương 51: Kiếp thứ hai: Bùi Trường An x Bùi Hà Thành
54
Chương 52: Bữa sáng bất hòa
55
Chương 53: Sự thay đổi lạ thường.
56
Chương 54:
57
Chương 55: Nỗi sợ của Hà Thành?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play